Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến ai nấy lặng người

Dũng mang vợ mới và con riêng về sau 3 năm xa cách, không ngờ vợ anh có pha xử lý khiến ai nấy lặng người
Ba năm trước, khi Dũng bước lên máy bay đi công tác nước ngoài, Hạnh đứng ở sân bay, tay dắt con nhỏ, mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố mỉm cười. Anh hứa: “Chỉ ba tháng thôi, anh sẽ về. Mọi thứ rồi sẽ ổn.” Cô tin. Tin vào lời chồng, tin vào tình nghĩa mười năm vun đắp, tin rằng hy sinh của mình là xứng đáng.

Nhưng ba tháng hóa thành ba năm. Cuộc gọi thưa dần, lời hỏi han cạn kiệt, tiền gửi về cũng lúc có lúc không. Hạnh sống như chiếc bóng, vừa là mẹ, vừa là con dâu, vừa là người gồng gánh cả mái nhà đã thiếu đi người trụ cột. Đêm con sốt, cô tự mình đưa đi viện. Ngày mẹ chồng đột quỵ, cô túc trực không rời. Trong từng giấc ngủ chập chờn, Hạnh đều hỏi chính mình:

“Chồng mình đang làm gì, ở đâu, có còn nghĩ đến vợ con không?”Cô không đòi hỏi, không trách móc, chỉ im lặng làm tất cả. Vài người bạn khuyên cô nên buông, cô chỉ lắc đầu. “Anh ấy đang vì tương lai, mình không thể là người kéo lùi.” Cô nghĩ thế, cho đến một buổi trưa oi ả tháng sáu.

Chiếc ô tô bóng loáng dừng trước cổng nhà. Hạnh đang tưới cây, chưa kịp hiểu chuyện gì thì cánh cửa mở ra. Dũng bước xuống, mặc sơ mi là phẳng, gương mặt không chút biểu cảm. Bên cạnh anh là một cô gái trẻ, váy ngắn, giày cao gót, son đỏ chót. Trên tay cô ta là một đứa bé bụ bẫm, khoảng hơn một tuổi.

Dũng nhìn vợ, giọng đều đều: “Anh về rồi, Hạnh. Đây là Mai… và con anh.”Không ai trong xóm dám nói gì. Không khí đông đặc lại như sắp có bão. Nhưng người duy nhất không bị cuốn vào cơn lốc cảm xúc là Hạnh. Cô không khóc, không hét, không đập vỡ thứ gì. Cô chỉ gật đầu, nói khẽ: “Vào nhà đi. Em nấu cơm rồi.
”Mai nhướn mày, cười khẩy đầy tự tin. Dũng thì ung dung bước vào, như thể đây là điều anh có quyền làm. Mâm cơm bày sẵn, đủ món Dũng thích: thịt kho trứng, canh chua cá lóc, cà pháo dầm mắm. Cô dọn đũa, rót nước, ngồi xuống như người vợ hiền thục. Dũng và Mai cứ tưởng cô đã chấp nhận. Nhưng họ đâu biết, mỗi cử chỉ nhẹ nhàng của Hạnh lúc này đều là bước đi cuối cùng trong ván cờ mà cô đã chuẩn bị từ rất lâu.
Bữa cơm kết thúc. Hạnh đứng dậy, đi vào phòng, mang ra một tập hồ sơ dày cộp. Cô đặt lên bàn, nhìn thẳng vào mắt chồng.“Anh quên rồi à? Căn nhà này đứng tên ai? Cả công ty nội thất mà em gây dựng ba năm nay – anh biết mỗi tháng lãi bao nhiêu không? Em vừa làm vợ, vừa làm dâu, làm mẹ, và làm luôn cả trụ cột gia đình khi anh biến mất. Nhưng em không cần chia sẻ thành quả đó với người phản bội.

”Dũng tái mặt. Mai ngơ ngác.Hạnh lật từng trang hồ sơ….

