Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ dù cơn gh/e/n đã lên đến đ;ỉnh đ;iểm. Về đến nhà vẫn cơm nước đề huề cho các con, tối vẫn đi tập yoga cho dáng đẹp, rồi lên giường ngủ một giấc thật ngon. Tưởng chừng chính thất sẽ th;ất s;ủng nhưng đêm hôm đó tự dưng chồng lại mò về rồi t/á/i mặt khi nhận tin s/é/t đ/á-nh..

Đi ăn ốc với bạn, tình cờ thấy chồng dắt b//ồ đi vào khách sạn nhưng tôi giả vờ nhắm mắt làm ngơ dù cơn gh/e/n đã lên đến đ;ỉnh đ;iểm. Về đến nhà vẫn cơm nước đề huề cho các con, tối vẫn đi tập yoga cho dáng đẹp, rồi lên giường ngủ một giấc thật ngon. Tưởng chừng chính thất sẽ th;ất s;ủng nhưng đêm hôm đó tự dưng chồng lại mò về rồi t/á/i mặt khi nhận tin s/é/t đ/á-nh..

Tối thứ Bảy, buộc tóc gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng rồi dắt xe ra khỏi cổng. Thảo – cô bạn thân từ thời đại học, vừa nhắn “Tao đang thèm ốc, đi không?”, tôi gật đầu cái rụp. Mấy tháng rồi tôi đâu còn thời gian tụ tập. Bữa cơm, giấc ngủ, công việc, con cái… mọi thứ cứ v/ắt k/iệt tôi từng chút một. Nhưng tôi vẫn ổn. Tôi phải ổn.

Gặp nhau ở quán ốc quen trong hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Trãi, hai đứa vừa ngồi xuống thì trời đổ mưa rả rích. Cơn mưa Sài Gòn ào đến rồi tạnh, như lòng người đôi khi cũng đến rồi đi vội vã. Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện linh tinh, toàn những chuyện cũ kỹ và vô thưởng vô phạt, như cách bạn bè giữ nhau qua những ngày đời quá mỏi.

9 giờ hơn, khi đang tính kêu thêm đĩa nghêu hấp sả, tôi với Thảo nghe tiếng xe thắng gấp trước khách sạn mini đối diện bên kia đường. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng, tay ôm eo một cô gái váy ngắn, vừa bước xuống khỏi chiếc ô tô quen thuộc. Tôi thoáng thấy bóng dáng quen lắm, tim tôi như có ai bóp nghẹt.

Không thể nhầm được. Đó là chồng tôi – Minh.

Cô gái đi bên cạnh trẻ hơn tôi, tóc uốn xoăn, dáng người nhỏ nhắn, lưng trần lộ rõ hình x/ă/m con b/ướm sau gáy. Họ không vội vã nhưng cũng chẳng e dè. Anh ấy bước vào khách sạn như thể nơi đó đã quá quen thuộc.
Tôi chết lặng.

“Trời ơi… có phải chồng mày không đó?” – Thảo thốt lên, tay cô ấy đặt lên tay tôi như một cái níu kéo tỉnh táo.
Tôi gật đầu, nuốt xuống cơn tức nghẹn họng. Bên trong ng/ực mình như có ai cào cấu, tim đập dồn dập. Nhưng mặt tôi thì bình thản đến kỳ lạ. Không khóc, không la, không làm ầm lên. Tôi chỉ… ngồi đó, mắt dán chặt vào cánh cửa kính khách sạn khép lại sau lưng họ.

“Tao có nên qua không?” – Tôi hỏi Thảo, câu hỏi vô nghĩa vì chính tôi đã biết câu trả lời.

“Không. Mày không nên.” – Thảo nói, và tôi thở dài.
Tôi ăn thêm vài con ốc, miệng đắng nghét. Một người phụ nữ biết chồng ngoại tình, nhưng vẫn bình thản nhai từng con ốc, thì trong lòng cô ấy chắc đã không còn gì để sợ nữa.

Về đến nhà, tôi vẫn đi ngang phòng khách, hỏi han con trai lớn bài vở thế nào, dặn con gái út đừng xem YouTube quá khuya. Vào bếp, tôi hâm lại thức ăn cho bữa tối anh ấy chưa về ăn. Tôi không đập bể cái tô nào, cũng không lôi điện thoại gọi hỏi “Anh đang ở đâu?”, càng không dằn vặt bản thân rằng có phải tôi quá tệ để bị phản bội.
Tôi đã thấy rồi. Thấy tận mắt.

