Đi làm khu công nghiệp quần quật cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sướng quá hóa rồ, vào hôm tan ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng bế chị hàng xóm tình tứ, tôi không bắt tận tay chỉ lẳng lặng đi mua mắm tôm và rồi ngay sau đó…

Đi làm khu công nghiệp quần quật cả ngày lẫn đêm, chồng tôi ở nhà chỉ việc lo cơm nước nhưng sướng quá hóa rồ, vào hôm tan ca sớm tôi trở về nhà thì thấy họ chồng bế chị hàng xóm tình tứ, tôi không bắt tận tay chỉ lẳng lặng đi mua mắm tôm và rồi ngay sau đó…

Tôi làm công nhân khu công nghiệp.
Ca ngày, ca đêm, tăng ca triền miên. Có những hôm đứng máy mười hai tiếng liền, về tới nhà chân tay rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ.

Còn chồng tôi thì ở nhà.
Nấu cơm, giặt đồ, đưa con đi học.
Ai cũng bảo: “Sướn;/g thế còn gì.”

Nhưng sư;/ớng quá… hóa rồ.

Hôm đó tôi tan ca sớm. Không báo trước. Trong đầu chỉ nghĩ đến bữa cơm nóng và cái giường quen.

Nhà khóa hờ.

Tôi vừa bước tới cửa thì nghe tiếng cười khúc khích.
Giọng phụ nữ. Rất quen.

Tôi đứng chế;/t trân.

Qua khe cửa, tôi thấy chồng tôi đang bế chị hàng xóm — chị ta ngồi gọn trong lòng anh, tay quàng cổ, miệng cười ngọt lịm.

Tôi không xông vào.
Không gào.
Không làm ầm.

Tôi lùi lại, đóng cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.

Tôi đi thẳng ra chợ.

Tôi mua một bọc mắm tôm — loại nặng mùi nhất.
Thêm ít bột ớt.
Và một cuộn băng keo.

Về đến nhà, họ vẫn chưa phát hiện ra tôi.

Tôi lặng lẽ vào phòng ngủ, mở tủ, lấy toàn bộ quần áo của chồng — từ áo đi chơi, đồ công sở, đến cả quần lót.

Tôi trộn mắm tôm với ớt, quấy đều.
Rồi xoa kỹ từng món. Không sót.

Xong xuôi, tôi bắt đầu trả đũa bằng cách không ai ngờ tới…

…Tôi bày hết đống quần áo ấy ra giữa phòng, để nguyên mùi nồng nặc bốc lên như một cái tát vô hình.

Rồi tôi ra phòng khách.

Hai người họ vẫn đang dán vào nhau trên ghế, đến mức không nghe thấy tiếng tôi mở cửa. Chỉ đến khi tôi đứng chắn ngay trước mặt, chị hàng xóm mới giật mình, bật dậy như bị điện giật.

– Ủa… em… em về hồi nào vậy? – chị ta lắp bắp.

Chồng tôi tái mét.
– Sao… sao hôm nay em về sớm?

Tôi nhìn họ, rất lâu. Không khóc. Không run. Chỉ thấy trong lòng lạnh như đá.

– Hai người cứ tiếp tục đi. Tôi chỉ về lấy đồ thôi.

Nói xong, tôi quay vào phòng ngủ, xách cái túi đã chuẩn bị sẵn.

Chồng tôi hoảng loạn chạy theo:
– Em nghe anh giải thích đã! Không phải như em nghĩ đâu!

Tôi dừng lại, quay đầu, giọng bình thản đến lạ:
– À, tiện thể báo cho anh biết: toàn bộ quần áo của anh… tôi đã “ướp” mắm tôm rồi. Giặt hay không là việc của anh.

Anh ta lao vào phòng, chưa kịp nhìn đã ngửi thấy mùi, mặt xanh như tàu lá. Chị hàng xóm hét lên, vội vã ôm túi chạy thẳng ra cửa, bỏ lại sau lưng những lời xin lỗi rối rít chẳng ai buồn nghe.

Tôi khóa cửa lại.

Không phải để nhốt họ.
Mà để chấm dứt.

Tối hôm đó, tôi ôm con về ngoại. Không nước mắt. Không níu kéo. Chỉ để lại một mảnh giấy đặt trên bàn:

“Em đi làm nuôi gia đình, không phải để về nhà làm người dưng.
Mắm tôm chỉ bốc mùi vài ngày.
Còn phản bội thì ám cả đời.”

Ba ngày sau, cả khu trọ đều biết chuyện.
Không ai dám nhìn thẳng vào anh ta.
Quần áo phải bỏ hết, đồ đạc cũng không dám mang đi vì mùi.

Còn tôi?

Tôi quay lại khu công nghiệp.
Vẫn tăng ca.
Vẫn mệt.

Nhưng lần này, tôi thấy nhẹ.
Vì có những thứ…
vứt đi rồi mới biết mình đã mang nặng đến mức nào.