Cưu mang mẹ con bạn thân suốt 4 năm, để rồi ch:::ết lặng khi nghe đ::ứa tr::ẻ 3t gọi chồng mình là “người tình trốn trong tủ”

Cưu mang mẹ con bạn thân suốt 4 năm, để rồi ch:::ết lặng khi nghe đ::ứa tr::ẻ 3t gọi chồng mình là “người tình trốn trong tủ”: Chú ấy giỏi lắm, trốn im re à… Cô ấy là người bạn duy nhất tôi tin tưởng tuyệt đối. Khi Hạnh lỡ dở có b::ầu và bị gã người yêu t:ệ b:ạc bỏ rơi, chính tôi và Minh đã cưu mang, giúp mẹ con cô ấy chỗ ở, thậm chí Minh còn hay qua lại sửa điện nước giúp Hạnh những lúc tôi bận rộn. Tôi coi bé Bống – con gái 3t của Hạnh – như con ru::ột mình.

“Mẹ ơi, con muốn xem hoạt hình!” Bé Bống chạy từ trong phòng ngủ ra, sà vào lòng tôi. Con bé có đôi mắt to tròn, đen láy, và cái miệng chúm chím đáng yêu vô cùng. Mỗi lần nhìn Bống, khao khát làm mẹ trong tôi lại trỗi dậy mãnh liệt. “Bống ngoan, dì Linh mở điện thoại cho xem nhé,” tôi nựng má con bé, rút chiếc điện thoại đời mới ra.

Tôi mở thư viện ảnh để tìm video hoạt hình đã tải sẵn. Trong lúc lướt qua, ngón tay tôi vô tình chạm vào tấm ảnh nền – bức ảnh chụp tôi và Minh trong chuyến du lịch kỷ niệm ngày cưới tháng trước. Minh đang cười rạng rỡ, tay khoác vai tôi đầy tình cảm. Bống bỗng nhiên chồm tới, ngón tay nhỏ xíu chỉ thẳng vào mặt Minh trên màn hình.

“Ơ! Chú Gấu!” Con bé reo lên, giọng lanh lảnh. Tôi khựng lại, mỉm cười xoa đầu con bé: “Không phải đâu con, đây là chú Minh, chồng của dì Linh mà. Sao Bống lại gọi là chú Gấu?”. “Mẹ Hạnh bảo đây là Chú Gấu!” Bống kiên quyết, rồi con bé hạ giọng thì thầm như đang chia sẻ một bí mật trọng đại. “Chú Gấu chỉ đến khi trời mưa to thôi. Giống như hôm nay nè!”. “Chú Gấu hay chơi trốn tìm với con. Mẹ bảo khi nào có ai gõ cửa thì chú Gấu phải trốn vào tủ quần áo, không được ra. Chú ấy giỏi lắm, trốn im re à….