Khi tôi mang t;/hai 8 tháng, chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi lạnh lùng nói, “Đứa bé này không phải con tôi!” Tôi van xin, “Làm ơn, hãy nghĩ đến con!” Nhưng anh ấy chỉ cười lớn và đẩy tôi ra. Chỉ vài giờ sau đó, người chồng bàng hoàng nhận được cuộc gọi…
Khi tôi mang t;/hai 8 tháng, chồng tôi đưa tôi lên tầng thượng của chung cư rồi lạnh lùng nói, “Đứa bé này không phải con tôi!” Tôi van xin, “Làm ơn, hãy nghĩ đến con!” Nhưng anh ấy chỉ cười lớn và đẩy tôi ra. Chỉ vài giờ sau đó, người chồng bàng hoàng nhận được cuộc gọi…
Đêm vào đông, gió rít từng hồi qua những khe hở của sân thượng tầng 35. Mai ôm lấy chiếc bụng bầu vượt mặt đã bước sang tháng thứ tám, khẽ rùng mình. Thành – chồng cô, người vốn dĩ luôn dịu dàng, hôm nay im lặng một cách đáng sợ. Anh đưa cô lên đây, nói rằng muốn cho cô một bất ngờ nhân kỷ niệm 5 năm ngày cưới.
Nhưng khi cánh cửa sắt khóa sầm lại, không gian chỉ còn tiếng gió và sự lạnh lẽo. Thành quay lại, ánh mắt anh không còn chút ấm áp nào, chỉ còn sự căm phẫn đến tột cùng.
“Anh… sao vậy? Ở đây lạnh quá, mình vào nhà đi anh,” Mai run rẩy nói.
Thành ném một xấp ảnh xuống chân cô. Trong ảnh là Mai đang bước ra từ một phòng khám tư cùng một người đàn ông lạ mặt.
“Mai ạ, cô diễn kịch giỏi lắm. Tôi đã chờ đợi ngày này từ lâu rồi,” Thành rít qua kẽ răng. “Đứa bé này… nó không phải con tôi, đúng không?”
Mai bàng hoàng, cô khuỵu xuống, tay bám chặt vào lan can: “Anh nói gì vậy? Đây là anh họ em, anh ấy đưa em đi khám vì anh bận công tác mà! Thành ơi, anh tỉnh lại đi!”
“Câm miệng!” Thành gầm lên, tiến lại gần, bóp chặt cằm cô. “Kết quả xét nghiệm ADN khi thai nhi còn trong bụng mẹ đã gửi về văn phòng tôi sáng nay. Tỉ lệ trùng khớp: 0%. Cô định lừa tôi đổ vỏ đến bao giờ?”
“Không thể nào! Có sự nhầm lẫn, em thề với anh…” Mai khóc nấc lên, hơi thở khó nhọc vì sức nặng của cái thai. “Làm ơn, hãy nghĩ đến con… nó đang đạp đây này… Làm ơn…”
Thành cười lên điên dại, nụ cười méo mó trong bóng tối: “Con tôi? Nó là vết nhơ của đời tôi!”
Trong cơn cuồng nộ và ghen tuông mù quáng, Thành đẩy mạnh Mai về phía sát hành lang. Mai chỉ kịp thốt lên một tiếng gọi tên anh trong tuyệt vọng.
Thành loạng choạng trở về căn hộ cao cấp của mình. Anh rót một ly rượu mạnh, đôi tay vẫn còn run rẩy. Anh tự nhủ mình đã làm đúng, mình đã trừng phạt kẻ phản bội.
Hai tiếng sau, khi cơn say bắt đầu ập đến, điện thoại Thành đổ chuông. Là số của Giám đốc Trung tâm Xét nghiệm ADN uy tín nhất thành phố – một người bạn cũ của anh.
“Thành à? Cậu đã đọc email tôi gửi lại lúc tối chưa?” Giọng đầu dây bên kia gấp gáp.
Thành cười nhạt: “Tôi xem rồi. Cảm ơn cậu đã giúp tôi biết bộ mặt thật của cô ta.”
“Không! Thành, nghe tôi nói! Có một sự cố nghiêm trọng ở phòng lab,”…

“…Thành, nghe tôi nói cho hết!” – giọng người ở đầu dây bên kia run lên rõ rệt.
“Kết quả ADN ban sáng là… SAI.”
Ly rượu trên tay Thành trượt khỏi tay, vỡ tan trên sàn.
— “Cậu… cậu nói gì?” – cổ họng anh khô rát.
— “Mẫu xét nghiệm bị nhầm lẫn mã số. Hai hồ sơ bị tráo do lỗi kỹ thuật của nhân viên mới. Tôi vừa cho kiểm tra lại toàn bộ.”
