Con rể thiếu 300 triệu mua nhà, tôi định rút sổ tiết kiệm giúp con. Nhưng một cuộc điện thoại tình cờ nghe được đã khiến tôi chế..t lặng…tôi lập tức quay về quê làm một việc!
Con rể thiếu 300 triệu mua nhà, tôi định rút sổ tiết kiệm giúp con. Nhưng một cuộc điện thoại tình cờ nghe được đã khiến tôi chế..t lặng…tôi lập tức quay về quê làm một việc!
Tôi tên là bà T., năm nay sáu mươi hai tuổi.
Người ta thường bảo, đến tuổi này chỉ việc nghỉ ngơi, vui vầy cùng con cháu. Nhưng với tôi, cuộc đời chưa bao giờ thật sự được gọi là nhàn.
Chồng tôi mất khi con gái mới lên tám tuổi. Một mình tôi vừa làm công nhân may, vừa nhận hàng về gia công ban đêm, có hôm thức đến hai, ba giờ sáng chỉ để kiếm thêm vài chục nghìn.
Bao nhiêu năm, tôi chỉ có một mong ước duy nhất: con gái mình được học hành đến nơi đến chốn, lớn lên có một gia đình tử tế.
Con bé tên H.
H. ngoan, hiền, chưa từng làm tôi phải buồn lòng. Ngày nó đưa bạn trai về ra mắt, tôi nhìn cậu thanh niên tên T. mà cũng thấy yên tâm.
T. ăn nói lễ phép, gặp tôi luôn “thưa mẹ” rất ngọt. Cậu ấy bảo:
– Sau này con sẽ coi mẹ như mẹ ruột.
Lúc ấy, tôi đã tin.
Đám cưới của hai đứa diễn ra giản dị.
Tôi không yêu cầu sính lễ, cũng chẳng đòi hỏi nhà trai phải thế này thế kia.
Ngược lại, tôi còn lặng lẽ trao cho con gái cuốn sổ tiết kiệm gần bốn trăm triệu.
Đó là số tiền tôi dành dụm suốt hơn hai mươi năm.
H. cầm cuốn sổ mà khóc.
– Mẹ giữ đi.
Tôi cười.
– Tiền này mẹ để dành cũng chỉ cho con. Cứ giữ lấy, sau này có việc thì dùng.
Sau cưới, hai đứa thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Thỉnh thoảng cuối tuần lại về ăn cơm với tôi.
Nhìn chúng ríu rít, tôi thấy mọi cực khổ năm xưa đều đáng giá.

…
Khoảng một năm sau, H. gọi điện.
– Mẹ ơi… tụi con định mua nhà.
Nghe vậy, tôi mừng lắm.
Có căn nhà riêng là điều mà bất cứ cặp vợ chồng trẻ nào cũng mong.
Nhưng ngay sau đó, con bé ngập ngừng.
– Tụi con còn thiếu khoảng… ba trăm triệu.
Tôi hiểu ngay.
Con bé không mở miệng vay, nhưng rõ ràng đang rất khó xử.
Tối hôm ấy, tôi lấy cuốn sổ tiết kiệm ra.
Số tiền vẫn còn nguyên.
Tôi tính sáng hôm sau sẽ ra ngân hàng rút đúng ba trăm triệu.
Mình già rồi, giữ tiền làm gì.
Con có nhà ở ổn định vẫn hơn.
Thế nhưng, đúng lúc chuẩn bị đi ngủ, tôi chợt nhớ còn ít xoài chín ngoài vườn.
H. rất thích ăn.
Tôi nghĩ sáng mai mang sang cho con luôn.
…
Khoảng tám giờ sáng, tôi đến căn hộ của hai đứa.
Cửa khép hờ.
Tôi vừa định gọi thì nghe tiếng T. nói chuyện điện thoại từ trong phòng khách.
Giọng cậu ấy rất nhỏ, nhưng căn nhà yên tĩnh nên tôi nghe khá rõ.
– Mẹ yên tâm đi… con đang tìm cách lấy thêm ba trăm triệu.
Tôi khựng lại.
Đầu dây bên kia hình như là mẹ chồng của H.
T. tiếp tục.
– Bà ấy có tiền tiết kiệm.
– Chỉ cần H. mở lời là bà ấy không nỡ từ chối đâu.
Ti..m tôi đập mạnh.
Tôi đứng chế//t lặng ngoài cửa…Tôi trở về quê ngay lập tức rồi gọi điện …
… Tôi trở về quê ngay lập tức rồi gọi điện cho một người đặc biệt: người môi giới đất đai có tiếng trong vùng.
Suốt chặng đường ngồi trên xe khách từ thành phố về quê, tai tôi như vẫn văng vẳng giọng nói ngọt nhạt của thằng con rể. Hóa ra, những tiếng “thưa mẹ” ấm áp, những cử chỉ ân cần bấy lâu nay chỉ là một màn kịch được dựng lên vô cùng hoàn hảo. Mục đích của chúng không phải là một mái ấm cho con gái tôi, mà là âm mưu bòn rút đến đồng tiền xương máu cuối cùng của một bà già góa bụa để đem về cung phụng cho nhà nội. Điều làm tôi đau lòng nhất là con gái tôi – đứa con tôi dứt ruột đẻ ra, liệu nó vô tình hay cố ý tiếp tay cho chồng để lừa dối mẹ?
