Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi bu:ồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s;ợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp.
Đến thăm chị gái đang mang b:ầu 6 tháng, tôi bàng hoàng khi nhìn thấy bát cơm mẹ chồng chị ấy chuẩn bị. Nó khiến tôi bu:ồn n:ôn d:ữ d:ội, và một bí mật gh:ê s;ợ đã được hé lộ. Tôi không chút do dự, gọi ngay cho ba mẹ đến đón chị gái về nhà gấp.
Hôm nay là thứ Bảy, tôi quyết định chạy xe hơn hai mươi cây số để ghé thăm chị gái tôi, Ánh. Chị đã mang thai được sáu tháng. Tôi lo lắng cho chị vô cùng, không phải vì chị yếu ớt, mà vì chị đang sống trong một gia đình mà sự “quan tâm” được biến thành một hình thức tr:a t:ấn chậm rãi, đặc biệt là từ mẹ chồng chị – bà Thủy. Bà Thủy là người phụ nữ luôn miệng nói lời hoa mỹ về sự hy sinh và tình thương, nhưng hành động lại đầy rẫy sự kiểm soát và ch:èn é:p.
Khi tôi bấm chuông cửa, người ra mở không phải là chị Ánh, mà là bà Thủy. Khuôn mặt bà lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng đôi mắt lại s:ắc lạ:nh như băng. “Ôi, em dâu của Ánh đến chơi này! Vào đây con, sao không báo trước để mẹ còn chuẩn bị?” Giọng bà cao vút, ngọt ngào đến mức giả tạo. Tôi biết, từ “mẹ” này chỉ là phép xã giao, và sự “chuẩn bị” của bà luôn là một màn kịch.
“Dạ, con chào bác. Con chỉ ghé thăm chị con một lát thôi ạ.” Tôi cố gắng giữ thái độ lễ phép tối đa, dù trong lòng đã dấy lên sự khó chịu. Bà Thủy lập tức nắm tay tôi kéo vào, ra vẻ thân mật. “Vào đi con, Ánh nó đang nằm nghỉ trong phòng. Con bé dạo này yếu lắm, mang th:ai đứa con đầu lòng mà, nó cứ đòi tự làm mọi thứ, làm mẹ phải lo lắng biết bao nhiêu. Thôi, con cứ để mẹ lo hết cho.”
Tôi gượng cười, bước vào phòng khách. Ngôi nhà này luôn sạch sẽ một cách kỳ quặc, mọi thứ đều được sắp đặt quá hoàn hảo, đến mức tôi cảm thấy không khí ở đây thật ngột ngạt. Bà Thủy đi trước, vừa đi vừa lải nhải, cốt để nhấn mạnh sự hy sinh tuyệt đối của bà. “Mẹ thương Ánh lắm, con bé mang nặng đ:ẻ đau, nên mọi việc ăn uống mẹ đều tự tay chăm sóc hết. Phải là đồ bổ, đồ sạch sẽ, chứ thuê người ngoài mẹ không yên tâm đâu. Con biết đấy, mẹ là người cầu toàn mà.”
Tôi bước vào phòng chị Ánh, căn phòng tối lờ mờ. Chị tôi đang nằm cuộn tròn, nhìn chị gầy đi nhiều so với lần trước tôi gặp. Bụng chị đã lớn, nhưng khuôn mặt lại hốc hác, thiếu sức sống. “Em đến rồi à, Mai?” Chị cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó thật yếu ớt. Tôi chạy đến bên giường, nắm lấy tay chị. Tay chị lạnh ngắt, không có chút hơi ấm nào.
“Chị sao vậy, Ánh? Sao chị gầy đi thế này? Anh Phong đâu?” Tôi hỏi dồn, sự lo lắng đã biến thành một cơn giận dữ âm ỉ. Chị Ánh lập tức nhìn ra ngoài cửa, nơi bà Thủy đang đứng dựa vào khung cửa, ra vẻ lắng nghe. “Chị không sao. Anh Phong đi làm rồi. Mẹ lo cho chị lắm, em đừng lo.” Chị nói nhanh, giọng khẽ như sợ ai đó nghe thấy.
