Đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đỗ ĐH không có tiền liền đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để, ai ngờ cậu không cho vay còn cầ/m gậ/y đu/ổi: “”C/út! C/út ngay cho khuất mắt tao”!. Rồi ném trả cái balo rách của mẹ cậu ngày xưa để quên. Đêm đó chuyện kinhhoang đã xảy ra…

Đứa cháu m:ồ c:ôi cả cha lẫn mẹ đỗ ĐH không có tiền liền đạp xe 50km đến nhà cậu vay 3 triệu để, ai ngờ cậu không cho vay còn cầ/m gậ/y đu/ổi: “”C/út! C/út ngay cho khuất mắt tao”!. Rồi ném trả cái balo rách của mẹ cậu ngày xưa để quên. Đêm đó chuyện kinhhoang đã xảy ra…

Năm tôi lên 6, một TNGT thả/m kh/ốc đã cư/ớp đi cả bố lẫn mẹ, để lại tôi bơ vơ giữa dòng đời. Tôi về ở với bà nội, hai bà cháu rau cháo nuôi nhau trong căn nhà cấp bốn dột nát cuối làng. Nhưng ông trời dường như muốn thử thách sức chịu đựng của một đứa trẻ, năm tôi lên 10, chỗ dựa duy nhất là bà nội cũng qua đời sau một cơn bạ/o bệ/nh.

Từ ngày đó, tôi trơ trọi giữa cuộc đời. Tôi buộc phải trưởng thành sớm. Sáng tôi dậy từ 4 giờ đi lấy bánh mì về bán dạo, chiều đi nhặt ve chai, tối về chong đèn học. Người làng bảo thằng này “lì”, kh/ổ thế mà không bỏ học.

Mười tám tuổi, tôi nhận giấy báo trúng tuyển Đại học. Cầm tờ giấy báo trên tay, tôi vừa mừng vừa tủi. Mừng vì cánh cửa tương lai đã hé mở, tủi vì nhìn quanh nhà chẳng còn gì đáng giá để bán. Hũ gạo đã cạn, tiền tích cóp bao năm chỉ đủ mua vé xe đò. Tôi cần 3 triệu đồng để nhập học rồi tính tiếp nhưng đó là con số khổng lồ với thằng m/ồ c/ôi như tôi.

Đêm đó, tôi thức trắng. Đường cùng, tôi nghĩ đến cậu. “Dù sao cũng là m/áu m/ủ, chắc cậu không nỡ nhìn cháu ruột thất học”, tôi tự trấn an mình. Sáng hôm sau, tôi lôi chiếc xe đạp cà tàng, dây xích chùng chình, bắt đầu hành trình 50km. Trời nắng như đ/ổ lử/a, mặt đường nhựa bốc hơi nghi ngút. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi chân tê dại, nhưng hy vọng về giảng đường đại học cứ thôi thúc tôi đạp mãi.

Gần trưa, tôi đứng trước cổng căn nhà 2 tầng của cậu. Phải mất mười lăm phút lấy can đảm, tôi mới dám bấm chuông. Cậu bước ra, nhìn thấy bộ dạng lếch thếch, mồ hôi nhễ nhại của tôi thì sững lại một chút. Nhưng ngay khi thấy bóng dáng mợ lấp ló sau cửa phòng khách, mặt cậu đanh lại.

– “Mày đến đây làm gì?” – Giọng cậu lạnh tanh. Tôi lí nhí, chìa tờ giấy báo nhập học ra: – “Cậu… con đỗ đại học rồi. Nhưng con không có tiền đóng học phí. Cậu thương tình cho con vay 3 triệu, con hứa sẽ đi làm thêm trả lại cậu…” Chưa để tôi nói hết câu, cậu gạt phắt tờ giấy báo xuống đất. Tiếng quát của cậu vang lên chói tai, dường như cố ý để người trong nhà nghe thấy: – “Vay mượn cái gì! Nhà tao không phải cái ngân hàng từ thiện. Mày nhìn xem, tao nuôi con tao còn chưa xong, lấy đâu ra tiền nuôi báo cô mày. Bi//ến ngay!”

Tôi ch//ết lặng. Người cậu hiền lành trong ký ức của mẹ tôi đây sao? Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy báo, nước mắt chực trào. Đúng lúc đó, cậu vớ lấy cây gậy gỗ dựng ở góc sân, khua khoắng như đuổi tà: – “C/út! C/út ngay cho khuất mắt tao! Đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa!”..

