Đã 30 tu:ổ;i nhưng chưa ai hỏi cưới, tôi đ;án:h liều lấy anh thợ xây đe;/n t-rũi cho đỡ bị mẹ giục r;át tai, đêm tân h:ôn định buông b:;ỏ nào ngờ tay lại chạm ngay vào… của chồng, tôi bật luôn điện lên xem thì mừng thầm nhắn tin cho bố mẹ gấp…
Đã 30 tu:ổ;i nhưng chưa ai hỏi cưới, tôi đ;án:h liều lấy anh thợ xây đe;/n t-rũi cho đỡ bị mẹ giục r;át tai, đêm tân h:ôn định buông b:;ỏ nào ngờ tay lại chạm ngay vào… của chồng, tôi bật luôn điện lên xem thì mừng thầm nhắn tin cho bố mẹ gấp…
Tôi là nhân viên văn phòng, không quá khó coi nhưng… “ế bền vững”. 30 tu;/ổi, đi đâu cũng bị hỏi “bao giờ lấy chồng”. Mẹ tôi thì khỏi nói, suốt ngày gọi điện trách móc, thở dài, gửi link mai mối.
Cuối cùng, tôi tặc lưỡi, quen và cưới vội một anh thợ xây ở công trình gần công ty. Anh ấy không đẹp trai, da ngăm rám nắng, nói chuyện quê quê, không lãng mạn – nhưng thật thà, chăm chỉ, chưa từng quát tôi câu nào.
Mọi người xì xào:
— Cô này chắc cưới đại cho xong…
— Thợ xây thì có gì mà yêu?
Tôi cũng từng nghĩ thế. Cho đến đêm t-ân hô-n.
Tôi tắm xong, mặc váy ngủ, ngồi trên giường mà lòng… muốn rút lui. Anh ấy rón rén nằm bên, lịch sự như sợ làm tôi sợ. Tôi quay lưng lại, khẽ buông câu:
— Anh ngủ trước đi…

Nhưng đúng lúc tôi xoay người, tay vô tình chạm vào thứ gì đó… t;/ 0, và… không bình thường.
Tôi gi-ật bắn, bật ngay đèn lên kiểm tra.
Và tôi há hốc miệng…
…Tôi há hốc miệng.
Không phải vì “thứ kia” như trong mấy câu chuyện người ta hay rỉ tai nhau,
mà vì bàn tay anh chi chít vết chai, nứt nẻ, sần sùi đến xót xa.
Dưới ánh đèn, tôi mới nhìn rõ từng kẽ tay bong da, từng vết xước cũ mới chồng lên nhau.
Mùi vôi vữa, xi măng vẫn còn phảng phất.
Anh giật mình rụt tay lại, lúng túng như đứa trẻ làm sai:
“Xin lỗi… tay anh dơ, chắc làm em khó chịu…”
Tự nhiên cổ họng tôi nghẹn lại.
Cả ngày tôi ngồi máy lạnh, gõ bàn phím, tối về còn than mỏi tay.
Còn đôi tay này… là cả ngày treo mình trên giàn giáo, vác gạch, trộn hồ.
Tôi lẳng lặng cầm tay anh, kéo lại gần.
Anh cuống quýt:
“Em đừng chạm, sần lắm…”
Tôi lắc đầu:
“Không. Em chỉ… muốn nhìn kỹ.”
Rồi tôi bật điện thoại, chụp vội một tấm ảnh đôi bàn tay ấy, gửi ngay vào nhóm gia đình:
“Bố mẹ ơi,
Con lấy đúng người rồi.
Tay anh ấy xấu… nhưng là đôi tay nuôi nổi một gia đình.”
Anh ngơ ngác nhìn tôi, không hiểu chuyện gì.
Tôi cười, lần đầu tiên trong đêm tân hôn, thấy lòng mình yên.
Tôi chợt nhận ra:
Mình “đánh liều” lấy anh không phải vì sợ ế.
Mà là vì trong cả đám người từng đến rồi đi qua đời tôi,
chỉ có anh là người dám dùng đôi tay chai sạn của mình để che nắng che mưa cho tôi.
Đêm đó, chúng tôi chỉ nắm tay nhau ngủ.
Không có pháo hoa, không có lời thề ngôn tình.
Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy việc lấy chồng…
không phải là để “hết bị mẹ giục”,
mà là để có một người cùng mình sống cho tử tế đến già