Dùng điện thoại của chồng để gọi xe, tôi vô tình thấy trong mục địa chỉ thường dùng của anh có một dòng chữ: “Tổ ấm tình yêu: Tòa 3 tầng 1502, Vườn Ngô Đồng.”

Dùng điện thoại của chồng để gọi xe, tôi vô tình thấy trong mục địa chỉ thường dùng của anh có một dòng chữ: “Tổ ấm tình yêu: Tòa 3 tầng 1502, Vườn Ngô Đồng.”

Một cái tên mà tôi chưa bao giờ nghe.

Khoảnh khắc đó, hơi thở tôi bỗng như ngừng lại.

Kéo lên xem lịch sử, mỗi thứ Ba và thứ Năm, đều có đơn đặt xe lúc nửa đêm, chưa bao giờ gián đoạn.

Mà suốt năm tháng nay, mỗi một đêm anh đều nói với tôi: “Anh tăng ca.”

Tôi chụp lại tất cả, gửi cho em chồng – Hứa Đình:

“Đình Đình, em có nghe qua khu Vườn Ngô Đồng không? Anh em thường xuyên tới đó.”

Khoảng mười lăm phút sau, em ấy gọi điện lại, giọng mang theo sự hoảng loạn không thể che giấu:

“Chị dâu, chị đợi em, em đến ngay, chị tuyệt đối đừng manh động!”

……

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ dồn dập, Hứa Đình thậm chí còn chưa kịp thay giày, vội vàng bước vào.

“Chị dâu! Chuyện gì vậy? Anh em anh ấy……”

Ánh mắt cô ấy lảng tránh, mãi không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi xoay màn hình điện thoại về phía cô ấy.

“Tòa 3 tầng 1502, Vườn Ngô Đồng, Đình Đình, em biết ai đang sống ở đó không?”

“Anh em nói với em là mỗi thứ Ba, thứ Năm đều phải sang đó chạy dự án, thường đến tận khuya.”

Hứa Đình liếc qua một cái, lập tức như bị bỏng mà quay mặt đi.

“Có lẽ là… là chỗ ở tạm do công ty sắp xếp? Dạo này bọn họ bận rộn mà……”

“Đình Đình,” tôi ngắt lời cô ấy,

“Nhìn vào mắt chị, nói chị nghe, có công ty nào mà lại lưu địa chỉ tạm trú là ‘Tổ ấm tình yêu’ không?”

Toàn thân Hứa Đình run lên, ngồi phịch xuống ghế sofa, hai tay ôm lấy mặt.

“Thật ra… em cũng sớm cảm thấy có gì đó không đúng.”

“Tháng trước lúc cả nhà ăn cơm, thấy màn hình điện thoại anh ấy sáng lên, hiện tên lưu là một biệt danh lạ lắm, anh ấy lập tức tắt đi, em còn đùa là có phải đang có tình ý với ai không……”

Cô ấy ngẩng đầu lên, trong ánh mắt ngập tràn hoang mang và áy náy.

“Chị dâu! Là anh em khốn nạn! Chị… chị đừng vội, chúng ta đợi anh ấy về hỏi rõ ràng! Biết đâu là hiểu lầm!”

Hiểu lầm? Một “Tổ ấm tình yêu” được lưu suốt năm tháng, mỗi tuần đến hai lần, đều đặn không sai, lại là hiểu lầm?

Tôi rút tay lại, “Có phải hiểu lầm hay không, chị phải tận mắt thấy mới tin.”

“Chị định làm gì?” Cô ấy hoảng hốt níu lấy tay áo tôi,

“Chị dâu, chuyện này… chuyện này phải xử lý bình tĩnh!”

“Tôi rất bình tĩnh.” Tôi kéo khóe môi,

“Yên tâm, tôi sẽ không đi diễn màn xé áo giật tóc nào đâu.”

Tôi bước ra ban công.

Ánh sáng ban mai le lói.

“Dù sao thì anh ta cũng đi công tác rồi. Thời gian còn dư dả, tôi phải đi thăm hỏi chủ nhân của cái ‘tổ ấm’ này một chút.”

“Không được!” Hứa Đình bật dậy,

“Chị không thể đi một mình! Người phụ nữ đó là ai chúng ta còn chưa biết, nhỡ đâu cô ta……”

“Nhỡ đâu cô ta làm sao?” Tôi quay người lại.

