Em gái chồng ngày nào cũng sang ăn cơm rồi gói đồ mang về nhưng không bao giờ dọn dẹp hoặc biếu đồ ăn khiến tôi rơi vào tình huống khó xử…

Em gái chồng ngày nào cũng sang ăn cơm rồi gói đồ mang về nhưng không bao giờ dọn dẹp hoặc biếu đồ ăn khiến tôi rơi vào tình huống khó xử…

Mấy tuần nay, căn bếp nhỏ của Mai lúc nào cũng trong tình trạng đỏ l:ử:a từ sớm. Tiếng dầu mỡ xèo xèo, tiếng băm chặt rộn ràng đáng lẽ phải mang lại cảm giác ấm cúng của một gia đình hạnh phúc, nhưng lại khiến lồng ngực cô trĩu nặng một nỗi thở dài. Tất cả bắt nguồn từ việc Linh – cô em gái ruột của Thành, chồng cô – dạo này đều đặn ngày hai bữa sang ăn cơm ké.

Thực ra, nếu chỉ là thêm một bát, một đôi đũa thì Mai chẳng hẹp hòi gì. Thu nhập của hai vợ chồng tuy không quá dư dả nhưng vẫn đủ sức bao bọc một người em. Điều khiến Mai uất nghẹn chính là thói quen ăn uống và hành xử khó hiểu của Linh. Mỗi lần đến, Linh chỉ việc ngồi vào bàn, vừa bấm điện thoại vừa đợi chị dâu bưng bê lên tận nơi. Ăn xong, khi Mai còn chưa kịp buông đũa, Linh đã nhanh nhảu đứng dậy, mở tủ lạnh lấy hộp nhựa, thản nhiên trút một nửa số thức ăn còn lại trên mâm vào đó để “mang về ăn tối” hoặc “để dành sáng mai đỡ phải nấu”. Sau đó, Linh xách túi ra về, để lại bãi chiến trường ngổn ngang bát đĩa, nồi niêu cho một mình Mai dọn dẹp. Chưa bao giờ Linh biết mua cho cháu hộp sữa, hay biếu anh chị quả cam, nải chuối.

Trưa hôm đó, Mai cố tình nấu một nồi canh sườn khoai tây thật lớn và một đĩa thịt ba chỉ ch:áy cạnh. Vừa dọn ra, Linh đã có mặt, nụ cười tươi rói nhưng mắt thì dán chặt vào đĩa thịt. Bữa ăn diễn ra trong sự im lặng gượng gạo của Mai, tiếng nhai ngốn ngấu của Linh và sự vô tư đến vô tâm của Thành. Anh vẫn nghĩ việc em gái sang ăn cơm là biểu hiện của tình cảm gia đình khăng khít.

“Chị Mai ơi, canh sườn nay ngon quá, tí chị cho em xin một nửa mang về nhá. Tối đỡ phải chợ búa, nóng nực lắm”, Linh vừa nói vừa nhai nhóp nhép, tay đã với sẵn chiếc hộp nhựa quen thuộc đặt trên nóc tủ lạnh.

Mai siết chặt đôi đũa trong tay, lồng ngực ngh:ẹn ứ. Cô nhìn sang Thành, hy vọng chồng sẽ nói một câu công bằng, nhưng anh chỉ cười xòa: “Ừ, em cứ lấy đi, nóng nực thế này nấu nướng làm gì cho mệt”. Nỗi ức chế tích tụ bao ngày như ngọn l:ửa âm ỉ gặp gió, bùng lên mạnh mẽ. Mai đặt mạnh bát cơm xuống bàn, tạo nên một tiếng chát chúa phá tan không khí tĩnh lặng. Cả Thành và Linh đều giật mình, ngơ ngác nhìn cô.

“Thành ạ, anh thương em gái anh, nhưng anh có nghĩ đến cảm giác của em không?”, giọng Mai r:un lên nhưng rành rọt. “Một hai ngày thì không sao, nhưng cả tháng nay ngày nào Linh cũng sang ăn. Ăn xong em ấy chưa từng cầm cái chổi quét nhà, chưa từng rửa một cái bát, lại còn gói hết thức ăn mang về. Tiền chợ búa, công sức em đứng bếp giữa trưa hè ba mươi chín độ, các anh các chị có coi ra gì không? Em không phải là osin miễn phí của nhà này!”.

