Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con
Đúng 3 tháng sau buổi họp lớp ĐH, chồng x::in tôi buông th::a để anh đến với tình cũ vì thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 con. Song anh lại không nghĩ rằng việc làm của anh biến tôi thành mẹ đơn thân nuôi 4 con. Chồng quá quyết tâm đến với tình cũ tôi đành chấp nhận nhưng yêu cầu anh giao hết tài sản cho mẹ con tôi trước khi ly hôn và c:ái k::ết kh::ông ng::ờ 3 năm sau…
Đúng 3 tháng sau ngày họp lớp, khi tôi đang tất bật chuẩn bị bữa tối cho đại gia đình 6 người, Tuấn gọi tôi vào phòng làm việc. Mặt anh nghiêm trọng, lạnh lùng khác hẳn ngày thường: “Ly ơi, mình ly hôn đi.”
Tôi ch//ết lặng, chiếc vá múc canh trên tay rơi xuống sàn kêu xo/ảng một tiếng. “Anh nói cái gì? Anh đùa à? Đang yên đang lành…”… “Anh không đùa,” Tuấn ngắt lời, giọng kiên quyết. “Anh gặp lại Lan trong buổi họp lớp. Cô ấy… cô ấy kh/ổ quá em ạ. Chồng bỏ, giờ làm mẹ đơn thân nuôi con một mình, kinh tế khó khăn, lại hay ố/m đa/u. Cô ấy cần một người đàn ông che chở. Anh nhận ra anh vẫn còn yêu Lan rất nhiều. Ngày xưa bọn anh chia tay chỉ vì hiểu lầm.”
Tôi nghe mà tai ù đi, m/áu trong người như đ/ông cứ/ng lại. Tôi nhìn người đàn ông mình đã đ/ầu g/ối t/ay ấ/p 10 năm nay, người cha của 4 đứa con tôi, mà cảm thấy xa lạ đến rợ/n người: “Anh nói anh thương cô ấy làm mẹ đơn thân nuôi 1 đứa con? Anh x/ót x/a cho cô ấy?” Tôi hỏi lại, giọng ru/n rẩ/y vì k/ìm n/én c/ơn gi/ận. “Đúng, cô ấy yếu đuối và c/ô độ/c lắm. Còn em… em mạnh mẽ, em giỏi giang. Không có anh, em vẫn sống tốt.”
Tôi bật cười, nước mắt trào ra mặn chát: “Anh Tuấn ạ, anh thương tình cũ vất vả nuôi 1 con, nên anh quyết định biến vợ mình thành mẹ đơn thân nuôi 4 đứa con sao? Anh nhân từ với người ngoài, nhưng lại t/àn đ/ộc với m/áu m/ủ của mình đến thế à?”
Tuấn cúi gằm mặt, lí nhí: “Anh biết anh s/ai với mẹ con em. Nhưng trái tim anh đã chọn rồi. Anh không thể sống dối lòng mình được.”
Tôi lau nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói, giọng đanh thép: “Được, tôi đồng ý buông tha cho anh làm người hùng. Nhưng tôi có một điều kiện.”. “Điều kiện gì anh cũng chấp nhận, miễn là em ký đơn nhanh chóng,” mắt Tuấn sáng lên.
“Anh ra đi tay tr/ắng. Toàn bộ căn biệt thự này, chiếc xe ô tô, và số tiền tiết kiệm 2 tỷ trong ngân hàng phải sang tên cho tôi. Anh chỉ được mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân. Tôi cần số tài sản đó để đảm bảo cuộc sống cho 4 đứa con của anh.”…

…Tuấn sững người. Ánh mắt anh thoáng chao đảo, nhưng chỉ trong vài giây. Rồi anh gật đầu, nhanh đến mức khiến tim tôi lạnh buốt.
“Anh đồng ý.”
Không một câu mặc cả. Không một chút do dự. Có lẽ trong đầu anh lúc ấy, Lan và đứa con nhỏ của cô ta quan trọng hơn tất cả những gì anh đang có.
Tôi ký đơn ly hôn trong im lặng. Ngày Tuấn xách vali rời khỏi căn biệt thự, bốn đứa con đứng nép sau lưng tôi. Đứa lớn nhất mười tuổi cắn môi không khóc, đứa út mới ba tuổi ngơ ngác hỏi:
“Mẹ ơi, sao ba không ăn cơm với mình nữa?”
