Đêm tân hôn, bác giúp việc lâu năm bất ngờ gõ khẽ vào cửa, thì thầm dặn: ‘Nếu muốn giữ m-ạng, cô hãy thay đồ rồi lập tức tr/ốn ra cửa sau, nhanh lên kẻo không kịp.’ Sáng hôm sau, tôi quỳ xuống nghẹn ngào cảm tạ ân nhân đã cứu mình…
Đêm tân hôn, bác giúp việc lâu năm bất ngờ gõ khẽ vào cửa, thì thầm dặn: ‘Nếu muốn giữ m-ạng, cô hãy thay đồ rồi lập tức tr/ốn ra cửa sau, nhanh lên kẻo không kịp.’ Sáng hôm sau, tôi quỳ xuống nghẹn ngào cảm tạ ân nhân đã cứu mình….Đêm tân hôn đáng lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người con gái. Tôi ngồi trước bàn trang điểm, lớp son còn chưa kịp phai, nghe tiếng trống rộn ràng ngoài sân dần lắng xuống. Cả nhà chồng đã lui vào nghỉ. Phòng cưới được trang hoàng rực rỡ, ánh đèn vàng hắt lên những dải lụa đỏ mềm mại. Nhưng lòng tôi lại nặng trĩu, một dự cảm mơ hồ len lỏi.
Tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên. Tôi khựng lại. Ai còn tới vào giờ này? Tôi bước ra, khẽ hé cửa. Ánh mắt đầy lo lắng của bác giúp việc lâu năm hiện ra trong khe hở. Bác thì thầm, giọng run rẩy:
“Cô muốn sống thì thay đồ, ra cửa sau ngay. Nhanh, kẻo không kịp.”
Tôi sững người. Tim đập loạn. Tôi còn chưa kịp hiểu thì bác đã trừng mắt, ra hiệu im lặng. Ánh mắt ấy không phải đùa. Một loại sợ hãi bản năng khiến tôi run lên, tay bất giác nắm chặt vạt váy cưới. Tôi nghe rõ tiếng chân người đàn ông – chồng mới cưới – đang tiến về phía phòng.
Trong tích tắc, tôi phải chọn: ở lại hay chạy đi.
Tôi đổi nhanh sang bộ đồ thường, giấu chiếc váy cưới dưới giường rồi men theo bóng tối ra cửa sau. Con hẻm nhỏ hun hút, gió thổi lạnh sống lưng. Bác giúp việc mở hé cánh cổng gỗ cũ, giục tôi chạy. Tôi không dám ngoảnh lại, chỉ nghe tiếng bác khẽ dặn:
“Đi thẳng, đừng quay đầu. Có người đang chờ.”
Tôi cắm đầu chạy, trái tim như muốn nổ tung. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một chiếc xe máy đã nổ máy sẵn. Người đàn ông trung niên lạ mặt kéo tôi lên yên, lao đi trong đêm. Tôi chỉ biết ôm chặt, nước mắt trào ra không kìm được.
Sau gần một giờ băng qua nhiều con đường ngoằn ngoèo, chúng tôi dừng lại ở một căn nhà nhỏ ngoại ô. Người đàn ông đưa tôi vào, nói khẽ: “Cứ ở tạm đây. An toàn rồi.”
Tôi ngồi bệt xuống ghế, toàn thân rã rời. Câu hỏi dồn dập trong đầu: Tại sao bác giúp việc phải cứu tôi? Chuyện gì thực sự đang diễn ra? Người tôi lấy làm chồng rốt cuộc là ai?
Ngoài kia, đêm vẫn đặc quánh, nhưng trong lòng tôi, một cơn bão thật sự vừa bắt đầu…..
