Ghì tay ép vợ ký đơn l/y h//ôn, ngày ra tòa vợ cũ cười h/é l/ộ b/í m/ật đi/êu đứ/ng…khiến anh mất cả chì lẫn chà//i… nàng “bé 3” cũng cuốn gói vội vì không chịu được
Ghì tay ép vợ ký đơn l/y h//ôn, ngày ra tòa vợ cũ cười h/é l/ộ b/í m/ật đi/êu đứ/ng…khiến anh mất cả chì lẫn chà//i… nàng “bé 3” cũng cuốn gói vội vì không chịu được ![]()
![]()
![]()
Hải và Thảo kết hôn được 5 năm. Họ từng là cặp đôi đáng ngưỡng mộ, nhưng từ ngày Hải mở công ty riêng, anh ta thay đổi hẳn. Áp lực công việc, mối qu/an h/ệ bên ngoài và lòng tự cao khiến anh luôn xe/m th/ường Thảo – người vợ nội trợ hiền lành. Thảo suốt ngày tất bật cơm nước, con cái, nhưng Hải chỉ nhìn cô bằng ánh mắt khi/nh b/ỉ.
Một tối, Hải về nhà với gương mặt lạnh tanh, đặt tờ giấy l/y h/ôn trước mặt vợ. Thảo ho/ảng h/ốt:
– Anh… anh nói gì vậy?
– Ký đi. Tôi ch/án cô rồi. Cô chỉ biết ăn bám, suốt ngày quanh quẩn trong bếp, nhìn phát ngán.
Thảo ru/n rẩ/y, nước mắt rơi lã chã. Cô cố nắm tay chồng, nhưng Hải gạt phăng ra. Thấy vợ vẫn lắc đầu, Hải ghì mạnh tay cô xuống bàn, gằn giọng:
– Ký nhanh lên! Tôi đã tìm được người phụ nữ xứng đáng hơn cô. Đừng làm mất thời gian của tôi nữa.
Trong cơn tuy/ệt vọ/ng, Thảo buông tay, ký tên. Đêm đó, cô thu dọn ít đồ đạc, ôm con gái về nhà mẹ ru//ột. Cả đêm cô không ngủ, lòng ta/n n/át, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ quyết đoán kh/ác l/ạ. Không ai biết cô đã cắ/n chặt răng để g/iấu một bí mật.

Ngày ra tòa…
Gemini đã nói
Ngày ra tòa, Hải đến sớm với bộ vest bóng bẩy, bên cạnh là Linh – cô nhân tình trẻ đẹp, nũng nịu. Thấy Thảo bước đến với vẻ ngoài giản dị nhưng bình thản, Hải nhếch mép mỉa mai:
– Ký xong hôm nay là cô trắng tay. Đừng có hối hận vì thói ăn bám của mình.
Thảo không đáp, cô khẽ mỉm cười – một nụ cười khiến Hải bỗng cảm thấy gai người. Khi thẩm phán bắt đầu phân chia tài sản, Thảo chậm rãi lấy ra một xấp tài liệu:
– Thưa tòa, tôi đồng ý ly hôn. Nhưng tôi có bằng chứng về việc anh Hải đã tẩu tán tài sản chung và gian lận thuế trong suốt 3 năm qua để nuôi nhân tình.
Hải tái mặt, định quát lên thì Thảo cắt ngang bằng giọng đanh thép:
– Anh quên rồi sao? Trước khi làm “vợ hiền nội trợ”, tôi vốn là một kiểm toán viên xuất sắc. Những con số “ma” trong công ty anh, tôi đã âm thầm thu thập đầy đủ từ ngày anh bắt đầu thay lòng.
Chưa dừng lại ở đó, Thảo tiết lộ một sự thật chấn động: Căn biệt thự và toàn bộ vốn điều lệ công ty thực chất đứng tên mẹ ruột của Thảo. Năm xưa, vì muốn giữ thể diện cho chồng, cô đã nhờ mẹ đứng ra bảo lãnh và đầu tư dưới dạng cho mượn tài sản.
“Trong tờ đơn ly hôn anh ép tôi ký, có điều khoản anh cam kết từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến các tài sản không đứng tên chính chủ. Anh đã quá vội vàng đến mức không thèm đọc kỹ.”
Giờ đây, theo luật pháp:
-
Công ty: Bị niêm phong để điều tra tài chính và nợ nần.
-
Nhà cửa: Thuộc về gia đình Thảo.
-
Hải: Đối mặt với khoản nợ thuế khổng lồ và nguy cơ vào tù.
Cái kết của kẻ tham lam
Nghe đến đây, Linh – cô nhân tình vốn yêu Hải vì “cái mỏ kim cương” – lập tức thay đổi thái độ. Thấy Hải sắp phá sản, cô ta không đợi phiên tòa kết thúc đã vội vã nhắn tin “chia tay”, xách túi hiệu (vốn cũng mua bằng tiền của Thảo) chạy thẳng ra cửa, không thèm nhìn Hải lấy một lần.
Hải gục xuống bàn, mất sạch cả sự nghiệp lẫn gia đình. Anh ta ngước lên, định cầu xin một cơ hội nhưng Thảo đã dắt tay con gái bước đi hiên ngang.