Đám ta//ng chồng tôi vừa qua được chín ngày thì căn nhà vốn còn vương mùi hương khói đã trở thành chiến trường. Không phải giữa người ngoài. Mà là giữa những người mang danh người thân….
Đám ta//ng chồng tôi vừa qua được chín ngày thì căn nhà vốn còn vương mùi hương khói đã trở thành chiến trường. Không phải giữa người ngoài. Mà là giữa những người mang danh người thân….
Chồng tôi, Hùng, qua đời trong một vụ TNGT trên đường đi công tác. Mọi chuyện đến quá bất ngờ. Buổi sáng anh còn gọi điện dặn tôi nhớ đón con sớm, chiều cùng ngày bệnh viện gọi báo gia đình đến nhận d//ạng.
Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, tôi từ một người vợ có chồng, trở thành gó/a phụ ở tuổi ba m/ươi hai.
Con trai tôi mới năm tuổi, vẫn ngây thơ hỏi mỗi tối:
– Mẹ ơi, sao ba đi làm lâu thế chưa về?
Tôi chỉ biết ôm con vào lòn/g mà khóc.
Những ngày tan//g lễ, tôi gần như k/iệt sức. Họ hàng đến viếng đông đủ. Anh trai chồng là Thái đứng ra lo mọi việc. Chị dâu lúc nào cũng tỏ vẻ thương xót, liên tục nắm tay tôi an ủi:
– Em đừng lo. Còn có gia đình.
Lúc ấy tôi thật sự tin.
Tôi nghĩ dù Hùng không còn, ít nhất mẹ con tôi vẫn còn một mái nhà.
Tôi đâu ngờ, đó chỉ là màn kịch.
…
Đến ngày thứ chín sau đám t//ang, khi bàn thờ còn chưa hết khói nhang, anh Thái và chị dâu lại đến.
Lần này, họ không mang trái cây hay nhang đèn.
Họ mang theo một tập hồ sơ dày.
Anh Thái đặt mạnh xuống bàn.
– Ký đi.
Tôi ngơ ngác.
– Đây là gì vậy anh?
Chị dâu kéo ghế ngồi xuống, giọng bình thản như đang bàn chuyện mua bán.
– Giấy x//ác nhận phân chia tài sản.
Tôi c//hết lặng.
– Tài sản gì?
– Căn nhà này.
Tôi nhìn họ không chớp mắt.
– Đây là nhà của vợ chồng em.
Chị dâu bật cười.
– Nhà của em?
Cô ta rút trong tập hồ sơ ra bản photocopy Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.
– Em nhìn kỹ đi.
Tôi cầm lên.
Ti//m như rơi xuống vực.
Tên trên sổ đúng là cha chồng.
Phía dưới có ghi thêm người đồng sở hữu là chồng tôi.
Ngày đó, vì chúng tôi chưa đủ điều kiện vay ngân hàng nên cha chồng đứng tên giúp để làm thủ tục thế chấp. Sau khi trả hết nợ sẽ sang tên lại.
Nhưng ba năm nay công việc khó khăn, khoản vay vẫn chưa thanh toán xong.
Việc sang tên còn dang dở.
Không ngờ…
Chính điều đó lại trở thành cái cớ để họ cướp/ lấy tất cả.
Anh Thái chậm rãi nói:
– Hùng m/ất rồi. Phần của nó sẽ quay về gia đình. Tôi là con trưởng nên sẽ quản lý.
– Không thể như vậy!
Tôi nghẹn giọng.
– Bao năm nay vợ chồng em trả từng đồng tiền góp. Ba mẹ chỉ đứng tên hộ.
– Có giấy tờ chứng minh không?
Tôi cứng người.
Tiền trả góp đều chuyển khoản từ tài khoản của Hùng.
Nhưng người vay trên hợp đồng vẫn là cha chồng.
Chị dâu khoanh tay.
– Không có thì đừng nói.
…
Tôi quay sang cha mẹ chồng.
Hai người ngồi im từ đầu.
– Ba… mẹ…
Con chỉ xin mẹ con con được tiếp tục ở đây.
Con sẽ cố làm việc, trả hết khoản vay.
Sau này nếu ba mẹ muốn lấy lại phần của anh Hùng, con cũng chấp nhận thương lượng.
Xin đừng đu/ổi mẹ con con ra ngoài.
Cha chồng cúi đầu uống trà.
Mẹ chồng khẽ thở dài.
– Con à…
Hùng m/ất rồi.
Nhà này là tài sản của gia đình.
Ba mẹ già rồi, cũng phải nghĩ cho con trưởng.
Nghe xong câu ấy…
Tôi cảm thấy toàn thân lạn/h buốt.
Thì ra…
Trong mắt họ.
Đứa con dâu đã chăm sóc gia đình gần tám năm.
Đứa cháu nội đang ngồi trong góc ôm di ảnh cha.
Cũng không đáng giá bằng một căn nhà.
…
Ba ngày sau.
Họ đưa cả luật sư riêng tới.
