Đi làm thay mẹ 1 ngày, tôi chạm mặt ông sếp khó ưa, định c:à kh:ịa vài câu nào ngờ một bí mật không thể tin nổi…

Đi làm thay mẹ 1 ngày, tôi chạm mặt ông sếp khó ưa, định c:à kh:ịa vài câu nào ngờ một bí mật không thể tin nổi…

Tôi từng nghĩ, chỉ một ngày đi làm thay mẹ lại khiến cuộc sống mình đảo lộn như thế…

Tôi là con gái của một người lao công. Bố mất từ khi tôi 12 tuổi, mẹ tôi một mình nuôi tôi lớn lên bằng công việc quét dọn ở một tòa nhà văn phòng lớn.

Hôm ấy mẹ bị tụt huyết áp, phải về sớm. Tôi ghé qua đưa thuốc và ở lại phụ bà lau dọn nốt tầng làm việc. Bác tổ trưởng thấy tôi siêng năng, hỏi tôi làm gì. Tôi bảo đang học thiết kế, nhận làm freelancer nên thời gian linh hoạt. Bác ấy cười, nói công ty đang tuyển thiết kế nội bộ, nếu có hứng thú thì thử nộp hồ sơ.

Chính ngày hôm đó, tôi lần đầu gặp “ông sếp tầng 16” – người được đồn là khó tính, lạnh lùng, thay nhân viên như thay áo. Tôi đang lau phòng họp thì anh ta bước vào. Tôi cúi đầu chào, anh ta chỉ nhìn tôi chằm chằm rồi khẽ cười. Nụ cười khiến tôi thấy kỳ lạ đến mức rợn người. Người ta bảo anh ta đào hoa, từng dính vào vài mối quan hệ mập mờ với nhân viên. Nhưng khi tôi hỏi mẹ, mẹ lại lắc đầu:

“Có lần mẹ nhặt giấy vụn đến khuya thì xỉu. Chính cậu ấy là người pha nước đường, mua sữa rồi gọi xe đưa mẹ về. Mẹ làm bao nhiêu năm mới gặp người tử tế vậy.”

Tôi im lặng. Mẹ tôi luôn nghĩ tốt cho người khác. Nhưng tôi thì vẫn chưa có ấn tượng gì tốt về anh sếp kỳ quặc đó. Dù do dự, tôi vẫn nộp hồ sơ xin việc. Mức lương hấp dẫn và cơ hội thiết kế cho công ty lớn quá tốt để bỏ qua. Ngày phỏng vấn, người ngồi đầu bàn chính là… anh ta.

Vẫn ánh mắt nhìn thẳng và nụ cười khiến tôi khó xử, nhưng anh không hỏi vặn vẹo gì, chỉ nhẹ nhàng:

“Cho tôi xem một vài dự án em từng làm.”

Tôi trình bày, lòng nghĩ chắc không đậu. Vậy mà vài hôm sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển.

Tôi bắt đầu công việc trong tâm trạng dè chừng. Cố tránh giao tiếp, đặc biệt với sếp.

Cho đến một tối mưa lớn, tôi đứng chờ xe mãi vẫn không book được. Một chiếc xe màu đen dừng lại. Là anh ta. Anh hạ kính:

“Em không bắt được xe đúng không? Lên đi. Trễ rồi, ngoài mưa nguy hiểm.”

Tôi lưỡng lự, nhưng mưa tầm tã, đành lên xe. Im lặng suốt nửa đoạn đường, rồi anh hỏi:

“Em nghĩ anh là người tệ lắm đúng không?”

Tôi chưa biết trả lời sao thì anh mở hộc xe, rút ra một quyển sổ cũ: sổ lưu bút năm lớp 12 của tôi.

“6 năm trước, em để quên ở hội trường nhà A. Anh nhặt được, xin lỗi vì đã đọc. Nhưng lúc đó anh thật sự ấn tượng…”

Thì ra hồi đó, anh là một trong nhóm hướng nghiệp đến trường tôi. Anh nhớ tôi là cô gái nhỏ ngồi gần cửa, viết kín sổ những kế hoạch và ước mơ thiết kế trong từng tháng.

“Anh từng gặp em ở hội sách, rồi ở một buổi workshop. Nhưng em không nhận ra. Sau này anh thấy em hoạt động trong group thiết kế, nickname N.K hay comment góp ý… là anh đó.” Tôi chết lặng.

Hóa ra, vị sếp “khó ưa”, “đào hoa” và “thay nhân viên như thay áo” trong lời đồn đại của thiên hạ lại chính là người bấy lâu nay vẫn âm thầm giỏi theo và tiếp bước cho ước mơ của tôi. Sự thật này khiến đầu óc tôi quay cuồng, tim đập loạn nhịp vì quá đỗi bất ngờ.

