Con trai tôi b:án đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đ:ẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng còn vợ chồng tôi ở quê thì chúng coi như không tồn tại

Con trai tôi b:án đất ở quê, gom hết tiền tiết kiệm của bố mẹ đ:ẻ được 4 tỷ lên thành phố mua nhà nhưng lại đón bố mẹ vợ tới sống cùng còn vợ chồng tôi ở quê thì chúng coi như không tồn tại. B/ức x/úc tôi lên chơi đúng giờ cơm tối không báo trước, con trai tôi trá/ch m/óc: “Sao bố lên không nói trước với con”? Hanh động sau đó của con dâu khiến tôi haihung….

Ông Hùng ngồi bần thần trước hiên nhà cũ nát, rít một hơi th//uốc l/ào thật sâu để kìm nén tiếng thở dài. Cả cái làng Yên này ai cũng bảo ông bà có phước. Thằng Tuấn – con trai duy nhất – giỏi giang, thành đạt trên phố. Cách đây nửa năm, ông bà quyết định bán đi 2/3 mảnh đất hương hỏa, cộng thêm tiền tích cóp cả đời được hơn 4 tỷ, ông đưa tất cho con trai mua nhà Hà Nội.

“Bố mẹ bán đất đi, con bù thêm mua cái nhà 5 tỷ rộng rãi. Rồi con đón bố mẹ lên an dưỡng tuổi già, thoát cảnh chân lấm tay bùn,” lời thằng Tuấn hứa hôm nhận tiền vẫn còn văng vẳng bên tai ông.
Thế nhưng, nhà mua xong đã 6 tháng, ông bà chẳng thấy con đón, cũng chẳng thấy một lời mời lên chơi. Chỉ thấy hôm qua, bà hàng xóm sang cho xem cái ảnh trên Face/book, bảo: “Ông Hùng ơi, thằng Tuấn nó đón bố mẹ vợ lên ở cùng sướng thế. Đi ăn nhà hàng, chụp ả/nh che/ck-in trong nhà mới đẹp như cung điện này.”

Ông Hùng nhìn tấm ảnh, tim thắt lại. Trong ảnh, ông bà thông gia cười phớ lớ ngồi ở bộ sofa da bóng lộn, con trai và con dâu ông đứng sau hạnh phúc. Ông nuốt cục nghẹn vào trong, nói dối với hàng xóm: “À, nó mời tôi mãi mà tôi s//ay xe chưa lên được đấy. Để mai tôi lên.”

Nói là làm, sáng hôm sau, ông bắt con gà mái tơ béo nhất, hái mớ rau sạch trong vườn, xách bao gạo nếp cái hoa vàng bắt xe khách lên thành phố. Ông muốn làm con bất ngờ, và cũng muốn xem thực hư thế nào. 6 giờ tối, ông đứng trước căn nhà 4 tầng lộng lẫy ở khu đô thị mới. Ánh đèn chùm pha lê hắt ra sáng rực. Tiếng bát đũa lanh canh, mùi thức ăn thơm phức bay ra. Ông Hùng bấm chuông, lòng hồi hộp xen lẫn tủi thân.

Cánh cửa gỗ lim mở ra. Tuấn xuất hiện, đang cầm l//y rư//ợu va//ng, mặt đ/ỏ g//ay. Nhìn thấy bố đứng co ro với cái bao tải lấm lem đất cát, nụ cười trên môi Tuấn tắt ngấm, thay vào đó là cái nhíu mày khó chịu: “Bố? Sao bố lên mà không báo trước với con? Làm con giật cả mình.”

Ông Hùng cười gượng, giơ bao tải lên: “Bố b//ắt được con gà ngon quá, tiện có chuyến xe nên mang lên cho các con ăn lấy thảo. Bố định tạo bất ngờ…”. “Bất ngờ gì chứ, ph/iền ph/ức thì có. Nhà đang có kh//ách,” Tuấn lầm bầm, miễn cưỡng tránh đường cho bố vào.

Bên trong, mâm cơm thịnh soạn với tôm hùm, cua bể bày la liệt. Bố mẹ vợ Tuấn đang ngồi chễm chệ, nhìn ông Hùng với ánh mắt dò xét pha chút khinh khỉnh. Vợ Tuấn – Lan – từ trong bếp đi ra, thấy bố chồng với đôi dép tổ ong dính bùn đang đứng ngơ ngác trên sàn gạch men trắng bóng, cô ta không giấu nổi vẻ cau có.