Bước chân về đến ngôi nhà cấp bốn quen thuộc, nhìn mảnh vườn nhỏ nơi tôi đã đổ biết bao mồ hôi nước mắt, lòng tôi bỗng đanh lại. Tôi không khóc, nỗi đau quá lớn đã biến thành sự tỉnh táo đến đáng sợ.
Tôi quyết định làm một việc mà trước đây tôi chưa từng nghĩ tới.
Chiều hôm đó, người môi giới đến. Tôi chỉ vào mảnh đất hơn 500 mét vuông vuông vắn sát mặt đường – tài sản giá trị nhất còn lại của tôi, vốn định sau này làm của hồi môn cho con gái – và dứt khoát:
– Tôi muốn bán mảnh đất này. Càng nhanh càng tốt.
Chỉ trong vòng ba ngày, nhờ đất có vị trí đẹp, giao dịch hoàn tất. Tôi cầm trong tay số tiền 2 tỷ đồng. Tôi không gửi ngân hàng gần nhà, cũng không hé răng nửa lời với các con. Tôi gom toàn bộ số tiền bán đất, cộng với cuốn sổ tiết kiệm 400 triệu còn lại, đến một quỹ tín dụng uy tín lập một tài khoản đặc biệt, đăng ký chế độ bảo mật nghiêm ngặt và cài đặt một điều khoản thừa kế rõ ràng: Số tiền này chỉ được giải ngân cho con gái tôi trong trường hợp khẩn cấp về y tế, hoặc khi tôi qua đời thì nó mới được thừa kế, nhưng hoàn toàn là tài sản riêng trong thời kỳ hôn nhân, không ai có quyền đụng vào.
Xong xuôi mọi việc, tôi thản nhiên gọi điện cho con gái, chủ động hẹn hai vợ chồng ra một quán cà phê gần nhà chúng.
Thấy tôi lên, T. đon đả chạy ra đỡ túi, miệng vẫn dẻo quẹo:
– Mẹ lên chơi sao không bảo tụi con ra đón. Mẹ đi đường có mệt không mẹ?
Tôi nhìn sâu vào mắt thằng rể, cười nhạt, rồi thong thả nhấp ngụm nước, vào thẳng vấn đề:
– Mẹ nghe H. bảo hai đứa đang thiếu 300 triệu mua nhà. Mẹ vừa về quê bán mảnh đất tổ tiên đi rồi.
Mắt T. sáng rực lên như bắt được vàng, gã vội vã nghiêng người tới trước:
– Ôi, mẹ bán được nhiều không ạ? Vậy thì tốt quá, tụi con đỡ phải lo…
Tôi giơ tay cắt ngang lời gã, thản nhiên mở túi lấy ra một tập tài liệu đặt lên bàn:
– Mẹ bán được 2 tỷ. Cộng với 400 triệu tiền tiết kiệm cũ là 2,4 tỷ. Mẹ đã gom hết lại mua một căn hộ chung cư cao cấp ba phòng ngủ ngay trung tâm.
Nụ cười trên môi T. cứng đờ. Gã lắp bắp:
– Mẹ… mẹ mua nhà ạ? Nhưng tụi con định mua căn bên kia mà… Mẹ đứng tên sao?
Tôi thong thả đáp:
– Phải, mẹ đứng tên. Mẹ già rồi, ở quê một mình thui thủi cũng buồn, lại hay đau ốm. Nên mẹ quyết định bán hết tài sản dưới quê, lên đây mua nhà ở cùng các con. Căn nhà này rộng rãi, sau này hai đứa cứ dọn về ở chung với mẹ, tiền thuê nhà mỗi tháng để dành mà nuôi con. Tiền mua nhà mẹ trả thẳng rồi, các con không cần lo thiếu 300 triệu nữa. Mẹ chồng con ở quê nếu có dịp lên thành phố chơi, mẹ cũng sẵn sàng xếp cho một phòng.
Sắc mặt T. chuyển từ đỏ sang tái mét. Gã nhìn vợ, rồi lại nhìn tôi, môi run run không nói nên lời. Bản tính tham lam của gã và gia đình gã muốn là tiền mặt, là tài sản đứng tên vợ chồng gã để sau này dễ bề định đoạt, chứ đâu có ngờ bà già này lại “cao tay” cắt đứt đường lui, gom hết tài sản thành một căn nhà mang tên chính mình, lại còn đòi lên ở chung!
Nhìn bộ dạng thảm hại của con rể, tôi quay sang nhìn con gái. H. ngơ ngác nhưng trong mắt con bé hoàn toàn là sự bất ngờ thuần túy, không có nét chột dạ. Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm, nhận ra con gái mình thực sự ngây thơ bị chồng giật dây, chứ không hề có ý lừa dối mẹ.
Tôi nắm lấy tay con gái, mỉm cười nhưng ánh mắt đầy kiên định nhìn thẳng vào thằng con rể đang cúi gục đầu:
– Từ nay mẹ con mình lại ở gần nhau rồi. Mẹ sẽ giữ thật kỹ mái nhà này, để dù giông bão thế nào, con gái mẹ cũng luôn có một nơi vững chãi để trở về.
Cuộc đời tôi đã đi qua hơn nửa đời người vì con, và đến phút cuối cùng, tôi nhận ra yêu thương con không có nghĩa là dung túng cho những kẻ lợi dụng con mình. Tôi sẽ dùng phần đời còn lại, dùng sự tỉnh táo và số tài sản xương máu này để làm chiếc lá chắn vững chắc nhất, bảo vệ con gái trước lòng người đầy hiểm họa.