Định cho con gái 300 triệu mua nhà, nghe lén con rể nói chuyện, bố vợ thêm tiền mua hẳn 1 căn khác..
Trời vừa hửng sáng, ông Tâm đã ngồi trước hiên nhà, tay cầm cuốn sổ tiết kiệm trị giá ba trăm triệu đồng mà lòng nặng trĩu.
Đó là số tiền ông dành dụm suốt mười mấy năm sau khi nghỉ hưu. Mỗi tháng lương hưu được bao nhiêu, ông chỉ giữ lại vừa đủ sinh hoạt, còn lại đều gửi ngân hàng. Ông vẫn luôn nói với hàng xóm:
– Tiền này không phải để dưỡng già. Dưỡng già thì có lương hưu. Đây là phần dành cho con gái lúc cần.
Con gái ông, Lan, lấy chồng đã bốn năm. Hai vợ chồng đều là nhân viên văn phòng, có một bé trai ba tuổi, sống trong căn phòng trọ hơn hai mươi mét vuông.
Mỗi lần sang chơi, nhìn cháu ngoại ngủ trên chiếc giường tầng chật hẹp, còn vợ chồng con gái trải đệm dưới nền, ông lại xót.
Thế nên khi nghe Lan gọi điện nói:
– Bố ơi, bọn con tìm được căn chung cư cũ khoảng hai tỷ. Nếu vay thêm ngân hàng thì đủ. Nhưng phải có tiền đối ứng.
Ông không suy nghĩ nhiều.
Ba trăm triệu ông sẽ đưa hết.
Ông chỉ còn chờ cuối tuần sang nhà con gái.
…
Hôm ấy, ông mang theo ít gà quê, mớ rau sạch và túi hoa quả.
Đến nơi, cửa phòng trọ khép hờ.
Ông định gõ cửa thì nghe tiếng con rể – Hoàng – đang nói chuyện điện thoại.
– Mẹ đừng lo. Con đã bảo rồi. Tiền của bố vợ cho thì con không đứng tên đâu.
Ông Tâm khựng lại.
Ông không cố ý nghe lén.
Nhưng đôi chân như cứng lại.
Giọng Hoàng tiếp tục vang lên.
– Căn nhà này con sẽ để vợ đứng tên.
Đầu dây bên kia dường như phản đối.
Hoàng cười.
– Mẹ cứ nghĩ xem. Tiền bố mẹ con góp có hai trăm triệu. Bố vợ cho ba trăm triệu. Còn khoản vay sau này chủ yếu vợ chồng con trả. Nếu sau này có chuyện gì thì căn nhà đứng tên Lan sẽ an toàn hơn.
Ông Tâm hơi ngạc nhiên.
Ông cứ nghĩ Hoàng sẽ muốn đứng tên mình.
Nhưng câu nói tiếp theo khiến ông lặng người.
– Đàn ông kiếm tiền được thì kiếm lại. Nhưng phụ nữ có một nơi đứng tên mình thì mới yên tâm nuôi con. Con không muốn sau này vợ thiệt.
Mẹ Hoàng có vẻ không đồng ý.
Hoàng vẫn bình tĩnh.

– Con lấy vợ chứ không lấy tài sản. Con không để ai nghĩ con cưới vì tiền.
Ông Tâm đứng ngoài cửa, mắt đỏ hoe.
Suốt mấy năm qua, ông vẫn luôn giữ chút đề phòng với con rể.
Không phải vì Hoàng tệ.
Mà vì ông từng chứng kiến quá nhiều cuộc hôn nhân tan vỡ chỉ vì tiền bạc.
Ông sợ con gái mình chịu thiệt.
Nhưng hôm nay…
Ông biết mình đã không nhìn nhầm người.
…
Ông giả vờ gõ cửa.
Hoàng mở ra, nở nụ cười:
– Bố đến sao không gọi con xuống đón?
Ông cười hiền.
– Bố mới tới.
Suốt bữa cơm, ông không nhắc gì đến chuyện vừa nghe.
Đến lúc chuẩn bị về, ông lấy cuốn sổ tiết kiệm ra.
– Đây là ba trăm triệu bố cho hai đứa mua nhà.
Lan bật khóc.
– Bố…
Hoàng vội xua tay.
– Bố giữ lại ít phòng thân đi bố.
– Bố còn lương hưu.
– Nhưng…
– Bố quyết rồi.
Hai vợ chồng cảm động nhận lấy.
…
Một tuần sau.
Hoàng gọi điện.
– Bố ơi, mai bố rảnh không? Con nhờ bố đi xem nhà.
Ông đồng ý.
Đến nơi, ông mới biết căn hộ đã có người đặt cọc mất.
Lan buồn rầu.
– Chậm có một ngày.
Hoàng động viên vợ:
– Không sao. Mình tìm căn khác.
Lúc ấy, ông Tâm bỗng hỏi:
– Hai đứa thích khu này lắm à?
– Dạ.
– Nếu có căn rộng hơn thì sao?
– Giá cao quá bố ạ.
Ông im lặng.
Buổi tối về nhà, ông mở chiếc két sắt cũ.
Bên trong còn một tập giấy tờ.
Đó là quyền sử dụng căn nhà nhỏ ông đang cho thuê ở thị trấn.
Căn nhà này vợ chồng ông mua từ hơn hai mươi năm trước.
Sau khi bà mất, ông chuyển về quê sống.
Nhà vẫn để đó.
Tiền thuê mỗi tháng chẳng đáng bao.
Ông nhìn di ảnh vợ.