Ông Hùng nhìn mâm cơm, bụng sôi lên vì đ/ói sau chuyến xe dài. Ông rụt rè: “Các con đang ăn cơm à? Bố….” Không khí chùng xuống. Tuấn chưa kịp nói gì thì Lan đã lên tiếng, giọng chua loét, ráo hoảnh:
“Bố thông cảm, nhà con ăn theo suất, đặt nhà hàng mang về vừa đủ người thôi. Với lại nhà con ở phố không có thói quen nấu dư cơm, không có cơm thừa như ở quê đâu bố ạ….”

…Cả căn phòng như đông cứng lại.

Ông Hùng đứng sững, hai bàn tay chai sạn siết chặt quai bao tải, mùi gà quê, mùi rơm rạ bỗng trở nên lạc lõng đến nhức nhối giữa căn nhà sang trọng nồng mùi bơ sữa. Ông chưa kịp nói thêm câu nào thì Lan – con dâu ông – đã làm một việc khiến ông không bao giờ quên suốt quãng đời còn lại.

Cô ta bước tới, kéo mạnh cái bao tải từ tay ông, rồi… đặt phịch xuống góc nhà, ngay cạnh thùng rác inox sáng loáng.

– Gà sống, rau quê mang vào bẩn nhà lắm bố ạ. Để đó lát con gọi người xuống vứt cho tiện.

Ông Hùng như bị ai tát thẳng vào mặt.

Chưa dừng lại, Lan quay sang Tuấn, giọng thản nhiên như nói chuyện thời tiết:

– Anh đưa bố ra khách sạn nghỉ tạm đi. Ở đây chật, với lại bố mẹ em lớn tuổi, quen sinh hoạt yên tĩnh. Người già ở quê lên phố không quen đâu, ở chung lại sinh chuyện.

Bố mẹ vợ Lan gật gù, người mẹ còn buông một câu nhẹ tênh mà sắc như dao:

– Ừ, thông gia ở quê chắc quen ngủ đất, nằm chiếu rồi, lên đây bất tiện lắm.

Tuấn đứng đó.
Con trai ông.
Đứa con mà ông đã bán đất, bán cả tuổi già để đặt cược tương lai.

không phản đối.
Không một lời.

Chỉ tránh ánh mắt bố, lúng túng nói nhỏ:

– Hay… bố về quê trước đi. Khi nào rảnh con về thăm.

Khoảnh khắc ấy, ông Hùng thấy trong lồng ngực mình có thứ gì đó vỡ ra rất khẽ, nhưng đau đến nghẹt thở.

Ông không cãi.
Không khóc.
Cũng không trách móc.

Ông cúi xuống, nhặt lại cái bao tải, phủi lớp bụi vô hình trên nền nhà bóng loáng, rồi chậm rãi nói – giọng bình thản đến đáng sợ:

– Ừ. Bố già rồi. Ở quê quen rồi. Ở phố… đúng là không hợp.

Ông quay lưng đi.

Sau lưng, mâm cơm vẫn ồn ào tiếng cười nói. Cánh cửa khép lại, ngăn cách hai thế giới.


Ba ngày sau, Tuấn nhận được một cuộc gọi từ văn phòng công chứng.

– Anh Tuấn phải không ạ? Hồ sơ hủy ủy quyền tài sản của bố mẹ anh cần anh ký xác nhận đã được tiếp nhận…

Tuấn chết lặng.

Hóa ra, mảnh đất còn lại ở quê – phần hương hỏa chưa bán, cùng khoản tiền ông bà giữ lại làm dưỡng già, ông Hùng đã chuyển toàn bộ sang tên một quỹ học bổng làng, đứng tên… vợ chồng ông, không liên quan đến con trai.

Trong hồ sơ kèm theo có một dòng ghi chú ngắn ngủi, nét chữ run run:

“Đất này nuôi con tôi khôn lớn.
Nhưng nhà này… không còn chỗ cho tôi.”

Tối hôm đó, Tuấn về quê.

Căn nhà cũ vẫn đó.
Nhưng cổng khóa.

Hàng xóm chỉ nói một câu:

– Bố mày lên chùa ở rồi. Bảo khi nào con biết thế nào là nhà… thì hẵng tìm.

Còn Lan – người con dâu từng coi thường bao gạo, con gà quê – mãi về sau mới hiểu:
Có những thứ nhìn quê mùa, lấm lem… nhưng lại là gốc rễ nuôi cả một đời người.
Và khi gốc đã rút đi, nhà cao mấy cũng chỉ là chỗ ở – không còn là mái ấm.