Để quên 2 sợi dây chuyền vàng 1 cây trong quan t//ài của mẹ, lấp đất xong xuôi mới phát hiện, cậu con trai nằng nặc đòi cậy nắp để lấy lại…
Để quên 2 sợi dây chuyền vàng 1 cây trong quan t//ài của mẹ, lấp đất xong xuôi mới phát hiện, cậu con trai nằng nặc đòi cậy nắp để lấy lại…
Bà Hạnh sống cả đời cô quạnh nuôi con ăn học sau khi chông mất sớm, cuộc đời lam lũ, gánh gồng, nhưng bà chưa một lần oán than. Năm bảy 73 tuổi, bà Hạnh qua đời vì bệnh tim. Đ//ám ta//ng diễn ra giản dị mà đông người bởi bà sống hiền lành, cả xóm ai cũng thương.
Khi khâm liệm, chị cả run run mở cái hộp gỗ cũ, lấy ra sợi dây chuyền.
– Đây là thứ mẹ giữ cả đời, để ch//ôn theo mẹ cho trọn vẹn.
Mọi người đồng ý, vì tin rằng người mất mang theo vật mình trân quý sẽ được an lòng. Tuấn – cậu con út đứng đó, mắt hoe đỏ, nhưng không nói gì.
Chiều hôm ấy, quan tài h//ạ huy//ệt trong tiếng khóc xé lòng. Ai cũng nghĩ ta//ng lễ đã khép lại bình yên. Nhưng họ không ngờ ba ngày sau, Tuấn bất ngờ tìm đến hai anh chị.
– Tôi nói thật, hôm kh/âm liệ//m có để nhầm sợi dây chuyền hai chỉ vàng vào quan tài. Giờ nghĩ lại, tiếc quá. Vàng thì để lại cho con cháu xài, chứ chôn xuống đất thì phí. Tôi muốn đà//o m/ộ lấy lại

Chị Mai – con gái cả – trừng mắt:
– Mày điên à? Đào mộ mẹ lên chỉ vì mấy chỉ vàng? Mẹ sống cả đời cực khổ, có mỗi thứ đó coi như tâm nguyện cuối cùng, mày nỡ lòng nào?
Tuấn ngập ngừng:
– Em… cũng thương mẹ. Nhưng em nghĩ, mẹ chết rồi, đâu còn cần vàng nữa. Nhà mình cũng đâu khá giả gì. Với lại lúc đó hơi vội, em bỏ nhầm… Lúc ấy em định đưa vợ con, mà trong hộp có tới hai sợi, giờ nghĩ lại tiếc quá!
Anh Hai – người điềm đạm nhất nhà – lặng đi. Rồi anh nói:
– Tuấn, nếu mày thật sự vì khó khăn, tụi anh sẽ chia cho mày số tiền tương đương. Nhưng mày muốn đào mộ mẹ, thì tao thà không còn đứa em này luôn.
Tuấn đứng bật dậy, gằn giọng:
– Được! Nếu các người không giúp, tôi thuê người đào! Vàng của tôi, tôi lấy!
**
Đêm ấy, Tuấn một mình đến nghĩa trang, mang theo đèn pin, một cái xẻng và trái tim đang run rẩy vì tham – hay vì tội lỗi, chính anh cũng không rõ nữa.
Anh bước đến mộ mẹ.
Đất còn mới. Mùi nhang còn thoang thoảng.
Mỗi nhát xẻng như đâm vào ngực mình, nhưng anh vẫn làm.
Đào đến nửa hố, Tuấn bỗng khựng lại. Ánh đèn pin le lói chiếu vào giữa đất cát: một bóng người đang đứng cách anh vài mét.
Chị Mai.
Không nói một lời.
Không trách móc.
Không ngăn cản.
Chỉ nhìn.
Ánh mắt ấy không giận dữ như ban sáng, mà buồn đến nghẹn người.
Tuấn bật khóc, quỵ xuống.
– Em… em chỉ muốn lo cho con. Em sai rồi…
Chị Mai bước đến, đặt một cái hộp nhỏ trước mặt em:
– Đây là 3 chỉ vàng. Phần chị gom góp. Phần anh Hai cũng gửi. Coi như giúp mày vượt khó. Nhưng mày nhớ, người chết không cần vàng – người sống cũng không cần đánh mất lương tâm để đổi lấy nó.
Tuấn run run đóng xẻng lại. Nước mắt hòa vào đất. Anh lấp lại phần đất vừa đào, tay run lẩy bẩy.
– Mẹ ơi… con xin lỗi…
**
Một năm sau…
Người ta thấy Tuấn chăm sóc mộ mẹ thường xuyên nhất, cỏ mọc cũng nhổ, lễ giỗ cũng tự tay chuẩn bị. Anh bỏ hẳn ý định bán vàng, đi làm phụ hồ, dành dụm từng đồng.
Có người hỏi vì sao?
Anh chỉ cười buồn:
– Vì tôi từng suýt bán linh hồn mình chỉ vì mấy chỉ vàng. May mà có người khóc thay cho mẹ, để tôi kịp tỉnh lại.
Và trên tấm bia người mẹ nghèo ấy, có thêm một dòng khắc mới:
“Thứ để lại cho con, không phải vàng – mà là lương tâm làm người.”