– Bà à… chắc bà cũng muốn con mình có chỗ ở ổn định phải không?
…
Ba ngày sau.
Ông gọi hai vợ chồng lên.
– Bố dẫn đi xem nhà.
Lan ngạc nhiên.
– Nhà nào hả bố?
– Cứ đi.
Chiếc xe dừng trước căn nhà cấp bốn khang trang nằm trong khu dân cư yên tĩnh.
Có sân nhỏ.
Có cây khế trước cổng.
Có phòng riêng cho cháu ngoại.
Lan nhìn mê mẩn.
– Nhà đẹp quá.
Ông chủ bước ra.
– Nếu đồng ý thì hôm nay làm hợp đồng luôn.
Lan giật mình.
– Nhưng… bọn cháu đâu đủ tiền.
Ông Tâm bình thản.
– Đủ.
Hai vợ chồng nhìn nhau.
– Bố nói gì vậy?
Ông lấy tập hồ sơ đặt lên bàn.
– Bố vừa bán căn nhà ở thị trấn.
Lan tái mặt.
– Bố bán… căn nhà mẹ để lại?
– Ừ.
– Sao bố không nói với con?
– Nói để con cản à?
Lan òa khóc.
– Nhưng bố lấy đâu ra chỗ ở?
Ông cười.
– Bố vẫn ở quê. Nhà ấy bỏ không thì phí.
Hoàng cũng nghẹn giọng.
– Bố… sao phải hy sinh nhiều như vậy?
Ông nhìn con rể.
– Vì bố nghe được một cuộc nói chuyện.
Cả hai sững người.
Ông kể lại chuyện hôm trước.
Hoàng đỏ mặt.
– Con… con không biết bố nghe thấy.
Ông cười hiền.
– Nếu hôm đó con nói khác đi, có lẽ bố chỉ đưa ba trăm triệu rồi thôi.
– …
– Nhưng hôm đó bố biết con thật lòng thương vợ.
Ông quay sang Lan.
– Người đàn ông nghĩ đến sự an toàn của vợ trước quyền lợi của mình rất hiếm. Bố tin con không lấy nhầm người.
Hoàng cúi đầu.
– Con chỉ nghĩ đơn giản… nếu một ngày con gặp chuyện, hoặc hôn nhân có biến cố, ít nhất vợ con và con trai vẫn còn mái nhà.
Ông Tâm vỗ vai con rể.
– Chính câu nói đó khiến bố quyết định bán luôn căn nhà cũ.
Lan nức nở.
– Con không cần nhà lớn. Con chỉ cần bố khỏe mạnh.
Ông cười.
– Bố già rồi. Tiền mang theo được đâu. Nhưng nếu đổi thành mái nhà cho các con thì đáng.
…
Một tháng sau.
Ngôi nhà hoàn tất thủ tục.
Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, chỉ có một dòng tên.
Nguyễn Thị Lan.
Hoàng tự tay ký vào giấy xác nhận tài sản riêng của vợ theo đúng thỏa thuận.
Người cán bộ làm thủ tục còn ngạc nhiên:
– Anh không tiếc sao?
Hoàng chỉ cười:
– Nhà đứng tên ai không quan trọng. Quan trọng là cả gia đình được sống trong đó.
Tin ấy đến tai mẹ Hoàng.
Ban đầu bà giận dữ.
Cho rằng con trai dại.
Nhưng rồi một buổi chiều, bà sang thăm.
Bà thấy con dâu đang chăm sóc bố vợ từng bữa cơm, từng viên thuốc. Thấy cháu nội chạy lon ton trong khoảng sân nhỏ, cười giòn tan. Thấy Hoàng đang sửa lại chiếc xích đu cho con, còn Lan mang nước ra cho chồng với ánh mắt đầy tin tưởng.
Không khí trong ngôi nhà ấy không có sự hơn thua giữa “nhà nội” và “nhà ngoại”, càng không có cảnh tính toán xem ai đứng tên tài sản.
Bà lặng lẽ quay sang ông Tâm.
– Anh thông gia… tôi xin lỗi. Trước đây tôi nghĩ nhiều về của cải quá.
Ông Tâm mỉm cười:
– Làm cha mẹ, ai cũng muốn bảo vệ con mình. Tôi hiểu.
Bà ngập ngừng:
– Nhưng hôm nay tôi mới hiểu… tài sản quý nhất không phải căn nhà.
– Mà là gì?
Bà nhìn con trai đang cười đùa với vợ con rồi đáp khẽ:
– Là chọn đúng người để cùng giữ mái nhà ấy.
Ông Tâm gật đầu. Ông chợt nhớ đến người vợ đã khuất. Có lẽ nếu bà còn sống, bà cũng sẽ mỉm cười như ông lúc này.
Ông từng định cho con gái ba trăm triệu để mua một căn hộ nhỏ. Nhưng chỉ sau một cuộc trò chuyện tình cờ nghe được, ông nhận ra điều quý giá nhất không phải số tiền mình dành dụm, mà là nhân cách của người con rể. Tiền có thể kiếm lại, nhà có thể mua thêm, nhưng một người đàn ông biết đặt sự bình yên của vợ con lên trên quyền lợi của bản thân thì không phải ai cũng gặp được.
Và vì tin tưởng ấy, ông không chỉ trao tiền, mà trao luôn cả sự an tâm của một người cha. Bởi ông biết, từ nay, dù mai này mình không còn nữa, con gái và cháu ngoại vẫn sẽ có một mái nhà vững vàng, được xây bằng tình yêu, sự tử tế và lòng biết nghĩ cho nhau.