Con gái vào Nam lấy chồng suốt 19 năm không về, bố mẹ vì thương nhớ con nên đã lẳng lặng tới thăm, nào ngờ khi mở cửa, họ bật kh/óc khi thấy cảnh tưởng này 

Con gái vào Nam lấy chồng suốt 19 năm không về, bố mẹ vì thương nhớ con nên đã lẳng lặng tới thăm, nào ngờ khi mở cửa, họ bật kh/óc khi thấy cảnh tưởng này 👇



Trong ngôi làng nhỏ ở miền Bắc, người ta vẫn quen thấy vợ chồng ông Thịnh ngồi trước hiên nhà, đôi mắt dõi về con đường quốc lộ nơi chuyến xe khách vào Nam chạy ngang. Đứa con gái út của họ – Thu – đã đi lấy chồng suốt mười chín năm, chưa một lần trở lại.

Ban đầu, Thu còn gọi điện, gửi thư. Nhưng dần dần, những tin tức thưa thớt rồi bi/ến m/ất. Bà Hòa – mẹ Thu – nhiều lần ngồi trước hiên mà rơm rớm nước mắt:
– Không biết giờ nó sống sao… Có khi nào nó đã quên mất quê hương này rồi không ông?

Ông Thịnh nén tiếng thở dài, lòng cũng qu/ặn thắ/t nhưng không nỡ trá/ch con.

Đến một ngày, ông quyết định:
– Bà à, mình phải vào Nam tìm con. Dù thế nào cũng phải thấy tận mắt.

Sau mấy ngày đêm ron/g ru/ổi trên chuyến xe xuyên Việt, cuối cùng ông bà cũng tìm được địa chỉ. Ngôi nhà nhỏ nép mình trong con hẻm yên tĩnh, cửa gỗ cũ kỹ, vách tường loang lổ.



Tim bà Hòa đập thình thịch khi gõ cửa. Một lát sau, cánh cửa hé mở, và Thu xuất hiện. Nhưng hình ảnh trước mắt khiến ông bà ch/ết l/ặng…

Thu đứng trước mặt họ — gầy hơn rất nhiều so với ký ức mười chín năm trước. Mái tóc từng dày và đen giờ búi vội sau gáy, lộ vầng trán hằn nếp nhăn sớm. Đôi mắt con bé… vẫn là đôi mắt ấy, nhưng thâm quầng và mệt mỏi.

Ba người nhìn nhau vài giây dài như cả một đời.

Rồi bà Hòa òa khóc.

— Thu… con đó hả con?

Thu chết lặng. Môi run lên, tay bám chặt cánh cửa như sợ ngã.

— Sao… sao bố mẹ lại vào đây?

Câu hỏi ấy không phải trách móc. Nó đầy hoảng hốt.

Ông Thịnh chưa kịp nói gì thì từ trong nhà vang lên tiếng ho sù sụ, khô khốc. Một giọng đàn ông cộc cằn:

— Ai đó?

Thu vội quay đầu:

— Không có ai… người ta gõ nhầm cửa thôi!

Nhưng ông Thịnh đã đẩy nhẹ cánh cửa.

Và rồi… cả hai vợ chồng bật khóc.

Bên trong căn nhà tối om, đồ đạc thưa thớt. Một người đàn ông nằm trên chiếc giường xếp cũ kỹ, nửa người bất động. Bên cạnh là một bé gái khoảng mười sáu tuổi đang ngồi học bài dưới ánh đèn vàng yếu ớt. Ở góc nhà còn một cậu bé tầm mười hai tuổi, tay đang rửa bát trong chậu nhựa.

Mùi thuốc bắc, mùi ẩm mốc quyện vào nhau.

Ông Thịnh nghẹn giọng:

— Con… sống thế này suốt bao năm sao?

Thu cúi đầu. Nước mắt rơi lã chã.

Hóa ra chồng cô bị tai nạn lao động cách đây mười lăm năm, liệt nửa người. Gia đình chồng lúc đầu còn giúp đỡ, sau thì ai nấy tản đi. Thu một mình vừa chăm chồng, vừa làm công nhân may, rồi rửa chén thuê, rồi nhận may gia công ban đêm.

Cô từng định gọi về quê.

Nhưng mỗi lần cầm máy lên, cô lại nhìn sang đứa con đang ngủ, nhìn người chồng nằm bất động.

— Con sợ bố mẹ khổ tâm… Sợ cả làng biết con lấy chồng xa rồi sống không ra gì… Con không muốn bố mẹ xấu hổ…

Bà Hòa ôm chầm lấy con.

— Trời ơi… bố mẹ chỉ cần con sống. Khổ mấy cũng được. Sao con dại vậy?

Cô bé mười sáu tuổi đứng dậy, lễ phép:

— Ông bà ngoại phải không ạ?

Hai tiếng “ông bà ngoại” làm bà Hòa bật khóc lần nữa. Mười chín năm. Mười chín năm bà không biết mình đã có hai đứa cháu.

Ông Thịnh bước đến bên giường người con rể. Người đàn ông cố gượng ngồi dậy, ánh mắt đầy mặc cảm.

— Con xin lỗi… vì đã không cho Thu về thăm nhà…

Ông Thịnh lắc đầu.

— Không ai trách con. Gia đình là để đỡ nhau lúc khó.

Chiều hôm đó, căn nhà nhỏ lần đầu tiên vang lên tiếng nói cười đông đủ. Bà Hòa vào bếp nấu cơm, vừa nấu vừa khóc. Thu cứ đứng nhìn mẹ, như sợ mọi thứ chỉ là giấc mơ.

Tối đến, ông Thịnh lấy trong túi ra một cuốn sổ đỏ photo và xấp giấy tờ.

— Nhà ngoài quê vẫn còn. Ruộng vẫn còn. Bố mẹ già rồi, không cần nhiều. Về quê với bố mẹ. Cả gia đình.

Thu sững sờ:

— Nhưng… còn chồng con…

— Mang nó về. Quê mình có trạm y tế, có bà con. Ít ra có người đỡ đần.

Người con rể quay mặt đi, nước mắt rơi.

Mười chín năm xa cách.

Không phải vì quên.

Mà vì một đứa con gái sợ cha mẹ đau lòng.

Sáng hôm sau, khi hàng xóm trong hẻm thấy một chiếc taxi đỗ trước cửa, họ ngạc nhiên khi thấy cả gia đình lỉnh kỉnh hành lý.

Thu nắm tay mẹ thật chặt.

— Con xin lỗi vì đã để bố mẹ chờ lâu đến vậy.

Bà Hòa lau nước mắt, mỉm cười:

— Chờ bao lâu cũng được. Chỉ cần con quay về.

Chiếc xe lăn bánh rời con hẻm nhỏ.

Phía trước là chặng đường dài trở lại miền Bắc.

Nhưng lần này, không ai còn đơn độc nữa.