Đưa vợ 2 triệu làm có 6 mâm cỗ giỗ bố chồng mà vợ tiêu hết bay, lại còn xin tôi đưa thêm cho 300k nữa. Tôi đ::iên ti::ết cho ngay cái t::át vì tội tiêu ho::ang thế mà còn kh::óc ló::c ô::m con bỏ về ngoại. Tôi cứ để cho đi không thèm gọi điện hỏi han gì ai ngờ 3 ngày sau nhận tin s:é:t đá::nh từ bố mẹ vợ…

Đưa vợ 2 triệu làm có 6 mâm cỗ giỗ bố chồng mà vợ tiêu hết bay, lại còn xin tôi đưa thêm cho 300k nữa. Tôi đ::iên ti::ết cho ngay cái t::át vì tội tiêu ho::ang thế mà còn kh::óc ló::c ô::m con bỏ về ngoại. Tôi cứ để cho đi không thèm gọi điện hỏi han gì ai ngờ 3 ngày sau nhận tin s:é:t đá::nh từ bố mẹ vợ…

“B::ốp!” Âm thanh chát chúa vang lên giữa gian bếp nồng nặc mùi khói và mùi mỡ. Vợ tôi ô::m một bên má đỏ lựng, nước mắt trào ra, nhìn tôi trân trối. Trên tay cô ấy vẫn còn cầm tờ 200 nghìn tôi vừa né::m xuống đất.

— “Cô vừa vừa phải phải thôi! Tôi đưa cô 2 triệu bạc để làm 6 mâm cỗ, thế mà giờ cô còn dám mở mồm xi::n thêm 300 nghìn nữa à? Cô mua cái gì? Cô định dát vàng lên gà hay sao mà tiêu lắm thế? Đàn bà con gái không biết vén khéo, chỉ biết ho::ang p:;hí là giỏi!” Tôi gầ::m lên, mặt đỏ gay vì rư:::ợu và vì tức.



Hôm nay là g::iỗ đầu bố tôi. Khách khứa họ hàng đến đông đủ, tôi đang ngồi trên nhà uống nước chè thì vợ lấm lét gọi ra bếp, bảo thiếu tiền mua thêm bi::a và ít hoa quả tráng miệng. Nghe đến con số 2 triệu đã “bay sạch”, máu nó::ng trong người tôi dồn lên n::ão. Ở cái quê này, 2 triệu là to lắm. Cầm 2 triệu đi chợ mua được cả gánh đồ. Thế mà cô ấy làm có 6 mâm cỗ đã kêu hết tiền. Tôi nghĩ ngay đến cảnh vợ lén giấu tiền về cho nhà ngoại hoặc tiêu pha linh tinh vào quần áo, mỹ phẩm. Tôi cho cái t:;át và chỉ đưa thêm 200 ngàn, như thế là quá lắm rồi…

…Tôi ném thêm 200 nghìn xuống nền bếp, quát:
— “Cầm lấy! Thiếu thì tự mà xoay! Đừng có cái kiểu moi tiền chồng như thế!”

Vợ tôi không nói gì nữa. Cô cúi xuống nhặt tờ tiền, tay run bần bật. Con bé con mới hơn một tuổi đang ngồi ở góc bếp, thấy mẹ khóc thì òa lên khóc theo. Vợ tôi bế con, lặng lẽ bước ra cửa sau, chẳng thèm ngoái đầu nhìn tôi lấy một lần.

Tôi cũng mặc kệ. Trong đầu lúc ấy chỉ nghĩ: Đàn bà làm quá lên cho thiên hạ xem.
Giỗ chạp xong xuôi, tôi tiếp tục ngồi uống rượu với mấy ông chú. Ai cũng khen cỗ bàn tươm tất, đồ ăn ngon, gà ta, cá tươi, canh măng, giò chả đủ cả. Nghe khen, tôi lại càng bực: Ngon thế này mà bảo thiếu tiền?

Đêm đó, vợ không về.
Tôi cáu, nhưng sĩ diện đàn ông khiến tôi không gọi. Tôi nghĩ: Cùng lắm mai lại lóc cóc bế con về xin lỗi.

Ba ngày sau, đúng lúc tôi đang đi làm đồng, điện thoại rung lên. Là số của bố vợ.
Giọng ông khàn đặc, run run:
— “Con… con về ngay đi. Mẹ nó… nhập viện rồi.”

Tôi chết lặng.

Đến bệnh viện huyện, tôi thấy mẹ vợ nằm thở ôxy, mặt tái nhợt. Bố vợ ngồi bệt dưới hành lang, hai mắt đỏ hoe. Vợ tôi ôm con ngồi ở ghế, gầy rộc hẳn đi, hai quầng mắt thâm sì.

Thấy tôi, cô không nói gì. Bố vợ đứng dậy, đưa cho tôi một túi nilon nhàu nát. Bên trong là mấy tờ hóa đơn mua thực phẩm, kèm một cuốn sổ ghi chi chít:

  • Gà ta 1,6kg: 280.000

  • Cá trắm: 190.000

  • Thịt lợn, xương, giò chả

  • Rau củ, hoa quả, nhang đèn

  • Thuê nồi, thuê bát đĩa

  • Mua thêm bia cho họ hàng…

Tổng cộng: 2.190.000 đồng

Bố vợ nghẹn giọng:
— “Con bé nó không dám nói với con. Hôm giỗ bố con, nó phải chạy đi vay nóng ngoài chợ 200 nghìn để đủ tiền mua nốt mấy thứ còn thiếu. Tối về nhà ngoại, nó khóc nhiều quá. Mẹ nó xót con, lôi tiền dưỡng bệnh ra đưa cho cháu mua sữa. Hai mẹ con cãi nhau, mẹ nó lên cơn tăng huyết áp, ngất tại chỗ…”

Tôi đứng như bị ai tạt thẳng gáo nước lạnh vào mặt.
Hóa ra 2 triệu không hề “bay” đi đâu cả. Hóa ra mâm cỗ ngon là vì vợ tôi đã chắt chiu từng đồng, còn thiếu thì lặng lẽ đi vay. Còn tôi… tôi lại đánh cô ấy ngay giữa ngày giỗ bố mình, trước mặt con.

Tôi quay sang nhìn vợ. Bên má cô vẫn còn vết bầm tím mờ mờ. Con bé trong tay cô gầy hơn trước, nhìn tôi sợ sệt.

Tôi bước tới, quỳ thụp xuống trước mặt bố mẹ vợ:
— “Con sai rồi… Con ngu dốt, con nóng tính, con làm khổ vợ con…”

Rồi tôi quay sang vợ, giọng nghẹn lại:
— “Anh xin lỗi… Anh không đáng làm chồng, không đáng làm bố…”

Vợ tôi không khóc nữa. Cô chỉ nói một câu rất khẽ:
— “Em không cần anh xin lỗi. Em chỉ cần anh đừng đánh em thêm lần nào nữa. Nếu còn một lần nữa, em sẽ bế con đi thật.”

Câu nói nhẹ như gió ấy, lại nặng hơn bất cứ cái tát nào giáng vào mặt tôi.

Hôm đó, tôi vay tiền lo viện phí cho mẹ vợ. Về nhà, tôi gom hết rượu trong nhà đem đổ. Từ ngày ấy, tôi không dám to tiếng với vợ thêm lần nào nữa.

Bởi có những cái tát… không chỉ làm đỏ má người phụ nữ,
mà còn làm nát cả một gia đình.