“Con trai vừa m/ất chưa đầy một tháng, cụ ông 86 tuổi đã vội vã kết hôn với bạn gái của con mình. Ai nấy đều tưởng đó là một cái kết viên mãn, nào ngờ đêm tân hôn lại mở màn cho một sự thật k/in/h hoàng…”

“Con trai vừa m/ất chưa đầy một tháng, cụ ông 86 tuổi đã vội vã kết hôn với bạn gái của con mình. Ai nấy đều tưởng đó là một cái kết viên mãn, nào ngờ đêm tân hôn lại mở màn cho một sự thật k/in/h hoàng…”
Một ông lão 86 tuổi, vừa ch/ô/n người con trai út chưa tới một tháng — vậy mà lại tỉnh bơ đứng giữa sân, tay chống gậy, mắt nhìn thẳng ra bàn thờ, tuyên bố:

– Tao sắp cưới… Diễm. Người yêu của thằng Hùng.

Không ai tin vào tai mình.

Diễm – cô gái 28 tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, đã sống với anh Hùng suốt bốn năm trời như vợ chồng. Họ chỉ còn thiếu đúng một tờ giấy đăng ký kết hôn. Trước khi kịp làm, Hùng ch/ế/t đột ngột trong một vụ t/a/i n/ạ/n được cho là “không rõ nguyên nhân”. Đám tang vừa xong, nén nhang cuối cùng còn chưa tắt hẳn.

Vậy mà hôm nay…

Cụ Thưởng lại muốn cưới chính người con dâu hụt ấy.

Khi họ hàng, anh em xúm vào chất vấn:

– Bác đ/iê/n rồi à? Bác cưới người yêu của chính con bác sao?
– Còn luân thường đạo lý? Còn danh dự gia đình?
– Bà con hàng xóm nói cho mục mặt đám cháu!

Cụ Thưởng chỉ cau mày, đáp gọn lỏn:

– Nó ch/ế/t rồi. Người sống phải sống tiếp. Tao không lấy thì để người khác lấy à?

Thái độ thản nhiên như thể chuyện đó là điều tự nhiên nhất đời.

Ai nói gì cụ cũng bỏ ngoài tai.
Mặc kệ lời mai mỉa, những ánh mắt tò mò, bàn tán sau lưng, cụ vẫn nhất quyết tổ chức đám cưới thật lớn.

Ngày cưới diễn ra rình rang. Cụ Thưởng mặc vest đen, tóc vuốt ngược, cổ tay đeo đầy vàng cưới. Diễm mặc váy trắng tinh, son phấn đậm như muốn che giấu sự mệt mỏi trong ánh mắt.

Khách khứa đến đông nghịt. Có người tò mò, có người đến xem cho biết, có người đi chỉ để bàn tán.
Cả họ không ai dám cản.
Một phần vì sợ cụ, một phần vì… chẳng ai hiểu cụ đang nghĩ gì.

Ngay cả trong bữa tiệc, cụ vẫn cười, nâng ly với mọi người, như thể tuổi tác chỉ là con số và “cô dâu của con trai” giờ thật sự đã trở thành vợ mình.



Đến tối, tiệc còn kéo dài xuyên đêm. Ai cũng nghĩ:

– Chắc cụ già cuối đời gặp được người sưởi ấm.
– Thôi thì kệ, miễn cụ vui.

Đêm tân hôn, căn phòng vốn là phòng cưới hụt của Hùng nay được trang hoàng lại bằng đôi câu đối đỏ chói mắt. Diễm ngồi bên mép giường, tay vân vê tà váy cưới, ánh mắt dại ra nhìn vào khoảng không.

Cụ Thưởng lạch cạch chống gậy bước vào. Cụ không vồ vập, không hào hứng như một chú rể mới. Cụ lẳng lặng chốt cửa, rồi ngồi xuống chiếc ghế mây đối diện Diễm. Tiếng nhạc xập xình từ đám tiệc ngoài sân vẫn vọng vào, át đi hơi thở nặng nề của cả hai.