Bà Thủy bước vào, tay cầm một cái khay nhỏ, trên đó là một chiếc bát sứ màu trắng. “Đây này con, mẹ vừa chuẩn bị bữa trưa đặc biệt cho Ánh đây. Phải ăn lúc còn nóng mới có chất. Mai ở lại ăn cùng Ánh luôn nhé, mẹ có làm dư rồi.” Bà đặt chiếc khay lên tủ đầu giường, vẻ mặt đầy tự hào về thành quả của mình.
Và rồi, tôi nhìn thấy cái bát cơm đó.
Một cảm giác bu:ồn n:ôn d:ữ d:ội đột nhiên dâng lên cổ họng tôi, mạnh mẽ đến mức tôi phải đưa tay lên che miệng. Đó không phải là mùi ố:m ngh:én thông thường, đó là một thứ mùi h:ôi ta:nh, khó chịu, pha lẫn sự ng:ai ng:ái của đồ ăn đã hỏng.
Trong chiếc bát sứ trắng là một khẩu phần cơm được chia nhỏ, bên cạnh là một miếng cá kho mặn. Miếng cá đó đã thâm đen, cứng đờ, với một lớp muối trắng đọng lại. Tôi nhìn kỹ hơn, và thấy rõ ràng đó là cá trê hoặc cá lóc đã bị ư:ơn, được kho thật mặn để át đi mùi h:ôi, và da cá đã rách tơi tả. Bên cạnh miếng cá là vài miếng thịt ba chỉ, nhưng toàn là m:ỡ và bì, phần n:ạc đã biến đi đâu mất. Và cuối cùng, là một đĩa rau cải luộc, màu xanh đã chuyển sang vàng úa, thân rau nhũn ra vì luộc quá kỹ.
Chiếc bát cơm đó không phải là thức ăn bồi bổ cho một th:ai phụ sáu tháng, mà là một bữa ăn của sự trừng ph:ạt.
Tôi quay sang nhìn bà Thủy, bà vẫn đang mỉm cười, nụ cười chứa đầy sự hả hê ẩn giấu. “Sao, Mai thấy mẹ nấu ăn được không? Toàn là đồ mẹ chọn kỹ đấy, phải ăn mặn một chút thì mới hấp thụ được, không thì th:ai nhi không đủ chất đâu. Mẹ nghe nói món cá kho mặn này là bổ nhất cho bà bầu đấy.” Giọng bà Thủy đầy sự châ:m ch:ọc và mỉ:a m:ai.
“Bác nói món này là bổ ạ?” Tôi cố gắng nuốt xuống sự bu:ồn n:ôn đang chực trào, giọng tôi r:un lên vì sự gi:ận d:ữ. “Thứ này… thứ này không khác gì đồ bỏ đi. Cá ư:ơn, thịt toàn mỡ, rau héo vàng. Bác nghĩ chị con là thùng r:ác sao?”
Khuôn mặt bà Thủy lập tức biến sắc, nụ cười giả tạo tắt ngấm, thay vào đó là vẻ mặt bị x:úc ph:ạm nặng nề. “Cái con bé này ăn nói h:ỗn lá:o! Mày nói cái gì hả? Mày dám nghi ngờ sự chăm sóc của tao dành cho con dâu tao sao? Tao đã hy sinh cả đời để nấu cho nó ăn, mà mày dám nói như vậy à?” Bà ta bắt đầu gào lên, cố gắng áp đảo tôi bằng sự gi:ận d:ữ.
Chị Ánh lập tức nắm chặt tay tôi, ánh mắt cầu xin: “Mai, thôi đi em! Đừng làm lớn chuyện!”

Tôi nhìn vào đôi mắt run rẩy của chị Ánh, rồi nhìn lại bát cơm uế tạp trên bàn. Cơn buồn nôn ban nãy giờ đã biến thành một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tôi không im lặng nữa, tôi cầm lấy chiếc bát, dùng đũa bới sâu xuống dưới lớp cơm trắng phỉnh nờn phía trên.