“Cô ta có thể làm gì tôi? Đình Đình, chị không đi gây sự. Chị chỉ muốn xác nhận, để chết tâm.”

Hứa Đình nhìn tôi chằm chằm, như lần đầu tiên nhìn rõ con người tôi.

Cuối cùng, cô ấy nghiến răng.

“Được, nếu chị nhất định phải đi, thì em đi cùng! Em không thể để chị một mình đối mặt chuyện này!”

“Em đi làm gì?” Tôi chặn lại.

“Đi giúp chị chửi người ta? Hay đi thay anh em em giải vây? Rồi để anh ta cảm thấy là hai chúng ta đang vô lý làm loạn?”

“Vậy chị nói xem phải làm sao? Nhịn à?”

“Nhịn?” Tôi cầm lấy điện thoại.

“Anh em em coi trọng nhất cái gì? Mặt mũi, sự nghiệp, còn hơn tất cả.”

Tôi lướt nhanh trong danh bạ, dừng lại ở một cái tên.

“Chị định gọi cho ai?” Giọng Hứa Đình căng thẳng.

“Nhà đầu tư lớn nhất của anh ta, Chủ tịch Vương.” Tôi nói đều đều.

“Phu nhân Chủ tịch Vương dạo gần đây đang đứng ra tổ chức một cái gọi là ‘Liên minh Trách nhiệm Gia đình Doanh nhân’, đang cần những tấm gương tiêu biểu tích cực, và càng cần đề phòng những ví dụ tiêu cực, đúng không?”

“Chị dâu chị bình tĩnh lại!” Hứa Đình nhào tới định giật điện thoại.

“Chuyện này mà ầm lên thì chẳng có lợi cho ai cả!”

“Chính anh ta đã phá nát tất cả!” Tôi nghiêng người tránh.

“Đình Đình, em thử nghĩ xem, nếu phu nhân Chủ tịch Vương biết, người quản lý mà chồng bà ấy ưu ái nhất, lại là loại đàn ông mỗi tuần lừa vợ đến ở qua đêm với tiểu tam, lần sau thăng chức, anh ta còn có cơ hội không?”

Sắc mặt Hứa Đình trắng bệch, lùi lại một bước.

Thấy vậy, tôi đặt điện thoại lại lên bàn.

“Tôi có thể không gọi cú điện thoại này, nhưng anh ta phải hiểu rõ, thứ mà anh ta trân trọng nhất, tôi hoàn toàn có thể khiến nó biến mất trong tích tắc.”

Tôi khoác áo bước ra cửa.

“Chị định đi đâu?” Hứa Đình giọng run rẩy hỏi.

“Vườn Ngô Đồng.” Tôi mở cửa.

“Em đừng lo, hôm nay chị không vào.”

“Chị sẽ tới chỗ ban quản lý khu, hỏi xem chủ căn 1502 tòa 3 là ai.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi đợi anh em em về.” Tôi quay đầu lại nhìn cô ấy.

“Chị muốn anh ta đứng trước mặt chị, tự miệng nói ra, định xử lý đứa trẻ đó thế nào!”

“Đứa trẻ? Đứa trẻ gì cơ?” Hứa Đình vội túm lấy tôi,

“Chị dâu, chị nói đứ///a trẻ nào?” ..

Dưới đây là phần tiếp nối và kết thúc hoàn chỉnh cho câu chuyện của bạn:

Tôi cúi xuống nhìn bàn tay đang run rẩy của Hứa Đình đang bấu chặt vào tay áo mình, chậm rãi bóc từng ngón tay của cô ấy ra. Khóe miệng tôi kéo lên một nụ cười nửa cay đắng nửa lạnh lùng:

– Đình Đình, em không cần phải giả vờ kinh ngạc với chị. Thẻ bảo hiểm y tế của anh em liên kết với tài khoản chung của gia đình. Ba tháng trước, có một khoản thanh toán chi phí khám thai định kỳ tại bệnh viện phụ sản quốc tế, người ký nhận là anh trai em. Em là đứa thông minh, lại quản lý tài chính cho công ty của anh ta, chẳng lẽ một khoản chi mập mờ như vậy em lại không biết?

Toàn thân Hứa Đình cứng đờ. Cô ấy lùi lại một bước, hai mắt mở to, đôi môi mấp máy nhưng không thốt lên được lời nào. Sự im lặng đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất. Cô ấy biết, cả nhà họ Hứa đều biết, chỉ có một mình tôi – người vợ danh chính ngôn thuận – là bị biến thành một con lừa ngu ngốc bị dắt mũi suốt nửa năm qua.

