KHI TÔI NHÌN THẤY VỢ MÌNH ĐANG MANG THAI 8 THÁNG PHẢI ĐỨNG MỘT MÌNH RỬA CẢ NÚI BÁT ĐĨA LÚC 10 GIỜ ĐÊM, MỘT THỨ GÌ ĐÓ TRONG TÔI NHƯ VỠ VỤN. TÔI GỌI CẢ BA ĐỨA EM GÁI VÀO PHÒNG KHÁCH, VÀ NHỮNG LỜI TÔI NÓI RA KHIẾN TẤT CẢ CHẾT LẶNG, LÒNG TỰ CAO CỦA HỌ BỊ ĐẬP NÁT.

KHI TÔI NHÌN THẤY VỢ MÌNH ĐANG MANG THAI 8 THÁNG PHẢI ĐỨNG MỘT MÌNH RỬA CẢ NÚI BÁT ĐĨA LÚC 10 GIỜ ĐÊM, MỘT THỨ GÌ ĐÓ TRONG TÔI NHƯ VỠ VỤN. TÔI GỌI CẢ BA ĐỨA EM GÁI VÀO PHÒNG KHÁCH, VÀ NHỮNG LỜI TÔI NÓI RA KHIẾN TẤT CẢ CHẾT LẶNG, LÒNG TỰ CAO CỦA HỌ BỊ ĐẬP NÁT.

Tôi là Minh, 35 tuổi, Giám đốc IT cấp cao. Từ khi bố mất, tôi trở thành trụ cột chính của gia đình. Tôi đổ mồ hôi, công sức để nuôi ăn học ba đứa em gái—Lan (25 tuổi), Hương (22 tuổi), và Mai (19 tuổi). Cả mẹ tôi, bà Thu, cũng dựa vào tôi.

Hai năm trước, tôi cưới Hà. Cô ấy là một giáo viên bình thường, hiền lành và luôn thấu hiểu cho hoàn cảnh của tôi. Khi Hà mang thai, tôi đã hứa sẽ không để cô ấy phải khổ. Tôi đưa cả gia đình về sống chung trong căn nhà lớn mình mua, để họ có thể chăm sóc Hà khi tôi đi làm.

Nhưng vì liên tục tăng ca và đi công tác, tôi đã mù quáng không nhận ra những gì đang xảy ra ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Cảnh tượng trong bếp

Tối thứ Sáu hôm đó, tôi về nhà gần 10 giờ đêm vì tắc đường. Vừa bước vào, tôi nghe tiếng cười nói ầm ĩ và nhạc phát từ phòng khách.

Ba đứa em tôi đang nằm dài trên sofa xem phim, trước mặt là đống hộp pizza, trà sữa, snack… tất cả đều được đặt bằng thẻ của tôi. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, mải mê lướt điện thoại.

“Vợ anh đâu?” tôi hỏi.

“Chị Hà á? Chắc đang ở bếp rửa bát,” Lan trả lời thản nhiên, mắt không rời màn hình.

Tôi cau mày, bước nhanh vào bếp.

Và cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Hà—người vợ đang mang thai 8 tháng—đứng trước bồn rửa. Cái bụng lớn gần chạm vào thành bồn. Đôi chân cô run rẩy, một tay ôm lưng vì đau, tay kia cố gắng chà rửa một đống xoong nồi, bát đĩa chất cao như núi.

Cô ấy mồ hôi nhễ nhại.

Và… đang khóc.

Âm thầm khóc trong tuyệt vọng.

“…Hà…” giọng tôi run lên.

Cô giật mình, vội lau nước mắt, gượng cười:
“Anh về rồi à… đợi em chút, em rửa xong rồi nấu cho anh ăn—”

“Buông xuống.”



Tôi bước tới, giật lấy chiếc giẻ rửa bát khỏi tay cô. Nắm lấy đôi tay lạnh ngắt vì nước, lòng tôi đau như cắt.

“Vì sao em phải làm việc này? 10 giờ đêm rồi! Em phải nghỉ ngơi chứ!”

“Không sao đâu anh… mọi người bận học online, mẹ cũng mệt…” cô vẫn cố bênh vực họ, dù chính mình đang kiệt sức.

Khoảnh khắc đó, trong tôi như có thứ gì đó nổ tung.

Người phụ nữ đang mang trong mình con tôi… lại bị chính gia đình tôi biến thành người hầu.