– Đủ rồi chứ? – Cụ Thưởng lên tiếng, giọng lạnh lùng khác hẳn vẻ tươi tỉnh lúc ban ngày.

Diễm ngước lên, đôi mắt vốn đầy vẻ cam chịu bỗng lóe lên tia nhìn sắc lẹm: – Ông già, ông định giữ tôi ở đây bao lâu? Tài sản của lão Hùng tôi đã sang tên được một nửa, ông biết điều thì để tôi đi, nếu không…

– Nếu không thì sao? Cô sẽ cho tôi “đi” theo con trai tôi bằng lọ thuốc ngủ liều cao trộn vào bát canh sâm mỗi tối như đã làm với nó?

Không khí trong phòng đột ngột đông cứng. Diễm tái mặt, hơi thở gấp gáp: – Ông… ông nói gì tôi không hiểu. Anh Hùng bị tai nạn cơ mà!

Cụ Thưởng bật cười, một nụ cười khô khốc như tiếng lá rụng: – Tai nạn trên đường đi cấp cứu, nhưng trước đó nó đã lịm đi vì thuốc của cô rồi. Cô tưởng tôi già là tôi điếc, tôi mù sao? Cô và gã nhân tình của cô dàn dựng kịch bản hay lắm. Nhưng cô quên mất một điều: Căn nhà này là của tổ tiên để lại, và tôi có thói quen lắp camera giấu kín sau bàn thờ từ lâu rồi.

Cụ Thưởng run rẩy lấy từ túi áo vest ra một chiếc USB nhỏ, ném lên giường. – Trong này là toàn bộ cảnh cô đổ thuốc vào chén trà của con tôi, và cả cảnh cô lục lọi két sắt khi nó còn chưa tắt thở.

Diễm lao đến định cướp lấy chiếc USB nhưng cụ Thưởng đã dứt khoát giơ gậy chặn lại. Gương mặt cụ già 86 tuổi lúc này không còn chút gì là lú lẫn, chỉ còn lại sự phẫn uất tột cùng của một người cha mất con.

– Tôi cưới cô không phải vì ham hố cái sắc đẹp tàn độc của cô. Tôi cưới cô để cô không thể rời khỏi căn nhà này một bước. Theo luật, giờ cô là vợ hợp pháp của tôi. Mọi tài sản cô vừa tẩu tán, tôi đã làm đơn phong tỏa vì đó là tài sản chung của vợ chồng “chưa phân chia”. Cô sẽ không lấy được một xu nào để đi nuôi gã nhân tình kia đâu.

Bên ngoài, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Diễm hốt hoảng nhìn ra phía cửa, định kêu cứu nhưng cụ Thưởng đã thong thả nói tiếp:

– Cảnh sát đang đứng ở ngoài. Tôi đã chờ cho đến lúc đám cưới này hoàn tất, để cô tự tay ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn – cũng chính là tờ đơn tự thú mà tôi lồng vào đống giấy tờ sang tên lúc nãy. Cô đã quá vội vàng ký mà không đọc kỹ.

Cửa phòng bật mở. Các chiến sĩ công an ập vào. Diễm gục xuống sàn nhà, chiếc váy cưới trắng tinh khôi giờ đây trông như một chiếc khăn tang muộn màng.

Cụ Thưởng đứng dậy, nhìn thẳng vào di ảnh con trai đặt phía ngoài phòng khách qua khe cửa hẹp. Nước mắt cụ lúc này mới lã chã rơi: – Hùng ơi… bố cưới nó về để trả lại công bằng cho con. Từ giờ, không ai có thể làm hại gia đình mình được nữa.

Đám cưới rình rang nhất vùng hóa ra lại là một phiên tòa thực thi công lý lặng lẽ, nơi một người cha già đã dùng chút hơi tàn cuối cùng để đòi lại mạng sống cho con mình.