– Chị dâu… em… em không cố ý giấu chị… Anh em bảo cô ta phá thai rồi, anh ấy hứa sẽ cắt đứt… – Hứa Đình bật khóc, lắp bắp giải thích.

– Phá thai mà lại chuyển đến “Tổ ấm tình yêu” ở Vườn Ngô Đồng, tuần nào cũng đến chăm sóc hai lần sao? – Tôi lạnh lùng cắt ngang, không để cô ấy có cơ hội diễn tiếp vở kịch gia đình tình nghĩa. – Đủ rồi, Đình Đình. Đừng bôi bẩn thêm hai chữ “chị dâu” nữa.

Tôi dứt khoát quay người bước ra ngoài, tiếng cửa đóng sầm lại như một nhát dao chặt đứt mối quan hệ hơn bốn năm qua.

Tôi không lập tức đến Vườn Ngô Đồng. Tôi lái xe thẳng đến văn phòng luật sư của một người bạn thân. Ở đó, tôi nộp lại toàn bộ bằng chứng lịch sử đặt xe suốt năm tháng qua, ảnh chụp màn hình định vị, và sao kê tài khoản ngân hàng chứng minh Hứa vương – chồng tôi – đã dùng quỹ chung của hai vợ chồng để chu cấp cho nhân tình.

Hai tiếng sau, tôi cầm trên tay bản dự thảo đơn ly hôn hoàn chỉnh với điều kiện: Hứa Vương phải ra đi tay trắng, căn nhà hiện tại và 70% cổ phần công ty (vốn do bố mẹ tôi đầu tư vốn ban đầu) phải sang tên cho tôi. Nếu không, toàn bộ số bằng chứng ngoại tình và việc nuôi con ngoại hôn này sẽ được gửi thẳng đến bàn làm việc của Chủ tịch Vương và phu nhân của ông ta.

Khi tôi đến Vườn Ngô Đồng, trời đã ngả về chiều. Qua sự hỗ trợ từ ban quản lý khu dân cư (nhờ mối quan hệ của bạn tôi), tôi có được thông tin chủ sở hữu căn hộ 1502 tòa 3. Người đứng tên là mẹ đẻ của ả nhân tình, nhưng tiền thanh toán hàng tháng lại chuyển từ một tài khoản phụ của Hứa Vương.

Tôi ngồi trong xe dưới sảnh tòa nhà, nhìn lên tầng 15. Ánh đèn ấm áp hắt ra từ ban công trồng đầy hoa ngô đồng, trông thật yên bình và hạnh phúc. Một “tổ ấm” được xây dựng trên sự lừa dối và xương máu của tôi.

Đến tám giờ tối, chiếc xe của Hứa Vương xuất hiện dưới hầm. Anh ta hí hửng bước ra khỏi xe, tay cầm một bó hoa hồng lớn và một túi đồ ăn dặm cho bà bầu. Nhìn gương mặt rạng rỡ, tràn đầy sức sống của người đàn ông từng than thở với tôi rằng “anh kiệt sức vì tăng ca”, lòng tôi chết lặng.

Tôi bước ra khỏi bóng tối, đứng chặn ngay trước lối vào thang máy.

Nhìn thấy tôi, nụ cười trên môi Hứa Vương lập tức đông cứng. Bó hoa hồng trên tay anh ta suýt chút nữa rơi xuống đất.

– Giai Tuệ? Sao… sao em lại ở đây? Không phải em đang ở nhà ngoại sao?

– Nếu tôi không ở đây, làm sao biết được tổng giám đốc Hứa bận rộn chạy dự án đến mức phải mang cả hoa hồng và tã giấy đi gặp đối tác? – Tôi bình thản nói, giọng điệu không một chút gợn sóng.

Hứa Vương luống cuống, cố tình giấu túi đồ ra sau lưng, mặt cắt không còn giọt máu:

– Tuệ Tuệ, em nghe anh giải thích. Đây là… đây là nhà của một đồng nghiệp…

– Hứa Vương, đừng diễn nữa. Hứa Đình đã nói cho tôi biết hết rồi. – Tôi nói dối để đánh đòn tâm lý. – Cả chuyện đứa trẻ trong bụng cô ta nữa.

