Dịp hè đại gia đình nhà chồng gồm 12 người từ quê kéo thẳng lên thành phố, ngang nhiên coi nhà tôi như khách sạn miễn phí và mặc nhiên xem con dâu là người hầu phải phục vụ từ sáng đến khuya. Tôi không một lời than phiền, chỉ lặng lẽ làm đúng một việc trước khi đi ngủ. Sáng hôm sau, cả căn nhà bỗng rơi vào cảnh náo loạn, ai nấy tái mặt, còn chồng tôi thì đứng c///hết lặng…

Dịp hè đại gia đình nhà chồng gồm 12 người từ quê kéo thẳng lên thành phố, ngang nhiên coi nhà tôi như khách sạn miễn phí và mặc nhiên xem con dâu là người hầu phải phục vụ từ sáng đến khuya. Tôi không một lời than phiền, chỉ lặng lẽ làm đúng một việc trước khi đi ngủ. Sáng hôm sau, cả căn nhà bỗng rơi vào cảnh náo loạn, ai nấy tái mặt, còn chồng tôi thì đứng c///hết lặng…

Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh bốn ngày, ai cũng mong được nghỉ ngơi, đi du lịch, hoặc ít nhất là có thời gian cho gia đình nhỏ của mình. Thế nhưng, đối với tôi – một nàng dâu ở thành phố – kỳ nghỉ đó lại trở thành “á//c m//ộng” khi cả nhà chồng ở quê, tổng cộng mười hai người, đột ngột kéo đến nhà mà chẳng báo trước.

Mẹ chồng gọi điện cho chồng tôi, nói rằng “người thân lên thành phố chơi cho biết, nghỉ vài hôm thôi”, nhưng khi bước vào nhà, tôi mới t/á h/ỏa vì số người không phải “vài” mà là nguyên cả họ. Hành lý, đồ ăn quê, quần áo lỉnh kỉnh tràn hết phòng khách. Mọi người cười nói rôm rả, còn tôi thì chỉ biết nuốt một tiếng thở dài.

Họ coi nhà tôi như nhà nghỉ mi/ễn p/hí, còn tôi mặc nhiên trở thành “nhân viên ph/ục v/ụ”. Ai cũng mặc định: “Con dâu phải lo cơm nước, dọn dẹp, rót nước”. Cả ngày, tôi quay cuồng trong bếp: hết nấu bữa sáng, lại bày biện bữa trưa, rửa chén chưa xong đã lo chuẩn bị bữa tối. Họ ngồi xem TV, cười nói, rồi thỉnh thoảng gọi vọng vào:
– Này con dâu, cho bác thêm bát canh!
– Cô út ơi, đĩa rau này chưa chín lắm nhé!
– Cháu ơi, nhà vệ sinh hết giấy rồi kìa!

Còn chồng tôi? Anh đi tiếp bạn, viện cớ công việc. Mọi gánh nặng đổ lên vai tôi. Tôi ấ/m ứ/c nhưng không tiện nói, bởi sợ mang tiếng “con dâu không biết điều”.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Đêm thứ hai, khi cả nhà chồng đã s/ay ng/ủ, tôi ngồi một mình ở góc bếp, nhìn chồng bát đũa chồng chất mà muốn kh/óc. “Tại sao mình phải c/am chị/u thế này? Đây đâu phải khách, mà như chủ nhà.” Nghĩ mãi, tôi quyết định làm một việc li/ều l/ĩnh…

…Tôi nhẹ nhàng đứng dậy, mở chiếc túi xách, lấy ra toàn bộ giấy tờ nhà đất, cuốn sổ tiết kiệm, và hợp đồng thuê nhà hiện tại (căn nhà này thực chất là tài sản bố mẹ đẻ tôi cho thuê, tôi và chồng chỉ đang đứng tên quản lý hộ và ở nhờ không mất tiền). Sau đó, tôi gom hết quần áo, đồ đạc cá nhân quan trọng của mình và con bỏ vào vali.

Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi lặng lẽ làm đúng một việc: Rút phích cắm tủ lạnh đầy ắp đồ ăn, khóa van nước tổng, cắt cầu dao điện của toàn bộ ngôi nhà, và để lại một tờ giấy ngay giữa bàn phòng khách. Tôi kéo vali, lặng lẽ rời đi ngay trong đêm, hướng thẳng về nhà bố mẹ đẻ để tận hưởng nốt hai ngày nghỉ lễ đúng nghĩa.

Sáng hôm sau, cả căn nhà bỗng rơi vào cảnh náo loạn.

Cái nóng hầm hập của mùa hè thành phố không có điều hòa, không có quạt khiến 12 con người tỉnh giấc trong trạng thái mồ hôi nhễ nhại. Tiếng la hét, gọi nhau í ới vang lên khắp nơi:

  • “Ơ kìa, sao mất điện rồi? Nóng chết mất thôi!”

  • “Vào nhà vệ sinh không có một giọt nước nào thế này? Ai đi vệ sinh xong chưa dội kìa, mùi quá!”

  • “Con dâu đâu rồi? Dậy nấu mì tôm, pha nước cho các bác xem nào!”

Họ nháo nhác chạy vào bếp, nhưng đập vào mắt là chiếc tủ lạnh đã ngắt điện từ đêm qua. Đống đồ ăn quê mang lên cùng với thịt cá mua sẵn bắt đầu chảy nước, bốc mùi ôi thiu dưới cái nóng oi ả. Không có nước để đánh răng rửa mặt, không có điện để cắm cơm, không có cả con dâu để sai bảo. Cả đại gia đình nhà chồng ai nấy tái mặt, vừa vì nóng, vì bẩn, vừa vì hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, chồng tôi – người đêm qua say sưa đến tận 2 giờ sáng mới mò về – bị tiếng ồn ào làm cho tỉnh giấc. Bước xuống phòng khách với cái đầu nhức búa bổ, anh nhìn thấy tờ giấy tôi để lại trên bàn.

Nội dung vỏn vẹn mấy dòng:

“Gửi anh và đại gia đình,

Hai ngày qua tôi đã hoàn thành xuất sắc vai trò ‘người hầu miễn phí’. Từ bây giờ, ‘khách sạn’ đóng cửa bảo trì vì hết kinh phí và nhân lực. Tiền điện, tiền nước tháng này anh tự lo. Tiền ăn của 12 người trong hai ngày qua hết 5 triệu, tôi đã trừ vào quỹ chi tiêu chung của tháng sau.

À, bố mẹ em quyết định lấy lại căn nhà này để bán kể từ tuần sau, anh nhớ bảo mọi người dọn dẹp hành lý gọn gàng rồi cùng về quê luôn cho tiện nhé. Đơn ly hôn em đã ký sẵn, lát nữa luật sư của em sẽ gửi đến cơ quan anh.”

Đọc xong những dòng chữ sắc lẹm ấy, chồng tôi đứng chết lặng, mặt cắt không còn giọt máu. Tờ đơn ly hôn và thông báo đòi nhà như hai cái tát giáng thẳng vào sự ích kỷ và vô tâm của anh ta. Nhìn sang bố mẹ và các cô dì chú bác đang nhếch nhác, cáu bẳn đòi phục vụ, anh ta mới cay đắng nhận ra: Sự cam chịu của người vợ không phải là mãi mãi, và một khi “tức nước vỡ bờ”, cái giá phải trả sẽ là mất đi tất cả.