“Đây là 1 tỷ, coi như tôi mua lại chồng chị!” – nh//ân tì/nh vừa dứt lời, người vợ bình thản nhận tiền rồi đồng ý l/y hôn. Nhưng đúng lúc cặp đôi tưởng đã đạt được mọi thứ, chị bất ngờ làm một việc không ai ngờ tới, khiến họ phải trả giá đắt…

“Đây là 1 tỷ, coi như tôi mua lại chồng chị!” – nh//ân tì/nh vừa dứt lời, người vợ bình thản nhận tiền rồi đồng ý l/y hôn. Nhưng đúng lúc cặp đôi tưởng đã đạt được mọi thứ, chị bất ngờ làm một việc không ai ngờ tới, khiến họ phải trả giá đắt…

Tôi tên là Mai, 32 tuổi, làm chủ một tiệm làm tóc nhỏ. Cuộc sống hô/n nh/ân của tôi với Tuấn – chồng tôi – ban đầu khá yên ấm. Chúng tôi từng là cặp đôi mà hàng xóm ai cũng ngưỡng mộ: tôi tháo vát, anh hiền lành, chịu khó làm ăn. Thế nhưng, sau năm năm kết hôn, tôi bắt đầu nhận ra có điều gì đó thay đổi.

Tuấn không còn quan tâm tới bữa cơm chiều, hay hỏi han tôi như trước. Anh hay về muộn, lé///n l////út nhắn tin, thậm chí hay t//ắm ngay khi về nhà – điều mà trước đây anh chưa bao giờ làm. Trực giác người phụ nữ mách bảo tôi rằng: có ng////ười th///ứ b//////a xuất hiện.

Tôi không vội vạ/ch tr/ần. Tôi theo dõi nhẹ nhàng, và rồi ph/át hi/ện ra nhân vật tên Dung – một cô gái trẻ, ăn mặc sành điệu, sống một mình trong căn hộ cao cấp. Cô ấy từng là khá/ch qu/en của tiệm tôi, nhưng sau vài lần thấy cô ta xuất hiện gần chỗ chồng tôi làm, tôi bắt đầu ng/hi ng/ờ.

Một ngày nọ, khi tôi đang sắp xếp đồ thì có người bấm chuông. Mở cửa ra, là Dung – đứng trước mặt tôi, tay ôm một túi xách hàng hiệu, nụ cười nhàn nhạt:
— “Chị Mai, em muốn nói chuyện thẳng thắn. Em yêu anh Tuấn. Em muốn chị buông tay để anh ấy được sống thoải mái với người mà anh ấy chọn.”

Tôi im lặng. Chưa kịp phản ứng, cô ta đặt chiếc túi xuống bàn:
— “Ở đây là 1 tỷ. Em biết chị cũng đang n/ợ ti/ền sửa tiệm, lại vừa gửi viện phí cho mẹ… Chị giữ anh Tuấn làm gì khi tình cảm đã nguội lạnh?”

Tôi nhìn cô ấy. Không khóc, không gà/o thé/t. Chỉ là… trong lòng dấy lên một cảm giác l/ạ lù/ng. Không phải đ/au, mà là th/ất vọ/ng và g/iải tho/át.

Tôi cười nhẹ, rồi gật đầu:
— “Được. Tôi đồng ý.”

Dung có vẻ ngạc nhiên. Có lẽ cô ta nghĩ tôi sẽ níu kéo, sẽ làm ầm lên, nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng đẩy chiếc túi tiền về phía mình.

Cô ta rời đi trong vẻ đắc thắng. Còn tôi, vào phòng, viết một tờ đơn l/y hô/n. Không phải vì ti/ền. Mà vì tôi biết – người đàn ông đã không còn muốn ở lại, giữ làm gì?

Tối hôm đó, tôi đưa đơn l/y hô/n cho Tuấn. Anh ta ngớ người:
— “Em… em nghi/êm tú/c đấy à?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh:
— “Cô ấy đã trả giá quá hời để có anh. Em cũng cần một cuộc sống khác, không phải sống trong hoà/i n/ghi và gi/ả v/ờ hạnh phúc.”

Anh ta không nói gì thêm. Có lẽ vì biết đã bị ph/át hiệ/n, hoặc cũng vì trong lòng anh, tôi chẳng còn quan trọng nữa.

Hai tuần sau, chúng tôi ra tòa ký giấy. Tôi rời khỏi căn nhà nhỏ mà cả hai từng vun đắp. Với 1 tỷ trong tay, tôi tr/ả hết n/ợ, sửa lại tiệm, và quan trọng nhất: tôi làm một việc không ai ngờ…

Tôi dùng số tiền còn lại mua một mảnh đất nhỏ ở vùng ven đang có sóng quy hoạch, đồng thời âm thầm thực hiện một kế hoạch mà cả Tuấn và Dung nằm mơ cũng không thể ngờ tới.

Nhiều người nghĩ tôi tham tiền, nhắm mắt làm ngơ cho kẻ cướp chồng. Ngay cả Tuấn và Dung cũng đắc thắng reo hò, dọn về sống chung trong căn hộ cao cấp và chuẩn bị cho một đám cưới linh đình. Nhưng họ đã quá ngây thơ. Họ quên mất rằng, tôi là người đầu ấp tay gối với Tuấn suốt 5 năm, mọi chân tơ kẽ tóc, mọi bí mật trong công việc của anh ta, không ai hiểu rõ hơn tôi.