Người bạn hít sâu một hơi, như lấy hết can đảm:
— “Kết quả chính xác là… đứa bé là con ruột của cậu. 99,9999%.”
Căn hộ sang trọng im phăng phắc.
Thành cảm giác như không khí bị rút cạn khỏi phổi.
— “Không… không thể…” – anh lắp bắp.
— “Mai đâu rồi? Mai đang ở đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi nói chậm rãi, nặng nề đến tàn nhẫn:
— “Tôi… tôi nghĩ cậu nên mở tivi. Tin nóng vừa phát.”
Cú đánh thứ hai
Màn hình bật sáng.
Dòng chữ chạy ngang khiến tim Thành ngừng đập:
“PHÁT HIỆN MỘT SẢN PHỤ BẤT TỈNH TẠI KHU VỰC KỸ THUẬT CHUNG CƯ CAO TẦNG – ĐƯỢC CẤP CỨU TRONG TÌNH TRẠNG NGUY KỊCH.”
Hình ảnh hiện lên mờ mờ: xe cứu thương, đèn đỏ nhấp nháy, tấm cáng được che kín.
Đôi chân Thành khuỵu xuống.
— “Không… không phải… không phải cô ấy…” – anh thì thào như cầu nguyện.
Nhưng rồi, một chi tiết như dao đâm thẳng vào tim anh.
Chiếc vòng tay bạc trên cổ tay người phụ nữ được cáng lên.
Chiếc vòng mà chính anh đã tặng Mai vào năm đầu tiên họ cưới nhau.
Sự thật muộn màng
Thành lao ra khỏi nhà như kẻ mất trí.
Tại bệnh viện, anh bị chặn lại trước phòng cấp cứu. Bác sĩ nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo, chuyên nghiệp nhưng không giấu được sự phẫn nộ.
— “Anh là người nhà sản phụ?”
Thành gật đầu liên tục, giọng vỡ vụn:
— “Tôi là chồng cô ấy… Xin bác sĩ… xin hãy cứu vợ con tôi…”
Bác sĩ siết chặt tập hồ sơ.
— “Chúng tôi đã cố hết sức.”
— “Thai nhi được mổ cấp cứu. Bé trai… đã chào đời.”
Một tia hy vọng lóe lên trong mắt Thành.
Nhưng bác sĩ nói tiếp:
— “Còn người mẹ…”
Ông dừng lại một nhịp.
— “Đang hôn mê sâu. Tổn thương nghiêm trọng cả thể chất lẫn tinh thần.”
Thành gào lên như con thú bị xé tim.
Cuộc gọi cuối cùng
Ba ngày sau.
Mai vẫn chưa tỉnh.
Thành ngồi một mình ngoài hành lang, ôm đầu, tóc rối bù, đôi mắt đỏ ngầu. Điện thoại anh rung lên.
Số lạ.
— “Alo?”
Một giọng nữ lạnh lùng vang lên:
— “Anh Thành. Tôi là luật sư do gia đình chị Mai chỉ định.”
— “Gia đình…?” – Thành sững người.
— “Vâng. Trước khi xảy ra chuyện, chị Mai đã gửi cho chúng tôi một email được hẹn giờ.”
— “Trong đó có đơn ly hôn, bằng chứng bạo hành, và toàn bộ ghi âm, tin nhắn đe dọa của anh.”
Thành há hốc miệng.
— “Không… tôi không cố ý… tôi bị lừa… tôi—”
— “Tòa án không xét đến cảm xúc, thưa anh.”
Giọng luật sư dứt khoát:
— “Chúng tôi chỉ xét hành vi.”
— “Anh sẽ không được quyền nuôi con.”
— “Và với những gì anh đã làm…”
— “Anh nên chuẩn bị tinh thần cho một phiên tòa hình sự.”
Cuộc gọi kết thúc.
Cái giá
Vài ngày sau, Mai tỉnh lại.
Cô không khóc.
Không hét.
Chỉ quay mặt đi khi thấy Thành quỳ sụp trước giường bệnh.
— “Mai… anh xin lỗi… anh đáng chết…” – Thành nức nở.
Cô nhìn anh. Ánh mắt trống rỗng, xa lạ.
— “Anh yên tâm,” – giọng cô yếu nhưng rõ từng chữ,
— “Con trai tôi… sẽ không bao giờ biết đến một người cha như anh.”
Ngoài cửa sổ, trời vào đông lạnh buốt.
Có những sai lầm,
khi nhận ra thì đã không còn cơ hội để chuộc lại.
Và có những cuộc gọi,
đến quá muộn…
để cứu bất kỳ ai.