…Hạnh lật từng trang hồ sơ, giọng vẫn đều, bình thản đến lạnh người.

“Đây là giấy đăng ký kinh doanh công ty nội thất. Người đại diện pháp luật: Hạnh.”
“Đây là sao kê tài khoản ba năm qua. Toàn bộ vốn, lợi nhuận đều từ tiền em làm ra.”
“Còn đây…”

Cô dừng lại một nhịp, rút ra tờ giấy cuối cùng, đặt ngay ngắn trước mặt Dũng.

“Đơn ly hôn đơn phương.”

Không khí trong căn nhà đóng băng hoàn toàn.

Dũng bật cười gượng:

“Em làm quá rồi đó. Anh về rồi, chuyện gì cũng có thể nói lại…”

Hạnh ngước mắt nhìn anh. Ánh mắt ấy không còn là của người vợ mòn mỏi chờ chồng, mà là của một người đã đi qua tận cùng đau đớn.

“Ba năm. Em cho anh ba năm để nói lại.”

Mai ôm chặt đứa bé, giọng bắt đầu run:

“Anh Dũng… anh nói với chị ấy đi chứ… em đâu biết anh chưa ly hôn…”

Hạnh bật cười khẽ, nhưng tiếng cười ấy khiến cả hai người rùng mình.

“Cô yên tâm. Tôi không đánh ghen.”
“Tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình.”

Cô quay sang Dũng, chậm rãi nói từng chữ:

“Căn nhà này là tài sản chung, nhưng trong ba năm anh không chu cấp, không chăm sóc, không thực hiện nghĩa vụ chồng – cha. Luật sư của em đã chuẩn bị đầy đủ.”

Dũng đập tay xuống bàn:

“Anh là chồng em! Em định đuổi anh ra đường à?”

Hạnh bình thản đứng dậy, bước đến tủ, lấy ra chùm chìa khóa, đặt lên bàn.

“Không.”
“Em chỉ mời anh trả lại vai diễn không còn thuộc về mình.”

Cô quay sang Mai:

“Cô và con có thể ở khách sạn. Tối nay.”

Mai tái mét:

“Chị không thể ích kỷ như vậy! Đây cũng là con anh ấy!”

Hạnh gật đầu:

“Đúng. Và trách nhiệm đó là của anh ta, không phải của tôi.”

Đứa con trai lớn của Hạnh đứng ở cửa từ lúc nào. Thằng bé nhìn cha, ánh mắt lạ lẫm như nhìn người xa lạ. Dũng khựng lại.

“Con… con không chào ba sao?”

Thằng bé siết chặt tay mẹ, khẽ nói:

“Ba con đi lâu rồi.”

Câu nói ấy như nhát dao kết liễu.

Dũng ngồi phịch xuống ghế. Lần đầu tiên anh nhận ra:
Ba năm qua, anh không chỉ mất một người vợ, mà đã tự tay đánh mất cả một gia đình.

Hạnh cúi xuống xoa đầu con, giọng dịu lại:

“Con vào phòng đi.”

Khi cánh cửa khép lại, Hạnh quay lại, ánh mắt kiên quyết:

“Ngày mai, luật sư sẽ liên hệ.”
“Từ giờ, anh và em chỉ còn chung một điều duy nhất: trách nhiệm với con.”

Cô mở cửa, giọng dứt khoát:

“Mời anh.”

Dũng đứng dậy, lặng lẽ xách vali. Mai cúi gằm mặt theo sau, không dám ngẩng lên nhìn ai. Cánh cổng đóng lại sau lưng họ, phát ra tiếng “két” khô khốc như khép lại cả một đoạn đời.

Hạnh đứng một mình trong sân. Gió chiều thổi qua, làm lay nhẹ những chậu cây cô vẫn chăm suốt ba năm chờ đợi.

Cô không khóc.

Bởi cuối cùng, người rời đi tay trắng…