Món quà cưới “độc nhất vô nhị”

Đúng một tháng sau ngày ly hôn, đám cưới của Tuấn và Dung diễn ra tại một nhà hàng sang trọng. Giữa lúc hai kẻ phản bội đang tay trong tay, nụ cười rạng rỡ dưới ánh đèn sân khấu, thì cửa hội trường bỗng mở toang.

Tôi không đến để đánh ghen. Tôi xuất hiện trong một bộ váy dạ hội thanh lịch, thần thái sang chảnh, trên tay cầm một phong bì đỏ thắm – món quà cưới đặc biệt gửi tặng đôi tân hôn.

Tuấn nhìn thấy tôi thì biến sắc, còn Dung thì nhếch môi đầy thách thức: — “Chị Mai? Chị cầm 1 tỷ của tôi rồi, giờ còn đến đây định phá đám sao?”

Tôi mỉm cười, thong thả bước lên sân khấu, cầm lấy micro và dõng dạc nói trước toàn thể quan khách:

“Hôm nay ngày vui của anh Tuấn và cô Dung, tôi đến đây không phải để làm loạn, mà là để trao lại cho cô Dung toàn bộ giấy tờ ‘sở hữu hợp pháp’ người đàn ông này. Đồng thời, tôi cũng có một món quà bất ngờ muốn dành tặng cho chú rể.”

Nói rồi, tôi ra hiệu cho người phụ trách kỹ thuật phía sau. Màn hình lớn của hội trường – nơi vốn đang trình chiếu ảnh cưới lãng mạn của hai người – bỗng chốc thay đổi.

1. Phanh phui bộ mặt thật của “Chồng ngoan”

Trên màn hình không phải hình ảnh yêu đương, mà là hàng loạt tài liệu, hóa đơn sao kê tài chính và chứng cứ phạm pháp.

Hóa ra, trong suốt một năm qua, Tuấn không chỉ ngoại tình. Cậy mình là kế toán trưởng của công ty phân phối mỹ phẩm độc quyền, anh ta đã âm thầm cấu kết với nhân tình (chính là Dung, lúc đó đang làm chủ một chuỗi spa) để tuồn hàng giả, hàng nhái từ biên giới vào hệ thống, rồi lập khống giấy tờ để rút ruột công ty gần 3 tỷ đồng.

Số tiền 1 tỷ mà Dung mang đến “mua chồng” thực chất cũng là tiền trích từ số tài sản tham ô, bất chính đó mà có.

Suốt thời gian còn là vợ chồng, tôi đã âm thầm thu thập đầy đủ mọi bằng chứng từ email, file ghi âm cho đến các lệnh chuyển khoản nội bộ mà Tuấn tưởng đã xóa sạch.

2. Sự xuất hiện của vị khách không mời

Khi cả hội trường còn đang xôn xao, chưa kịp hoàn hồn trước những tài liệu mật trên màn hình, thì phía dưới cửa, đại diện cơ quan công an cùng ban giám đốc công ty của Tuấn đã bước vào với lệnh bắt giữ khẩn cấp.

Giám đốc công ty Tuấn bước lên, lạnh lùng nhìn anh ta: — “Cậu Tuấn, cô Dung, hai người nghĩ việc làm ăn gian dối của mình có thể qua mắt được thiên hạ sao? Cảm ơn chị Mai đã cung cấp đầy đủ tài liệu nặc danh cho chúng tôi suốt một tháng qua.”

Cái kết cay đắng cho kẻ phản bội

Hội trường đám cưới trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Ly rượu giao bôi chưa kịp uống, chiếc nhẫn cưới trị giá hàng trăm triệu chưa kịp ấm tay, Tuấn và Dung đã phải tra tay vào còng số tám trước sự bàng hoàng, nhục nhã của gia đình hai họ.

Cú phản đòn của tôi đã đẩy họ vào đường cùng không thể quay đầu:

  • Tuấn và Dung đối mặt với án tù từ 7 đến 12 năm vì tội “Tham ô tài sản” và “Buôn bán hàng giả”. Căn hộ cao cấp, xe sang của Dung đều bị niêm phong, tịch thu để khắc phục hậu quả cho công ty.

  • Số tiền 1 tỷ mà Dung đưa cho tôi, trước pháp luật, đó là số tiền tôi nhận được từ thỏa thuận ly hôn tự nguyện và đền bù tổn thất tinh thần dưới dạng văn bản viết tay hợp pháp mà Dung đã ký. Tôi đã nhanh chóng dùng nó để trả nợ và đầu tư vào bất động sản trước khi tài sản của Dung bị phong tỏa, nên hoàn toàn hợp pháp và không bị thu hồi.

Bước ra khỏi nhà hàng, trời đêm lộng gió nhưng lòng tôi nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Kẻ phản bội phải trả giá, kẻ tham lam phải vào tù. Còn tôi, với một tâm thế kiêu hãnh và một cuộc đời mới đang mở ra, sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp nhất phía trước.