Không gian rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Mặt Linh chuyển từ đỏ lựng sang t:ái m:ét vì xấu hổ và tự ái. Linh đứng phắt dậy, nước mắt chực trào ra: “Nếu chị đã tính toán từng miếng ăn với em chồng như thế thì từ nay em không bao giờ bước chân vào cái nhà này nữa!”. Nói rồi, cô xách túi, chạy thẳng ra cửa, bỏ lại chiếc hộp nhựa trống rỗng trên bàn ăn.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người



Thành nhìn theo em gái, rồi quay sang nhìn vợ, gương mặt lộ rõ vẻ giận dữ: “Em làm cái gì vậy Mai? Có miếng ăn thôi mà em làm nhục con bé đến mức ấy à? Nó là em ruột anh, là người nhà mình chứ có phải người ngoài đâu!”. Mai không khóc, cô nhìn thẳng vào mắt chồng, ánh mắt đầy thất vọng: “Anh nghĩ đây chỉ là chuyện miếng ăn sao? Đây là sự tôn trọng tối thiểu giữa con người với con người. Nếu anh giỏi, chiều nay anh tự đi chợ, tự nấu cơm rồi tự dọn dẹp đi!”. Nói rồi, Mai quay lưng đi thẳng vào phòng, khóa trái cửa lại.
Buổi chiều hôm đó là một khoảng lặng nặng nề đối với cả hai vợ chồng.

Buổi chiều hôm đó là một khoảng lặng nặng nề đối với cả hai vợ chồng. Nằm trong phòng, Mai nghe thấy tiếng lạch cạch dưới bếp, tiếng bát đĩa va vào nhau thô bạo và cả tiếng thở dài thườn thượt của Thành. Anh đang cố tự mình dọn dẹp bãi chiến trường mà em gái anh để lại. Mai không ra ngoài, cô tự cho phép mình một buổi chiều nghỉ ngơi thực sự, dù trong lòng vẫn ngổn ngang trăm mối.

Đến chập tối, Thành gõ cửa phòng. Khi Mai mở cửa, cô thấy gương mặt chồng đã bớt đi vẻ giận dữ, thay vào đó là sự mệt mỏi và hối lỗi. Anh nắm lấy tay vợ, giọng chùng xuống:

“Anh xin lỗi. Chiều nay tự tay rửa đống bát đĩa, dọn cái bếp nóng hầm hập, anh mới hiểu em đã vất vả thế nào. Anh vô tâm quá, cứ nghĩ mọi chuyện đơn giản, lại sợ em gái tủi thân nên mới nói em như vậy. Anh sai rồi.”

Sự xuống nước của Thành làm cơn giận của Mai dịu bớt. Cô ngồi xuống ghế, nghiêm túc nói với chồng: “Em không tiếc Linh miếng ăn, nhưng cách cư xử của em ấy khiến em cảm thấy công sức của mình bị coi thường. Em muốn Linh trưởng thành và biết điều hơn, chứ không phải muốn chia rẽ tình cảm anh em.”

Thành gật đầu đồng ý. Tối hôm đó, chính anh là người chủ động gọi điện cho Linh. Anh không trách mắng, nhưng thẳng thắn phân tích cho em gái hiểu cái sai của mình: từ việc lười biếng, ích kỷ cho đến sự thiếu tôn trọng đối với chị dâu. Thành bảo Linh: “Nếu em còn cư xử như vậy, không chỉ chị Mai mà sau này đi đâu, ở với ai em cũng không được tôn trọng.”

Mấy ngày đầu, Linh vì tự ái nên không sang nữa. Nhưng lời nói của anh trai và sự nghiêm khắc của chị dâu đã khiến cô gái trẻ phải tự nhìn nhận lại bản thân. Tròn một tuần sau, Linh rụt rè gõ cửa nhà anh chị vào giờ cơm tối. Lần này, trên tay cô không phải là chiếc hộp nhựa trống rỗng, mà là một giỏ hoa quả tươi và một túi đồ ăn sẵn do cô tự mua.

Thấy chị dâu, Linh lí nhí bước đến, cúi đầu nói nhỏ: “Chị Mai… em xin lỗi chị chuyện hôm trước. Em vô tư quá hóa ra vô duyên, làm khổ chị bấy lâu nay. Chị đừng giận em nữa nhé.”

Nhìn cô em chồng đã biết nhận lỗi, Mai mỉm cười, đỡ lấy giỏ quả trên tay Linh: “Vào rửa tay rồi ăn cơm em, đứng đấy mãi làm gì”.

Bữa cơm tối hôm đó trôi qua trong không khí nhẹ nhõm và ấm áp thực sự. Ăn xong, không đợi ai nhắc, Linh đã chủ động đứng dậy dọn mâm và tranh phần rửa bát. Nhìn bóng dáng em chồng thoăn thoắt dưới bếp và ánh mắt biết ơn của chồng, Mai khẽ mỉm cười. Cô hiểu rằng, đôi khi sự im lặng chịu đựng không mang lại hạnh phúc, mà chính sự thẳng thắn, rạch ròi đúng lúc mới là liều thuốc duy nhất để bảo vệ mái ấm gia đình.