Em chồng thất nghiệp muốn sang nhà tôi ở tạm 6 tháng. Chồng đồng ý ngay không cần hỏi vợ, mẹ chồng còn sốt sắng bảo tôi chuẩn bị phòng. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Mai con đi công tác nửa năm, mọi người cứ tự lo nhé!”
Em chồng thất nghiệp muốn sang nhà tôi ở tạm 6 tháng. Chồng đồng ý ngay không cần hỏi vợ, mẹ chồng còn sốt sắng bảo tôi chuẩn bị phòng. Tôi chỉ nhẹ nhàng nói: “Mai con đi công tác nửa năm, mọi người cứ tự lo nhé!”
Tôi tên Hà, 30 tuổi, làm trưởng nhóm dự án cho một công ty xuất nhập khẩu ở TP.HCM. Vợ chồng tôi cưới nhau được ba năm, nhà nhỏ nhưng yên ổn. Chồng tôi, Tuấn, hiền lành, thương vợ… nhưng có một điểm khiến tôi nhiều lần nghẹn họng: anh quá dễ mềm lòng với gia đình bên nội.
Chiều hôm đó, tôi vừa về đến nhà thì thấy mẹ chồng và em chồng ngồi sẵn ở phòng khách. Hùng – em chồng tôi – 26 tuổi, mặt mũi bơ phờ, cái balo cũ đặt dưới chân. Mẹ chồng nhìn tôi như đã sắp xếp xong mọi chuyện:
“Con Hùng thất nghiệp, chủ trọ đòi nhà. Nó ngỏ ý qua đây ở tạm 6 tháng. Có anh em thì cưu mang nhau, con há.”
Tôi chưa kịp phản ứng thì Tuấn đã gật đầu ngay, miệng nói như một thói quen:
“Ừ, anh em mà. Em dọn cái phòng làm việc cho nó ở tạm.”
Tôi đứng chết lặng. Cái phòng làm việc ấy là nơi tôi làm báo cáo, họp online, chạy deadline tới khuya. Nhưng sự chấp thuận của chồng tôi còn đau hơn—anh chẳng hề hỏi tôi một câu.
Mẹ chồng lập tức giục:
“Vậy sao còn chưa chuẩn bị? Sao còn chưa dọn phòng?”
Tôi nhìn thẳng vào Tuấn. Anh tránh ánh mắt tôi, tay bấm điện thoại như đang tìm cách thoát khỏi không khí nặng nề.
Tôi hít sâu, kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản đến lạnh:
“Ngày mai con đi công tác nửa năm.”
Cả phòng im phăng phắc.
Mẹ chồng chớp mắt liên tục:
“Công tác gì mà nửa năm?”
Tôi rút điện thoại, mở email đã chuẩn bị sẵn từ trước, đẩy ra bàn:
“Dự án ở Đà Nẵng. Con đi xa nên… không có ai nấu cơm, dọn dẹp, giặt đồ. Chồng con với em con ở nhà tự lo hết.”
Tuấn sững người, môi mấp máy:
“Em… nói thật à?”
Tôi gật đầu, mỉm cười:
“Thật. Mà em đi công tác thì không thể để nhà bừa bộn, thiếu nề nếp. Vậy nên em nghĩ… đón em chồng qua ở tạm 6 tháng là hợp lý. Chỉ là từ mai, mọi việc trong nhà… anh tự xoay.”

Mẹ chồng há miệng định nói, nhưng tôi đứng dậy, bước vào phòng, khóa cửa. Lần đầu tiên trong đời, tôi không né tránh nữa.
… Tôi kéo chiếc vali đã xếp sẵn quần áo từ tối qua ra phòng khách, đặt ngay ngắn cạnh cửa ra vào. Tiếng lạch cạch của bánh xe vali như giáng một đòn mạnh vào bầu không khí đang đông cứng của ba con người ngồi đó.
Tuấn vội vàng đứng bật dậy, lao về phía tôi, giọng run rẩy: – “Hà… em không đùa đấy chứ? Sao chuyện lớn thế này em không bàn trước với anh một câu?”
Tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mắt chồng, nở một nụ cười không thể dịu dàng hơn: – “Ủa, anh cũng có bàn với em chuyện cho chú Hùng qua ở tận nửa năm đâu? Em thấy anh quyết định nhanh gọn quá, em tưởng nhà mình dạo này thịnh hành phong cách ‘ai tự quyết việc người nấy’ rồi chứ?”
Tuấn cứng họng, mặt đỏ bừng vì vừa xấu hổ vừa đuối lý. Mẹ chồng tôi thấy thế liền đỡ lời cho con trai, giọng bà đã bớt đi phần hách dịch lúc nãy nhưng vẫn cố vớt vát: – “Thì thằng Tuấn nó lo cho em nó thôi. Nhưng con đi lâu thế, thằng Tuấn đi làm cả ngày, thằng Hùng thì đang tìm việc, ai đi chợ, ai cơm nước, rồi tiền điện tiền nước phát sinh tính thế nào?”
Tôi khẽ cười thầm trong bụng. Hóa ra bà sốt sắng bắt tôi dọn phòng, chẳng qua là vì muốn tìm cho con trai cưng một chỗ ăn ở miễn phí, lại có người hầu hạ cơm bưng nước rót tận nơi. Giờ “ô sin cao cấp” là tôi xách dép đi thẳng, bà mới bắt đầu biết xót tiền, biết lo con trai bà khổ.
Tôi khoác chiếc áo khoác, kéo tay cầm vali rồi thong thả nói: – “Mẹ yên tâm, Tuấn lớn rồi, có phải đứa trẻ lên ba đâu mà không biết tự lo. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng em đã khóa tài khoản chung lại rồi, mỗi tháng em sẽ chỉ gửi đúng một nửa tiền trả góp ngân hàng căn nhà này vào tài khoản của anh Tuấn, phần của anh ấy thì anh ấy tự lo. Còn tiền ăn uống, điện nước của ba người—à không, của hai anh em, anh Tuấn đi làm có lương thì tự chi trả, hoặc chú Hùng tìm việc gì làm thêm mà đỡ đần anh trai.”
Quay sang nhìn Hùng đang cúi gầm mặt, tôi nói nốt câu cuối: – “Chìa khóa phòng làm việc em cầm theo rồi, chú Hùng cứ ra phòng khách nằm sofa tạm nhé. Giờ em ra sân bay cho kịp chuyến bay đêm. Chúc mọi người 6 tháng tới ‘cưu mang’ nhau thật hạnh phúc!”
Nói rồi, tôi dứt khoát kéo vali bước ra cửa, mặc cho Tuấn gọi giật giọng phía sau. Tiếng cửa đóng sầm lại vang lên khô khốc.
Thực ra, chuyến công tác Đà Nẵng này chỉ kéo dài đúng 2 tuần để bàn giao dự án, thời gian còn lại tôi được phép làm việc từ xa (remote). Nhưng tôi đã quyết định rồi, xong việc ở Đà Nẵng, tôi sẽ bay thẳng về nhà ngoại dưới quê nghỉ ngơi, coi như tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ dài hạn. Tôi muốn để Tuấn nếm trải cảm giác một mình gồng gánh “trách nhiệm gia đình nội” mà không có vợ đứng sau dọn rác là như thế nào. Để xem không có bàn tay tôi vun vén, cái tình anh em cao cả của anh ta chịu đựng được mấy hồi!