Và đó là lúc bí mật ghê sợ nhất lộ ra.
Dưới đáy bát không chỉ là cơm. Có những mẩu xương cá sắc nhọn được giấu kỹ, và kinh khủng hơn, là những viên thuốc màu trắng đã mủn ra, hòa lẫn vào lớp nước kho cá đặc quánh.
“Cái gì đây?” Tôi gằn giọng, đưa bát cơm sát tận mặt bà Thủy. “Bác giải thích đi! Thuốc này là thuốc gì? Tại sao bác lại giấu xương sắc nhọn vào cơm của người mang thai?”
Bà Thủy khựng lại, gương mặt vốn đang hầm hố bỗng cắt không còn giọt máu. Bà ta lắp bắp: “Đó… đó là thuốc bổ… tao nghiền ra cho nó dễ uống. Còn xương… chắc tại mắt tao kém nên sót…”
“Thuốc bổ mà phải lén lút giấu dưới đáy bát sao?” Tôi hét lên, rút điện thoại ra chụp ảnh lại toàn bộ hiện trường. Chị Ánh lúc này bật khóc nức nở, chị bám lấy tay tôi, giọng nghẹn đặc: “Mai ơi… mỗi lần chị ăn xong đều bị đau bụng dữ dội và chóng mặt… Bà ấy nói là do chị yếu, bắt chị phải ăn hết mới cho nghỉ… Chị sợ lắm, chị không dám nói với Phong vì bà ấy bảo nếu nói ra, bà ấy sẽ khiến Phong bỏ chị…”
Hóa ra, sự “chăm sóc” này là một kế hoạch tàn độc để hủy hoại sức khỏe của cả mẹ lẫn con, một sự hành hạ tâm lý và thể xác nhân danh tình thương. Bà ta không muốn có đứa cháu này, hoặc đơn giản, bà ta muốn kiểm soát chị tôi bằng cách làm chị suy kiệt.
Tôi không để bà ta kịp thanh minh thêm một lời nào. Tôi đẩy mạnh bà ta ra khỏi cửa phòng, khóa trái cửa lại để bảo vệ chị Ánh.
-
Tôi gọi ngay cho ba mẹ: “Ba mẹ lên đón chị Ánh ngay lập tức! Chị ấy đang bị đầu độc. Con sẽ báo công an nếu nhà nội không để chị đi.”
-
Tôi gọi cho anh Phong: “Anh về nhà ngay. Nếu anh còn một chút tính người, hãy nhìn bát cơm mẹ anh cho vợ anh ăn. Tôi sẽ mang chị tôi đi, và chúng ta sẽ nói chuyện bằng pháp luật.”
Mặc cho bà Thủy đứng ngoài cửa gào thét, chửi rủa những lời cay nghiệt nhất, tôi vẫn bình tĩnh thu dọn những vật dụng thiết yếu của chị. Mười lăm phút sau, tiếng xe của ba tôi thắng gấp trước cổng. Ba mẹ tôi xông vào nhà, nhìn thấy dáng vẻ tàn tạ của chị Ánh và bát cơm “độc ác” kia, mẹ tôi đã ngất lịm đi vì xót xa, còn ba tôi – người vốn hiền lành – đã nhìn bà Thủy bằng ánh mắt sắc như dao khiến bà ta câm bặt.
“Đi thôi chị, nhà mình đón chị về.” Tôi dìu chị Ánh ra khỏi căn nhà ngột ngạt đó. Khi bước qua cánh cổng, tôi quay lại nhìn bà Thủy đang đứng run rẩy trong bóng tối của phòng khách. Sự tử tế của chúng tôi đã đặt sai chỗ, nhưng kể từ giây phút này, sẽ không ai có thể chạm vào chị tôi được nữa.
Chị Ánh tựa đầu vào vai tôi trên xe, hơi thở dần ổn định lại. Bí mật kinh hoàng đã khép lại, và một cuộc đời mới cho hai mẹ con chị chính thức bắt đầu từ đây.