ên Máy Bay-Mẹ Chồng T á i Mặt Khi Thấy Con Dâu Cũ Đã Mất Tích 3 Năm Trước Cùng 2 Đứa Trẻ SinhĐôi…
Lên Máy Bay-Mẹ Chồng T á i Mặt Khi Thấy Con Dâu Cũ Đã Mất Tích 3 Năm Trước Cùng 2 Đứa Trẻ SinhĐôi…
Sân bay Tân Sơn Nhất đông nghịt người. Bà Nguyễn Thị Hồng siếtchặt quai túi xách, mắt vẫn liếc nhìn đồng hồ liên tục. Chuyến bay đi Hà Nội trễ gần nửa tiếng khiến bà khó chịu ra mặt. Bên cạnh, con trai bà — Trần Minh Quân, 32 tuổi — ngồi lặng, cằm râu lún phún, gương mặt bơphờ như người m ấ t ngủ nhiều ngày.
“Con ra Bắc lần này là quyết dứt luôn hả?” bà Hồng hỏi, giọng thấp nhưng sắc.
Quân không nhìn mẹ, chỉ “Dạ” một tiếng. Anh vừa ký giấy chuẩn bị t á i h ô n với Phương Vy, một cô gái mẹ anh ưng b ụ n g, gia đình có điều kiện, “hợp v í a” và nhất là… không cãi mẹ.
Nếu mọi chuyện êm xuôi, đây sẽ là chuyến đi chốt h ô n lễ.
Nhưng đúng lúc nhân viên gọi hành khách xếp hàng lên máy bay, bà Hồng bỗng khựng lại. Nhịp tim bà như hụt một nhịp.
Trước mắt bà, cách vài mét… là một người phụ nữ mặc áo sơ mi trắng giản dị, tóc búi gọn. Cô đang k é o vali nhỏ, tay kia dắt hai đứa trẻ tầm ba tu ổi, một trai một gái. Hai đứa bé giống nhau đến k ỳ l ạ, đôi mắt sáng, mũi cao, làn da trắng hồng.
Người phụ nữ ấy quay nhẹ sang, và ánh mắt họ chạm nhau.
Bà Hồng táimặt.
Bởi đó là Lê Thảo Nguyên — con dâu cũ của bà. Người đã m ấ t tích tròn 3 năm, không một tin nhắn, không một cuộc gọi, b ỏ lại giấy ly h ô n ký vội và biến khỏi cuộc đời nhà họ Trần như chưa từng tồntại.
“Không… không thể…” bà Hồng lắpbắp.
Quân nghe mẹ nói lạ, ngẩng lên. Và chỉ một giây sau, mặt anh đ ơ c ứ ng.
“Nguyên…” anh thốt lên, môi runrẩy như vừa gặp một bóng m a sống.
Thảo Nguyên không hề tránh né. Cô đứng y ê n, bìnhtĩnh đến lạnh. Hai đứa trẻ nhìn Quân chằm chằm, rồi đứa bé trai hỏi nhỏ:
“Mẹ ơi… chú đó là ai?”
Câu hỏi ngây thơ khiến Quân gần như ngạt thở.
Bà Hồng bước tới một bước, giọng khànđặc:
“Cô… cô còn sống? Ba năm nay cô đi đâu? Còn… hai đứa nhỏ này là…”
Nguyên siết nhẹ tay hai con, mắt không rời bà Hồng, chậm rãi nói:
“Con không mất. Con chỉ… biến m ấ t khỏi nhà mình thôi. Còn hai đứa trẻ này…”
Cô ngừng lại đúng một nhịp, đủ khiến không khí như đôngcứng.
“Là con của anh Quân.”
Tiếng loa thông báo lên máy bay vang lên lần cuối, thúc giục nhưng bà Hồng không nghe thấy gì nữa. Bà nhìn trân trân vào hai đứa nhỏ — chúng có cái xoáy tóc và khuôn miệng giống hệt Quân ngày bé.
“Con của… Quân? Sao có thể?” Bà Hồng lắp bắp, đôi tay run rẩy đưa ra định chạm vào đứa bé nhưng Nguyên khẽ lùi lại, chắn phía trước hai con.

“Ba năm trước, khi mẹ ép con ký đơn ly hôn vì ‘không biết đẻ’, con đã mang thai đôi được 8 tuần.” Nguyên nói, giọng bình thản đến mức tàn nhẫn. “Ngày con rời đi trong cơn mưa đó, anh Quân bận đi tiệc với người yêu mới của mẹ chọn, điện thoại khóa máy. Con đã tự hứa với lòng mình: Nếu ba mẹ con không chết, thì họ Trần cũng không bao giờ có tư cách nhìn mặt chúng.”
Quân như kẻ mất hồn, anh bước tới, quỵ xuống trước mặt hai đứa trẻ. “Nguyên… anh xin lỗi… anh không hề biết… Tại sao em lại giấu anh lâu như vậy?”
“Vì anh không xứng.” Nguyên nhìn thẳng vào mắt chồng cũ. “Anh chọn mẹ, chọn sự nghiệp, chọn sự bình yên của bản thân thay vì bảo vệ vợ mình. Ba năm qua, con tôi đã lớn lên mà không cần một người cha bạc nhược, và giờ chúng cũng không cần.”
Bà Hồng bỗng đổi giọng, vẻ sắc sảo biến mất, thay bằng sự khẩn cầu của một người thèm khát cháu nối dõi: “Nguyên à… chuyện cũ bỏ qua đi con. Là mẹ sai, mẹ già lú lẫn. Giờ con về với nhà ta, bao nhiêu tài sản mẹ để lại cho hai đứa hết. Đừng đi Hà Nội nữa, về nhà đi con!”
Thảo Nguyên khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự khinh miệt. Cô quay sang nhân viên soát vé, chìa ra ba tấm thẻ lên máy bay.
“Bà nhầm rồi. Con không đi Hà Nội để về nhà bà. Con định cư ở nước ngoài, hôm nay chỉ là quá cảnh. Và người đàn ông đứng cạnh con đây…”
Lúc này, một người đàn ông cao lớn, gương mặt cương nghị bước đến, tự nhiên đỡ lấy chiếc vali cho Nguyên và bế đứa con gái lên vai. Đứa bé reo lên: “Ba ơi, mình đi thôi!”
“Đây là chồng con.” Nguyên dứt khoát. “Người đã ở bên con trong phòng sinh, người thức đêm cùng con khi chúng sốt, và là người duy nhất hai đứa trẻ gọi là ‘Ba’.”
Quân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Thảo Nguyên cùng hai đứa nhỏ đi vào đường hầm máy bay. Bà Hồng hớt hải chạy theo định níu kéo nhưng bị nhân viên an ninh chặn lại.
Chuyến bay đi Hà Nội để cưới vợ mới cho Quân vẫn khởi hành đúng giờ. Nhưng trên khoang hạng nhất của một chuyến bay khác đi về phía chân trời mới, Thảo Nguyên tựa đầu vào vai người chồng hiện tại, khép lại hoàn toàn cánh cửa quá khứ đau thương. Dưới sân bay, mẹ con bà Hồng chỉ còn lại sự bàng hoàng và cái giá quá đắt cho sự cạn tình của chính mình.