Nhưng tôi không hành xử như cách đàn bà thường thấy trong phim. Tôi không muốn gào khóc ngoài khách sạn, không muốn biến mình thành trò cười giữa đêm. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ, là trụ cột của một gia đình vẫn đang chạy đều. Tôi chọn cách gi/ả vờ nhắm mắt.

Tối hôm đó, tôi vẫn đi tập yoga. Dáng tôi cần đẹp – không phải để giữ chồng – mà để giữ mình. Tôi không cần anh ta thấy tôi trẻ hơn, thon thả hơn, xinh hơn. Tôi cần bản thân cảm thấy tôi xứng đáng hơn chính cái nỗi đau mà tôi đang chịu đựng….

…Tôi trải thảm, bật nhạc, hít thở đều. Mỗi động tác kéo giãn là một lần tôi nhắc mình: bình tĩnh. Cơn ghen trong ngực vẫn cuộn lên từng đợt, nhưng tôi không để nó điều khiển. Tôi để mồ hôi rửa trôi cái cảm giác bị phản bội đang dính chặt trên da.

Gần nửa đêm, cửa nhà bật mở. Minh lặng lẽ bước vào. Áo sơ mi nhăn nhúm, mùi nước hoa lạ phảng phất. Anh tưởng tôi đã ngủ. Nhưng tôi vẫn nằm yên, quay lưng về phía anh, nhịp thở đều đều như người say giấc.

Một lúc sau, điện thoại anh rung. Anh bắt máy ngoài ban công. Tôi không cần nghe trộm. Chỉ cần nhìn gương mặt anh khi quay vào — tái mét, môi khô khốc, bàn tay run đến mức làm rơi cả chùm chìa khóa — là tôi hiểu có chuyện lớn vừa ập xuống.

Anh ngồi phịch xuống mép giường, giọng khàn hẳn:
“Em… anh phải nói với em chuyện này.”

Tôi xoay người, nhìn thẳng:
“Anh nói đi.”

Minh cúi đầu:
“Cô gái đó… vừa nhắn. Cô ấy báo… có thai. Và… nói đã nộp đơn kiện anh vì lừa dối, vì anh hứa sẽ ly hôn.”

Căn phòng im phăng phắc. Chỉ có tiếng mưa lác đác ngoài hiên. Tôi thấy trong lòng mình… không hề vỡ vụn như tưởng tượng. Một cảm giác rất lạ: nhẹ. Như thể mọi mối nghi ngờ, mọi linh cảm suốt mấy tháng qua cuối cùng cũng có câu trả lời rõ ràng.

Tôi ngồi dậy, chậm rãi rót cho mình ly nước:
“Vậy là anh không chỉ phản bội, mà còn tự đẩy mình vào rắc rối.”

Minh bật khóc. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc như một đứa trẻ:
“Anh sai rồi. Em cứu anh với. Nếu chuyện này lộ ra, công việc anh tiêu, gia đình mình tan nát mất…”

Tôi nhìn người đàn ông đã từng là cả bầu trời của mình. Từng giọt nước mắt của anh rơi xuống ga giường, nhưng tim tôi không còn đau nữa. Tôi bình thản đến mức chính mình cũng ngạc nhiên:

“Gia đình đã rạn nứt từ lúc anh bước vào khách sạn tối nay rồi. Em chỉ chọn không làm ầm lên ở đó thôi.”

Minh sững người. Tôi nói tiếp, giọng đều đều:

“Ngày mai, em sẽ đưa các con về ngoại vài hôm. Anh tự xử lý chuyện của anh. Luật sư, danh dự, trách nhiệm… anh chọn gì là quyền của anh. Nhưng từ hôm nay, em không che chắn cho anh nữa.”

Anh quỳ xuống, níu tay tôi:
“Cho anh một cơ hội… vì con…”

Tôi rút tay ra, rất nhẹ:
“Chính vì con, em mới phải dừng lại. Em không muốn các con lớn lên, nghĩ rằng phụ nữ phải nuốt nước mắt để giữ một người đàn ông không còn tôn trọng mình.”

Đêm đó, tôi ngủ một giấc rất sâu. Không mơ. Không khóc.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy, nấu bữa sáng cho các con, xếp vài bộ đồ vào vali. Trước khi đi, tôi quay lại nhìn Minh — người đàn ông đang ngồi bất động giữa phòng khách.

Tôi nói một câu rất khẽ, nhưng đủ để anh nghe cả đời:

“Em đã nhắm mắt một lần ở quán ốc. Nhưng không có nghĩa là em sẽ mù cả cuộc đời.”