Tôi trân trân nhìn cuốn lưu bút cũ kỹ nằm gọn trong tay anh. Những nét chữ nguệch ngoạc tuổi học trò, những bức vẽ phác thảo ngây ngô ngày ấy được anh giữ gìn cẩn thận, không một nếp gấp, không một vết ố.

“Anh… anh không đùa em đấy chứ?” – Giọng tôi run run, mất hẳn vẻ đanh đá, cựa quậy thường ngày.

Anh khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, tay vẫn đều đặn vô lăng nhưng thanh âm đã trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết:

“Anh chưa bao giờ lấy ước mơ của người khác ra làm trò đùa. Sáu năm trước, khi đọc những dòng em viết về khát khao trở thành một nhà thiết kế, về lời hứa sẽ xây cho mẹ một ngôi nhà khang trang bằng chính đôi tay của mình… anh đã tự hứa nếu có cơ hội, anh nhất định sẽ giúp em một tay. Nhưng không phải bằng sự ban ơn, mà là tạo cho em một bệ phóng xứng đáng với tài năng của em.”

Hóa ra, nick name “N.K” – người đàn anh giấu mặt trên diễn đàn thiết kế nội thất, người luôn kiên nhẫn sửa từng lỗi bố cục, chỉ cho tôi cách phối màu, động viên tôi mỗi khi tôi bị khách hàng từ chối… chính là anh. Suốt hai năm qua, tôi luôn coi “N.K” như một người thầy, một tri kỷ lớn trong đời.

“Vậy còn những lời đồn ở công ty…?” – Tôi ngập ngừng hỏi, lòng đầy thắc mắc.

Anh khẽ bật cười, tiếng cười lần này không còn khiến tôi rợn người nữa, mà nghe thật ấm áp:

“Anh khó tính trong công việc vì anh muốn sản phẩm của công ty phải hoàn hảo nhất. Còn chuyện thay nhân viên như thay áo, hay mập mờ… đó là vì họ cố tình tiếp cận anh bằng chiêu trò thay vì năng lực. Anh sa thải họ, nên họ quay sang thêu dệt tin đồn thôi. Nếu anh là người tệ bạc như thế, liệu mẹ em có quý anh đến vậy không?”

Lời anh nói khiến tôi bừng tỉnh. Tôi nhớ lại lời mẹ kể về người sếp đã pha nước đường, mua sữa đưa mẹ đi cấp cứu lúc nửa đêm. Tôi nhớ lại ánh mắt anh nhìn tôi ngày đầu tiên ở phòng họp – đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là sự ngỡ ngàng xen lẫn vui mừng khi định mệnh run rủi cho anh gặp lại cô gái nhỏ năm nào, ngay tại nơi làm việc của mẹ cô ấy.

“Hôm phỏng vấn, anh nhận ra em ngay lập tức.” – Anh tiếp tục, giọng đầy hoài niệm. – “Nhưng anh không thiên vị. Anh chọn em vì những dự án em làm thực sự xuất sắc. Anh muốn em tự đi bằng đôi chân của mình, để em biết rằng ước mơ năm 12 tuổi của em hoàn toàn có thể trở thành hiện thực.”

Chiếc xe từ từ dừng lại trước con ngõ nhỏ dẫn vào nhà tôi. Mưa ngoài trời đã ngớt, chỉ còn những giọt nước đọng lại trên mặt kính lung linh dưới ánh đèn đường. Tôi nhìn anh, người đàn ông mà vài tiếng trước tôi còn định “cà khịa” vài câu cho bõ ghét, giờ đây lại trở nên vĩ đại và đáng trân trọng đến lạ kỳ.

“Cảm ơn anh… vì tất cả.” – Tôi lý nhí, mặt nóng bừng lên vì ngượng và vì cả sự xúc động đang dâng trào.

Anh quay sang nhìn tôi, đôi mắt thâm trầm nhưng ngập tràn tia sáng:

“Đừng cảm ơn anh. Hãy cảm ơn chính em vì đã không từ bỏ ước mơ của mình. Sổ lưu bút này… anh trả lại cho chính chủ. Ngày mai đi làm, nhớ nộp bản thiết kế dự án mới đúng hạn đấy nhé, nhân viên mới!”

Tôi ôm cuốn lưu bút vào lòng, bước xuống xe với một tâm trạng hoàn toàn khác. Nhìn chiếc xe khuất dần sau màn đêm, tôi bật cười một mình. Hóa ra cuộc sống luôn có những sắp đặt kỳ diệu mà chúng ta không thể lường trước được. Ngày đi làm thay mẹ tưởng chừng là một sự cố, nào ngờ lại là cánh cửa mở ra một trang mới cho cuộc đời tôi – nơi có ước mơ được hiện thực hóa, và có cả một người đàn ông tuyệt vời đang chờ tôi phía trước.