Luật sư nói rất nhẹ nhàng:
– Nếu chị hợp tác bàn giao nhà sẽ tốt hơn. Tránh kiện tụng.
Tôi hỏi:
– Nếu tôi không đồng ý?
Anh Thái đáp ngay.
– Thì ra tòa.
Đừng nghĩ góa phụ là muốn làm gì cũng được.
Lần đầu tiên trong đời.
Tôi hiểu thế nào là tuyệt vọng.
…
Đêm ấy.
Con trai đã ngủ.
Tôi ngồi trước bàn thờ chồng.
Tấm ảnh anh vẫn cười hiền như mọi ngày.
Tôi bật khóc.
– Anh à…
Em thật sự không giữ nổi ngôi nhà của mình sao?
Đúng lúc ấy.
Ánh mắt tôi chợt dừng lại trên chiếc hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là tập tài liệu Hùng từng dặn:

“Nếu có chuyện gì xảy ra, em hãy giữ cẩn thận.”
Tôi mở ra.
Ngoài giấy tờ vay ngân hàng còn có một tấm danh thiếp.
Chỉ ghi một cái tên.
Luật sư Trần Minh Quân.
Bên dưới là dòng chữ viết tay của Hùng:
“Nếu em gặp chuyện, hãy gọi chú Quân.”.
Cái Kết
Tôi nhìn dòng chữ viết tay quen thuộc của Hùng trên tấm danh thiếp, nước mắt rơi lã chã. Hóa ra, tính chất công việc tài xế đường dài đầy rủi ro đã khiến chồng tôi luôn có sự chuẩn bị từ trước. Anh không chỉ là một người chồng thương vợ con, mà còn là người hiểu rõ bản chất tham lam của gia đình mình hơn ai hết.
Ngay sáng hôm sau, tôi gọi điện cho luật sư Trần Minh Quân. Chỉ hai tiếng sau cuộc gọi, một người đàn ông trung niên với phong thái đĩnh đạc, ánh mắt sắc sảo đã có mặt tại nhà tôi. Sau khi nghe tôi kể lại toàn bộ sự việc và xem xét tập tài liệu trong hộp gỗ, luật sư Quân khẽ mỉm cười, vỗ vai tôi an ủi:
— Con yên tâm. Hùng là ân nhân từng cứu mạng chú trong một vụ tai nạn năm xưa. Trước khi mất một tháng, cậu ấy đã đến gặp chú để làm một thủ tục đặc biệt. Chú đợi ngày này lâu rồi. Con cứ hẹn gia đình chồng đến đây vào ngày mai.
Sáng hôm sau, căn nhà lại một lần nữa chật kín người. Anh Thái, chị dâu và cả bố mẹ chồng tôi bước vào với vẻ mặt đắc thắng, dắt theo tay luật sư riêng của họ. Chị dâu vừa ngồi xuống đã ném một cây bút lên bàn, giọng ra lệnh:
— Suy nghĩ kỹ chưa thím? Ký vào biên bản bàn giao nhà đi, rồi tôi cho thêm vài triệu mà tiền xe chở đồ đạc đi chỗ khác. Đừng để ra tòa, bôi tro trát trấu vào mặt nhau.
Bố mẹ chồng tôi vẫn ngồi im lặng, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi không nói một lời, chỉ ra hiệu cho luật sư Quân bước từ trong phòng sách ra. Nhìn thấy luật sư Quân, vị luật sư riêng của anh Thái bỗng nhiên biến sắc, vội vàng đứng bật dậy, lắp bắp:
— Thầy… Thầy Quân? Sao thầy lại ở đây?
Luật sư Quân không đáp lời người học trò cũ, ông thong thả đặt ba cuốn sổ da và một tập tài liệu có dấu đỏ lên bàn, dõng dạc nói:
— Tôi là luật sư đại diện hợp pháp của chị Vy và cháu Gia Bảo. Hôm nay, tôi đến đây để làm rõ hai vấn đề về tài sản của anh Hùng để lại.
Chị dâu thấy có biến, liền lu loa lên:
— Luật sư cái gì? Sổ đỏ rõ ràng tên bố chồng tôi và chú Hùng. Giờ chú ấy mất thì tài sản thuộc về bố mẹ và anh trưởng quản lý. Mấy người định lừa đảo à?
Luật sư Quân nghiêm giọng, mở tập hồ sơ đầu tiên:
— Thứ nhất, về căn nhà này. Đúng là tên đồng sở hữu là ông cụ và anh Hùng. Nhưng các vị quên một điều, anh Hùng đã mất, thì phần tài sản của anh ấy (tương đương $50\%$ giá trị căn nhà) sẽ được chia theo pháp luật cho hàng thừa kế thứ nhất, bao gồm: bố, mẹ, vợ và con trai. Chị Vy và cháu Bảo chiếm một nửa trong phần đó.
Chị dâu hứ một tiếng:
— Một nửa của một nửa thì thấm tháp vào đâu? Chúng tôi bỏ tiền mua lại phần đó, đuổi nó đi vẫn được!