Tôi không nói thêm lời nào, dìu Hà vào phòng ngủ, đắp chăn cho cô ấy rồi đóng cửa lại. Khi quay trở ra phòng khách, tôi không còn là người anh trai hiền lành hay đứa con hiếu thảo thường ngày. Tôi tắt phụp chiếc TV, không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ.

Ba đứa em gái giật mình nhìn tôi, mẹ tôi cũng ngơ ngác đặt điện thoại xuống. Lan cười gượng: “Anh làm gì mà căng thế? Có mấy cái bát, chị Hà rửa loáng cái là xong mà…”

Tôi nhìn thẳng vào mắt Lan, rồi nhìn sang Hương và Mai, gằn từng chữ:

“Từ giây phút này, lòng tự trọng rẻ mạt của các cô sẽ bị dẹp bỏ.”

Tôi rút điện thoại ra, thao tác nhanh gọn trong chưa đầy 30 giây. “Lan, anh vừa khóa thẻ tín dụng phụ của em. Hương, học phí kỳ tới anh sẽ không chuyển. Mai, chiếc xe máy anh hứa mua cho em vào tuần sau, quên nó đi.”

Cả ba đứa bật dậy như bị điện giật, bắt đầu nháo nhào: “Anh điên rồi sao? Anh là anh trai cơ mà!”

Tôi cười lạnh, ném sấp hóa đơn và bảng chi tiêu hằng tháng lên bàn:

“Anh là anh trai, không phải nô lệ. Và vợ anh là chủ cái nhà này, không phải giúp việc không công cho lũ lười biếng các em. Suốt bao năm qua, anh kiếm tiền để các em được học hành thành người, chứ không phải để biến các em thành những kẻ tàn nhẫn, dẫm đạp lên sự tử tế của chị dâu mình.”

Mẹ tôi định lên tiếng bênh vực: “Minh, dù sao chúng nó cũng còn nhỏ…”

Tôi ngắt lời bà, giọng đau đớn: “Mẹ, 25 tuổi đầu không còn nhỏ nữa. Mẹ thương con gái mình, vậy mẹ có thương con dâu đang mang thai cháu nội mẹ không? Hà đã khóc, mẹ ạ. Cô ấy khóc một mình trong bếp lúc 10 giờ đêm khi cả nhà đang ăn chơi trên tiền của con.”

Mẹ tôi tái mặt, cúi đầu lặng thinh.


Tối hậu thư của sự trưởng thành

Tôi chỉ tay ra cửa, giọng đanh thép:

  1. Với ba đứa em: “Sáng mai, cả ba đứa thu dọn đồ đạc. Lan có bằng đại học rồi, tự đi tìm việc mà thuê nhà. Hương và Mai xuống ký túc xá mà ở. Nếu muốn anh tiếp tục hỗ trợ tiền học, mỗi cuối tuần về đây, thay phiên nhau dọn dẹp toàn bộ cái nhà này từ trên xuống dưới dưới sự giám sát của anh. Nếu không làm được, tự đi mà bưng phở, rửa bát thuê để kiếm sống.”

  2. Với mẹ: “Con vẫn phụng dưỡng mẹ, nhưng từ mai mẹ sẽ cùng con chăm lo cho Hà. Nếu mẹ vẫn giữ tư tưởng con dâu là người ngoài, con sẽ mua cho mẹ một căn hộ riêng để mẹ sống một mình. Con không thể để vợ con suy sụp trong chính ngôi nhà cô ấy làm chủ.”

Lan khóc lóc, Hương và Mai van xin, nhưng tôi không mảy may lay động. Tôi nói lời cuối cùng khiến cả ba chết lặng: “Các em luôn tự hào vì có anh trai là Giám đốc, đi đâu cũng khoe khoang mình là tiểu thư nhà giàu. Nhưng sự thật là, nếu không có sự hy sinh của chị Hà – người đã đồng ý để anh dùng 80% thu nhập lo cho các em thay vì hưởng thụ riêng – thì các em chẳng có gì cả. Các em khinh rẻ chị ấy, tức là các em đang tự nhổ vào cái nguồn sống của chính mình.”

Đêm đó, nhà tôi im phăng phắc. Sáng hôm sau, ba chiếc vali được kéo ra khỏi cửa trong sự hối lỗi muộn màng. Tôi đứng ban công nhìn theo, lòng đau nhưng nhẹ nhõm.

Tôi quay vào phòng, thấy Hà đã tỉnh. Tôi ôm lấy cô ấy, thầm hứa: Từ nay về sau, ngôi nhà này sẽ chỉ có hơi ấm, không còn nước mắt chảy ngược vào trong nữa.