Nghe đến tên em gái, Hứa Vương hoàn toàn sụp đổ. Anh ta biết mình không thể chối cãi được nữa, liền bước lên định nắm lấy tay tôi, giọng khẩn khoản:

– Tuệ Tuệ, anh sai rồi! Là cô ta gài bẫy anh! Anh chỉ chơi bời qua đường nhưng cô ta cố tình mang thai để tống tiền anh. Anh chuyển cô ta đến đây là để xoa dịu, đợi cô ta sinh con xong anh sẽ đưa đứa trẻ đi xét nghiệm ADN rồi giải quyết dứt điểm. Anh yêu em, anh chưa bao giờ nghĩ sẽ bỏ cái nhà này!

Ngay lúc đó, cửa thang máy mở ra. Cô ả nhân tình – bụng đã lùm lùm sau lớp váy rộng – vì đợi lâu không thấy người yêu lên nên đã đi xuống tìm. Nhìn thấy tôi và Hứa Vương đang giằng co, cô ta biến sắc, lập tức chạy lại ôm lấy cánh tay anh ta, bày ra bộ dạng đáng thương:

– Anh Vương, cô ta là ai? Cô ta định làm gì con của chúng ta?

Hứa Vương sợ hãi đẩy mạnh cô ta ra:

– Cô cút vào trong đi! Đừng có làm loạn ở đây!

Tôi nhìn màn kịch khôi hài trước mắt, đột nhiên cảm thấy nực cười cho những năm tháng thanh xuân mình đã đánh đổi. Tôi lấy từ trong túi xách ra bản dự thảo đơn ly hôn kèm theo xấp tài liệu bằng chứng, ném thẳng vào người Hứa Vương. Từng tờ giấy trắng mực đen rơi lả tả dưới chân anh ta.

– Hứa Vương, ký vào đây. Anh ra đi tay trắng, để lại nhà và cổ phần công ty cho tôi. – Tôi lạnh lùng ra điều kiện.

Hứa Vương nhìn vào tờ đơn, mặt xám xịt:

– Em điên rồi sao? Bắt anh ra đi tay trắng? Công ty đó là mồ hôi nước mắt của anh! Em định triệt đường sống của anh à?

– Đường sống của anh là do chính anh tự triệt. – Tôi thản nhiên rút điện thoại ra, ngón tay lướt đến số của Phu nhân Chủ tịch Vương. – Anh có năm phút để suy nghĩ. Hoặc là ký vào đây và giữ lại chút thể diện cuối cùng để ra đi. Hoặc là ngày mai, danh tiếng, sự nghiệp, và vị trí quản lý của anh ở tập đoàn Vương Thị sẽ tan thành mây khói. Để xem lúc anh thân bại danh liệt, không còn một xu dính túi, cái “Tổ ấm tình yêu” này của các người có còn hạnh phúc được nữa không.

Có thể là hình ảnh về điện thoại

Ả nhân tình nghe đến chuyện Hứa Vương có thể mất trắng công ty và sự nghiệp, sắc mặt liền thay đổi, lập tức buông tay anh ta ra, lùi lại vài bước đầy cảnh giác. Sự thực tế của cô ta như một cái tát giáng thẳng vào mặt Hứa Vương.

Nhìn vào màn hình điện thoại của tôi đang chuẩn bị bấm nút gọi, rồi nhìn sự quay lưng của nhân tình, Hứa Vương hoàn toàn quỳ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh ta hiểu rõ tôi là người nói được làm được. Mất đi sự hậu thuẫn của gia đình tôi và Chủ tịch Vương, anh ta chẳng là gì cả.

Với đôi bàn tay run rẩy, Hứa Vương nhặt cây bút rơi trên đất, cắn răng ký tên vào đơn ly hôn.

Tôi cúi xuống thu lại tờ đơn đã có chữ ký, nhìn người đàn ông đang thảm hại khóc lóc dưới chân mình, trong lòng không còn một chút oán hận, chỉ có sự tự do đến tột cùng.

Tôi quay người bước đi, hướng thẳng ra phía cửa hầm lộng gió. Ánh bình minh le lói của ngày mới bắt đầu chiếu rọi. Cuộc hôn nhân lừa dối này cuối cùng đã kết thúc, và từ nay về sau, cuộc đời tôi sẽ chỉ thuộc về chính tôi.