Tuấn không quay đầu lại.
Ba năm sau…
Cuộc sống của tôi không hề dễ dàng.
Một mình nuôi bốn đứa con, dù có nhà cửa và tiền bạc, tôi vẫn phải lao vào làm việc như một cái máy. Ban ngày điều hành cửa hàng, ban đêm kèm con học, đứa sốt đứa ho, có những lúc tôi ngồi gục trên bàn ăn lúc 2 giờ sáng, nước mắt rơi lặng lẽ, không dám khóc thành tiếng vì sợ con thức giấc.
Nhưng đổi lại, tôi chưa từng phải cúi đầu trước ai.
Bốn đứa trẻ lớn lên trong sự đủ đầy và quan trọng hơn cả — trong cảm giác an toàn. Chúng biết rằng, dù không có ba, chúng vẫn có một người mẹ không bao giờ bỏ rơi mình.
Còn Tuấn?
Tin tức về anh đến với tôi qua người quen, qua những câu chuyện không ai cố tình kể nhưng vẫn lọt vào tai.
Lan yếu đuối thật. Nhưng cô ấy không chỉ yếu… mà còn quen được nuông chiều.
Tiền bạc cạn dần. Tuấn đi làm về phải nấu ăn, giặt đồ, chăm con riêng của vợ, rồi còn nghe than thở, trách móc vì “anh đã từng bỏ rơi em ngày xưa”. Công việc của anh sa sút vì thường xuyên xin nghỉ. Cuối cùng, công ty cắt hợp đồng.
Căn nhà thuê nhỏ xíu, chật chội. Lan ốm đau triền miên, nhưng mỗi lần Tuấn than mệt, cô ta chỉ nói một câu quen thuộc:
“Em khổ thế này còn chưa kêu, anh là đàn ông mà than gì?”
Ba năm, tình yêu thời sinh viên trong ký ức màu hồng đã bị bào mòn sạch sẽ bởi cơm áo gạo tiền và những đêm mất ngủ.
Một buổi chiều mưa, đúng kiểu mưa ngày trước Tuấn từng rất ghét, tôi đang đón con tan học thì thấy một người đàn ông đứng dưới tán cây bàng trước cổng trường.
Gầy hơn. Già hơn. Áo sơ mi cũ nhăn nhúm.
Là Tuấn.
Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy do dự và mệt mỏi.
“Ly… anh có thể nói chuyện với em một lát không?”
Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn bốn đứa con đang cười nói phía sau.
“Anh nói nhanh đi.”
Tuấn cúi đầu, giọng nghèn nghẹn:
“Anh… anh sai rồi. Anh đã đánh đổi tất cả vì một thứ không tồn tại. Anh nhớ các con. Nhớ gia đình. Em có thể… cho anh một cơ hội quay về không?”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi tôi mỉm cười. Không cay nghiệt, cũng không hả hê.
“Tuấn à,” tôi nói chậm rãi, “ba năm trước anh thương một người phụ nữ làm mẹ đơn thân nuôi một đứa con. Anh bỏ đi để cứu cô ấy. Nhưng anh không cứu được ai cả — kể cả chính anh.”
Anh ngẩng lên, mắt đỏ hoe.
Tôi tiếp:
“Còn tôi, ba năm qua, một mình nuôi bốn đứa con, không có anh, không có ai dựa vào. Anh từng nói tôi mạnh mẽ, sống không cần anh. Anh nói đúng.”
Tôi gọi các con:
“Đi thôi mấy đứa, về nhà.”
Bốn đứa trẻ chạy lại, nắm tay tôi. Chúng lễ phép chào Tuấn, nhưng ánh mắt xa lạ, như với một người quen cũ lâu ngày không gặp.
Tuấn đứng đó, giữa cơn mưa, nhìn theo bóng lưng năm mẹ con khuất dần.
Lúc ấy, anh mới hiểu:
Có những “buông tha” tưởng là cao thượng,
nhưng thực ra chỉ là một cái giá rất đắt mà người ra đi phải trả suốt đời.
Nếu bạn muốn, mình có thể viết đoạn kết đối diện giữa Tuấn – Lan – tôi, hoặc góc nhìn của đứa con lớn nhất khi gặp lại ba — rất đau, rất thật.