…Tôi hoảng sợ lùi lại, bàn tay run run ôm lấy chiếc balo rách đã sờn quai. Trước khi quay lưng đi, cậu còn ném mạnh cái balo về phía tôi, giọng cay nghiệt:

– “Đồ rác rưởi này mẹ mày để quên ở nhà tao mấy chục năm rồi. Mang đi cho sạch mắt!”

Cái balo cũ đập vào ngực tôi rồi rơi xuống nền gạch. Tôi cúi nhặt, tim đau như có ai bóp nghẹt. Trong balo vẫn còn chiếc khăn tay đã ngả màu, tôi nhận ra ngay – đó là khăn của mẹ, ngày xưa bà vẫn dùng để lau mồ hôi cho tôi mỗi khi sốt.

Tôi không khóc. Không dám khóc.

Tôi quay lưng, dắt chiếc xe đạp cà tàng rời khỏi cổng nhà cậu, trong đầu trống rỗng. Con đường làng trưa nắng bỗng dài hun hút, mỗi vòng bánh xe như nghiền nát chút hy vọng cuối cùng.


Đêm mưa và cơn ác mộng

Tối hôm đó, tôi về đến căn nhà cũ của bà nội khi trời đã sầm sập tối. Mưa bất chợt đổ xuống, gió lùa qua mái tôn rách kêu rít từng hồi. Tôi mệt lả, cả người nóng ran vì cảm nắng.

Trong căn nhà tối om, tôi mở chiếc balo ra. Ngoài chiếc khăn tay của mẹ, còn có một cuốn sổ nhỏ bìa xanh đã sờn. Tôi sững người.

Đó là nhật ký của mẹ.

Từng trang giấy ố vàng ghi kín nét chữ quen thuộc. Tôi run run lật đọc. Mắt tôi nhòe đi khi đọc đến đoạn:

“Nếu sau này có chuyện gì xảy ra với vợ chồng mình, mong cậu nó thương lấy thằng bé. Mình đã gửi cậu giữ giúp cuốn sổ tiết kiệm này, phòng lúc thằng nhỏ vào đại học…”

Tim tôi đập loạn xạ. Tôi lật tới trang cuối cùng. Một tờ giấy gấp gọn rơi ra.

sổ tiết kiệm.

Số tiền: 120 triệu đồng.
Ngày gửi: đúng năm tôi lên 5 tuổi.
Tên người gửi: mẹ tôi.

Tôi ngồi sụp xuống nền nhà, cả người run bần bật. Hóa ra… cậu tôi không phải không có tiền. Hóa ra 3 triệu với cậu chỉ là con số lẻ. Hóa ra cậu đã giữ tiền của mẹ tôi suốt hơn 10 năm… và muốn tôi biến mất để không ai nhắc đến nó nữa.

Ngoài trời, mưa đổ trắng xóa. Tôi ôm chặt cuốn sổ vào ngực, nước mắt tuôn ra không kìm được.


Chuyện kinh hoàng xảy ra

Khoảng nửa đêm, khi tôi còn chưa hoàn hồn, điện thoại đổ chuông liên tục. Là người hàng xóm nhà cậu.

Giọng họ hoảng loạn:
– “Cháu ơi… nhà cậu cháu… cháy rồi!”

Tôi chết lặng.

Ngọn lửa bùng lên từ phòng ngủ tầng hai – nơi cậu cất két sắt. Người ta nói chập điện, nhưng ai cũng biết căn phòng đó không hề dùng thiết bị điện nào ban đêm.

Cậu tôi thoát chết, nhưng két sắt cháy đen, toàn bộ giấy tờ bên trong thành tro. Trong đó có… những thứ cậu đã cố giấu suốt hơn chục năm.


10 năm sau

Tôi nhập học đúng hạn. Vừa học vừa làm, tốt nghiệp loại Giỏi. Sau này, tôi trở thành luật sư.

Ngày tôi quay về làng xây lại căn nhà cho bà nội, cậu đứng từ xa nhìn sang, lưng còng hẳn, ánh mắt tránh né. Tôi không trách, cũng không hỏi.

Chỉ lặng lẽ nói một câu trước mặt cả họ:

“Tiền đó là của mẹ tôi để lại. Nhưng thứ tôi giữ được đến hôm nay, không phải tiền… mà là nhân cách.”

Cậu cúi đầu.
Còn tôi hiểu rằng: trời không bỏ rơi người mồ côi, chỉ là thử xem họ có đứng dậy nổi hay không mà thôi.