Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến ai nấy phải nể
Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến ai nấy phải nể
Nhưng ba tháng hóa thành ba năm. Cuộc gọi thưa dần, lời hỏi han cạn kiệt, tiền gửi về cũng lúc có lúc không. Hạnh sống như chiếc bóng, vừa là mẹ, vừa là con dâu, vừa là người gồng gánh cả mái nhà đã thiếu đi người trụ cột. Đêm con sốt, cô tự mình đưa đi viện. Ngày mẹ chồng đột quỵ, cô túc trực không rời. Trong từng giấc ngủ chập chờn, Hạnh đều hỏi chính mình: “Chồng mình đang làm gì, ở đâu, có còn nghĩ đến vợ con không?”Cô không đòi hỏi, không trách móc, chỉ im lặng làm tất cả. Vài người bạn khuyên cô nên buông, cô chỉ lắc đầu. “Anh ấy đang vì tương lai, mình không thể là người kéo lùi.” Cô nghĩ thế, cho đến một buổi trưa oi ả tháng sáu.
Chiếc ô tô bóng loáng dừng trước cổng nhà. Hạnh đang tưới cây, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa mở ra. Dũng bước xuống, mặc sơ mi là phẳng, gương mặt không chút biểu cảm. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, váy ngắn, giày cao gót, son đỏ chót. Trên tay cô ta là một đứa bé bụ bẫm, khoảng hơn một tuổi.
Dũng nhìn vợ, giọng đều đều: “Anh về rồi, Hạnh. Đây là Mai… và con anh.”Không ai trong xóm dám nói gì. Không khí đông đặc lại như sắp có bão. Nhưng người duy nhất không bị cuốn vào cơn lốc cảm xúc là Hạnh. Cô không khóc, không hét, không đập vỡ thứ gì. Cô chỉ gật đầu, nói khẽ: “Vào nhà đi. Em nấu cơm rồi.
”Mai nhướn mày, cười khẩy đầy tự tin. Dũng thì ung dung bước vào, như thể đây là điều anh có quyền làm. Mâm cơm bày sẵn, đủ món Dũng thích: thịt kho trứng, canh chua cá lóc, cà pháo dầm mắm. Cô dọn đũa, rót nước, ngồi xuống như người vợ hiền thục. Dũng và Mai cứ tưởng cô đã chấp nhận. Nhưng họ đâu biết, mỗi cử chỉ nhẹ nhàng của Hạnh lúc này đều là bước đi cuối cùng trong ván cờ mà cô đã chuẩn bị từ rất lâu.

…Bữa cơm trôi qua trong thứ im lặng kỳ lạ. Chỉ có tiếng thìa chạm bát và tiếng đứa trẻ ê a. Hạnh gắp thức ăn cho con trai mình trước, lau miệng cho con cẩn thận rồi mới thong thả ăn vài miếng.
Ăn xong, Hạnh đứng dậy thu dọn. Cô bế đứa trẻ lạ trên tay, giọng nhẹ như gió:
– Cháu mệt rồi, để chị ru cho ngủ.
Mai hơi sững, nhưng thấy Hạnh hiền lành quá, cô ta liền buông tay. Dũng cũng chẳng buồn ngăn.
Hạnh đưa đứa bé vào phòng trong, đặt xuống chiếc nôi cũ từng dành cho con mình ngày trước. Cô kéo chăn, vỗ nhẹ vài cái. Đứa trẻ ngủ say rất nhanh. Lúc quay ra, gương mặt Hạnh vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã khác.
Cô lấy từ trong tủ ra một xấp giấy, đặt ngay ngắn lên bàn.
– Anh Dũng, ăn xong rồi thì mình nói chuyện một chút nhé.
Dũng ngẩng lên, cau mày:
– Có chuyện gì để sau đi, anh mệt.
Hạnh mỉm cười, nụ cười khiến cả Mai cũng thấy lạnh sống lưng.
– Em sợ để sau thì anh lại… đi luôn.
Cô đẩy xấp giấy về phía Dũng.
– Ba năm qua, anh không ở nhà. Đây là toàn bộ giấy vay nợ em đứng tên để chữa bệnh cho mẹ, tiền học của con, tiền sửa nhà sau bão, và cả khoản anh nhờ em ký hộ để “đầu tư bên kia”.
Dũng sững người. Mai bắt đầu ngồi không yên.
Hạnh tiếp tục, giọng vẫn đều:
– Đây nữa, đơn ly hôn. Em đã ký rồi. Căn nhà này đứng tên em, vì lúc mua anh chưa có tiền. Xe ngoài kia cũng là tiền em trả góp. Còn khoản anh gửi về… em giữ đủ, không tiêu một đồng, đã gửi ngân hàng cho con.
Cô nhìn thẳng vào Mai:
– Em không trách chị. Nhưng chị và con chị không có quyền ở lại căn nhà này.
Mai bật dậy:
– Chị nói gì cơ? Đây là chồng chị à?!
Hạnh quay sang Dũng, ánh mắt lần đầu tiên sắc như dao:
– Không. Từ lúc anh bước xuống xe cùng hai mẹ con kia, anh đã tự bỏ vai trò đó rồi.
Dũng lắp bắp:
– Hạnh… anh… anh chỉ muốn mọi chuyện êm đẹp…
Hạnh khẽ lắc đầu:
– Em đã cho anh êm đẹp suốt ba năm. Phần còn lại, anh tự gánh.
Cô quay người, mở cửa:
– Em đã đặt phòng khách sạn cho hai người một đêm. Sáng mai, luật sư của em sẽ liên hệ. Còn con anh… em không đuổi trẻ con. Nhưng anh phải tự lo.
Cả xóm đứng ngoài, nín thở. Không ai nghe thấy tiếng la hét, không có nước mắt, không có đánh ghen. Chỉ có Dũng cúi đầu, Mai ôm con, lặng lẽ bước ra xe.
Hạnh đóng cổng lại. Cô tựa lưng vào cánh cửa, thở ra một hơi dài. Lần đầu tiên sau ba năm, ngực cô nhẹ tênh.
Không phải vì trả thù.
Mà vì cuối cùng, cô đã chọn mình.