Luật sư Quân mỉm cười đầy ẩn ý, mở tiếp tập hồ sơ thứ hai:
— Thứ hai, đây là điều quan trọng nhất. Toàn bộ số tiền trả góp ngân hàng ba năm qua, dù trên hợp đồng đứng tên ông cụ, nhưng tất cả các hóa đơn, lệnh chuyển khoản đều từ tài khoản của anh Hùng với nội dung: “Hùng trả tiền gốc và lãi vay hộ bố”. Anh Hùng đã lập một văn bản thỏa thuận xác nhận nghĩa vụ nợ, có chữ ký và dấu vân tay của ông cụ từ ba năm trước khi vay tiền.
Nói đoạn, ông quay sang nhìn bố chồng tôi, khiến ông cụ run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Luật sư Quân nói tiếp:
— Hiện tại, số tiền anh Hùng trả hộ đã lớn hơn cả giá trị một nửa căn nhà của ông cụ. Nếu các vị muốn đòi nhà, chị Vy sẽ nộp đơn khởi kiện yêu cầu ông cụ hoàn trả toàn bộ số tiền nợ gốc và lãi này ngay lập tức. Cộng thêm khoản tiền bảo hiểm tai nạn con người của anh Hùng… ah, tôi quên chưa nói.
Ông mở cuốn sổ thứ ba:
— Trước khi mất, anh Hùng đã mua một gói bảo hiểm nhân thọ trị giá 3 tỷ đồng. Người thụ hưởng duy nhất được chỉ định trong hợp đồng là vợ anh ấy – chị Vy, hoàn toàn không liên quan đến họ hàng nhà nội.
Nghe đến con số 3 tỷ, mắt chị dâu và anh Thái sáng lên, nhưng ngay lập tức tối sầm lại khi nghe bốn chữ “người thụ hưởng duy nhất”.
Luật sư Quân đứng dậy, thu lại tài liệu, nhìn thẳng vào gia đình chồng tôi bằng ánh mắt đanh thép:
— Bây giờ có hai phương án. Một là các vị ký vào văn bản sang tên toàn bộ căn nhà này cho cháu Gia Bảo – con trai anh Hùng, chị Vy sẽ xóa nợ cho ông cụ. Hai là chúng ta ra tòa. Lúc đó, ông cụ phải gánh khoản nợ khổng lồ, căn nhà bị phát mãi, và tôi đảm bảo các vị sẽ không được một cắc nào từ số tiền bảo hiểm của anh Hùng. Các vị có 5 phút để quyết định.
Căn phòng rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Anh Thái và chị dâu quay sang nhìn nhau, mặt mày xám ngoét. Vị luật sư riêng của họ khẽ ghé tai nói nhỏ: “Thầy Quân chưa bao giờ thua kiện. Hồ sơ chặt chẽ thế này, ra tòa mình trắng tay, lại còn phải gánh nợ đấy”.
Đến lúc này, mẹ chồng tôi mới bật khóc mếu máo, bám lấy tay tôi:
— Vy ơi… Mẹ già rồi lú lẫn nghe lời chúng nó. Con đừng kiện ba mẹ tội nghiệp…
Tôi lạnh lùng gạt tay bà ra. Sự tôn trọng và tình cảm hai mươi năm qua của tôi dành cho họ đã chết kể từ cái ngày họ nhẫn tâm đuổi mẹ con tôi đi khi chồng tôi chưa qua bốn chín ngày.
— Ký đi. Hoặc ra tòa. — Tôi buông một câu ngắn gọn.
Trước áp lực của pháp luật và nguy cơ phải gánh khoản nợ lớn, anh Thái và bố chồng run rẩy cầm bút, ký vào văn bản thỏa thuận sang tên căn nhà cho con trai tôi dưới sự chứng kiến của luật sư.
Một tháng sau.
Thủ tục sang tên hoàn tất. Tôi cầm cuốn sổ hồng mang tên con trai mình, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Với số tiền bảo hiểm 3 tỷ đồng của Hùng để lại, tôi dư sức trả hết nợ ngân hàng và lo cho con một cuộc sống sung túc, học hành đến nơi đến chốn.
Tôi quyết định bán căn nhà cũ đầy kỷ niệm đau buồn đó để chuyển lên thành phố, mua một căn hộ chung cư mới, gần trường học của con và gần công ty tôi làm việc. Ngày tôi dọn đồ đi, gia đình chồng cũ đứng nhìn từ xa, không một ai dám đến gần. Họ đã mất đi đứa con trai hiếu thảo, mất đi đứa con dâu hết lòng vì gia đình, và tự rước lấy sự nhục nhã, khinh rẻ của xóm giềng.
Nhìn con trai rạng rỡ chạy nhảy trong ngôi nhà mới, tôi ngước lên di ảnh của Hùng, mỉm cười:
— Anh yên tâm yên nghỉ nhé. Mẹ con em sẽ sống thật hạnh phúc.