Giám đốc cố tình mời vợ cũ đến dự đám cưới, vợ cũ cao tay mang hoa tới chúc mừng nhưng mời thêm 3 cô gái nữa đóng vai giống mình, đến giờ quan trọng cô dắt theo 2 đứa bé sinh đôi nữa rồi đứng trên sân khấu dõng dạc tuyên bố…

Giám đốc cố tình mời vợ cũ đến dự đám cưới, vợ cũ cao tay mang hoa tới chúc mừng nhưng mời thêm 3 cô gái nữa đóng vai giống mình, đến giờ quan trọng cô dắt theo 2 đứa bé sinh đôi nữa rồi đứng trên sân khấu dõng dạc tuyên bố…

Anh ta – một giám đốc trẻ, đẹp trai, từng là chồng tôi suốt 6 năm.
Chúng tôi chia tay trong im lặng, không scandal, không kiện tụng.
Anh ra đi chỉ để đến với người mới “xứng với vị thế” hơn – là con gái một chủ tịch tập đoàn lớn.

Tôi không khóc. Không níu kéo.

Nhưng một người phụ nữ từng lặng lẽ đứng sau ánh hào quang, khi bị coi là “bước đệm”, sẽ không ra đi tay không đâu.
Ngày cưới của anh ta, tôi bất ngờ nhận được một tấm thiệp mời in nổi tên cô dâu – chú rể, và dòng ghi chú đậm nét:

“Hân hạnh mời người cũ đến chia vui cùng gia đình mới.”
Tôi cười. Lặng lẽ nhắn lại:

“Chúc mừng. Em sẽ đến. Và tặng anh một kỷ niệm… khó quên.”
Ngày cưới.

Tôi bước vào lễ đường, đơn giản nhưng sắc sảo.

Trên tay cầm bó hoa trắng, phía sau tôi là 3 cô gái mặc váy y hệt tôi, tóc buộc như tôi, dáng người hao hao tôi – ai nhìn cũng ngỡ… là chị em ruột.

Mọi người xôn xao:

“Ủa? Sao giống quá vậy?”
“Bên nhà gái hay nhà trai vậy?”

“Sao giống… cô vợ cũ thế?”



Tôi không nói gì. Chúng tôi ngồi đúng hàng ghế đầu.
Cho đến khi nghi lễ bước sang phần “lời cảm ơn người đặc biệt”, MC rao to.
Tôi bước lên sân khấu – kéo theo 2 đứa trẻ sinh đôi, chừng 5 tuổi, mắt sáng như anh ta hồi trẻ.
Không gian nghẹn lại. Cô dâu đứng ch-ết trân. Mẹ chồng mới ho sặc nước.
Tôi đứng giữa ánh đèn, cầm micro, mỉm cười tuyên bố…

“Kính thưa quan khách, hôm nay tôi đến đây không phải để phá đám, mà để thực hiện đúng di nguyện của ‘người chồng quá cố’ trong lòng tôi.”

Tôi liếc nhìn anh ta – lúc này mặt đã cắt không còn giọt máu, rồi thản nhiên chỉ tay vào ba cô gái đang đứng phía dưới:

“Ba cô gái kia, chắc anh thấy quen chứ? Người là thư ký cũ, người là sinh viên thực tập, người là trợ lý dự án. Họ giống tôi không phải vì định mệnh, mà vì anh có sở thích đặc biệt là chọn những người phụ nữ có ngoại hình giống vợ mình để dễ bề… thay thế khi tôi bận chăm con. Hôm nay, tôi đưa họ đến để anh và cô dâu mới có cái nhìn toàn cảnh về ‘bộ sưu tập’ mà anh đã dày công xây dựng suốt những năm qua.”

Tiếng xì xào dưới khán phòng bùng lên như ong vỡ tổ. Bố vợ tương lai của anh ta – vị chủ tịch đáng kính – bắt đầu sa sầm nét mặt.

Tôi xoa đầu hai đứa nhỏ, dõng dạc nói tiếp vào micro:

“Còn đây là hai bảo bối của tôi. Anh mời tôi đến để khoe hạnh phúc mới, thì tôi cũng đến để tặng anh món quà cuối cùng: Tờ đơn xác nhận từ chối quyền làm cha mà anh đã ký và ép tôi công chứng ngày chúng ta ly hôn để ‘sạch sẽ’ bước chân vào hào môn.

Tôi đứng đây để tuyên bố trước mặt cha mẹ cô dâu và toàn thể đối tác của anh: Kể từ giờ phút này, anh chính thức không còn bất kỳ mối liên hệ nào với các con tôi. Anh muốn rũ bỏ quá khứ để làm rể nhà giàu, tôi toại nguyện cho anh. Nhưng hãy nhớ, anh có thể mua được vị thế, nhưng không bao giờ mua được sự thanh thản.”

Tôi quay sang cô dâu đang run rẩy, mỉm cười nhẹ nhàng:

“Chúc mừng em đã lấy được một người đàn ông ‘chung thủy’… với kiểu mẫu phụ nữ giống chị. Chị tặng em ba ‘bản sao’ phía dưới, coi như là nhân sự dự phòng cho hôn nhân của em sau này. Chúc hai người trăm năm… đề phòng lẫn nhau.”

Nói xong, tôi thong thả đặt bó hoa trắng xuống sàn sân khấu như đặt lên một nấm mồ. Tôi dắt tay hai con, hiên ngang bước đi giữa những ánh mắt bàng hoàng và sự hỗn loạn bắt đầu nổ ra phía sau lưng.

Phía sau tôi, tiếng đổ vỡ của ly tách và tiếng quát tháo của vị chủ tịch vang lên. Đó chính là bản nhạc tiễn đưa hoàn hảo nhất cho kẻ đã coi thường lòng tự trọng của một người vợ.