Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay…”. Chồng không dám cãi lời mẹ nên đu//ổi vợ về nhà đ/ẻ, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”. Tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư cho mẹ con anh ta ra đường ở cho biết mặt…

Con dâu mua hộp thuocbo 1 triệu biếu mẹ đ/ẻ đang ố//m ở quê, mẹ chồng qu//át: “Lo//ại nuôi ong tay áo… cô dám mang tiền nhà này để cho nhà đ//ẻ cô à. C/ú/t… C/ú/t ngay…”. Chồng không dám cãi lời mẹ nên đu//ổi vợ về nhà đ/ẻ, bảo “đợi mẹ nguôi giận rồi về”. Tôi lặng lẽ bán luôn căn chung cư cho mẹ con anh ta ra đường ở cho biết mặt…

Cầm hộp TPCN bổ trợ ti/m mạ/ch trên tay, Mai rưng rưng. Mẹ đ/ẻ cô ở quê vừa gọi điện báo dạo này hay tức ng/ực, kh/ó th/ở. Hộp này gi/á 1 triệu đồng, bằng đúng cái váy mà mẹ chồng cô – bà Phán – vừa mua hôm qua, nhưng với Mai, nó là cả tấm lòng cô dành cho mẹ ru//ột. Vừa nhét hộp thuoc vào túi xách định sáng mai tranh thủ gửi xe khách về quê, cánh cửa phòng bật mở. Bà Phán xộc vào, ánh mắt soi mói như rada quét qua chiếc túi của Mai.

— “Cô giấu cái gì đấy?”

— “Dạ… con mua hộp thuoc bổ gửi về biếu mẹ con ở quê ạ. Mẹ con dạo này yế/u…” – Mai lí nhí đáp.

Bà Phán giật phắt lấy hộp thuoc, lật qua lật lại xem gi/á niêm yết. Con số 1.050.000đ đậ/p vào mắt bà khiến bà rít lên: — “Trời ơi! Một triệu bạc? Cô lấy tiền ở đâu ra? Lại lấy tiền của thằng Tuấn nhà tôi đúng không?”

— “Dạ không, đây là tiền thưởng quý của con…”

— “Thưởng cái gì mà thưởng!” – Bà ném hộp thuocxuống sàn nhà đánh “bộp” một cái. – “Cô về cái nhà này ăn sung mặc sướng, điện nước không mất tiền, giờ cô lén lút tuồn tiền về cho nhà đ/ẻ hả? Đúng là lo//ại nuôi ong tay áo, ăn cây táo rào cây sung!”

Tiếng qu//át tháo của bà Phán vang vọng cả khu chung cư. Tuấn – chồng Mai – đang xem tivi ngoài phòng khách vội chạy vào. Thấy mẹ mặt đỏ gay, vợ thì cúi mặt, anh ta chưa cần hỏi rõ ngọn ngành đã quay sang trách vợ: — “Em lại làm gì để mẹ giận thế hả Mai?”

— “Mày xem, nó lấy cả triệu bạc mua thuoc cho mẹ nó. Trong khi mẹ chồng ố/m đ/au thì nó mua cho được vỉ thuoc cảm mấy nghìn. Mày nuôi vợ mày béo tốt để nó mang tiền về ngoại đấy con ạ!” – Bà Phán lu loa lên, thêm mắm dặm muối.

Thực tế, bà Phán ố/m đa/u Mai đều chăm sóc tận tình, thuoc thang chưa bao giờ tiếc. Nhưng trong mắt bà, con dâu mãi là người dưng, là kẻ đ/ào m/ỏ.

Mai ngẩng đầu nhìn chồng, hy vọng một sự bênh vực. Nhưng Tuấn, người đàn ông 35t vẫn núp váy mẹ, chỉ thở dài: — “Thôi, mẹ đang nó//ng. Em xin lỗi mẹ đi.” — “Em không sai. Tiền này là tiền em làm ra, mẹ em ố/m, em biếu mẹ hộp thuoc là đạo làm con. Sao anh lại bắt em xin lỗi?” – Mai uất ức nói.

B//ốp!



Cái t/á/t của bà Phán giá//ng xuống m/á Mai n/óng hổi. — “Á à, mày dám cãi à? Nhà này tao còn sống sờ sờ đây mà mày dám lộng hành. C/ú/t! Mày c/ú/t ngay khỏi nhà tao! Mang cả mớ thuoc của mày về mà h/ầu h/ạ mẹ mày!”.

Tuấn nhìn vợ bị tát nhưng vẫn đứng trơ ra như phỗng đá. Thấy mẹ đang cơn thịnh nộ, anh ta lạnh lùng dắt tay Mai đẩy ra phía cửa, giọng nói đầy sự hèn nhát: — “Thôi, em cầm túi về ngoại vài hôm đi. Đợi mẹ nguôi giận rồi anh đón. Đừng có bướng nữa, làm khổ cả anh ra.”

Cánh cửa sập lại ngay trước mắt Mai. Tiếng bà Phán vẫn còn vọng ra chì chiết: “Đuổi nó đi cho nó biết mặt, cái loại con dâu mất dạy!”.

Mai đứng ở hành lang, má vẫn còn đau rát, nhưng tim cô còn đau hơn. Cô nhìn hộp thuốc bị ném méo mó dưới chân, rồi nhìn cánh cửa căn hộ 1205 – nơi mà mẹ chồng cô vẫn rêu rao là “nhà tao”. Mai lau nước mắt, một nụ cười chua chát hiện lên.

Họ quên mất một điều quan trọng.

Sáng hôm sau, Mai không về quê. Cô đến thẳng văn phòng luật sư. Ba ngày sau, khi bà Phán đang ung dung ngồi xem phim, còn Tuấn đang mơ về một bữa cơm vợ nấu để xin lỗi mẹ, thì có tiếng gõ cửa. Không phải Mai, mà là một nhóm người lạ mặt đi cùng nhân viên môi giới bất động sản.

— “Mời các bác vào xem nhà, căn này tầng đẹp, nội thất tôi để lại hết.” – Mai bước ra từ phía sau, bình thản nói.

Bà Phán hớt hải chạy ra: — “Cái gì đấy? Cô đưa người lạ vào nhà tôi làm gì?”

Mai nhìn bà ta, chậm rãi lấy ra một xấp giấy tờ: — “Nhà của bà? Bà nhầm rồi. Căn chung cư này là tài sản riêng của tôi được bố mẹ đẻ cho trước khi cưới. Tên trên sổ đỏ là tên tôi. Tiền điện nước, phí dịch vụ bấy lâu nay cũng trừ từ tài khoản của tôi. Anh Tuấn chỉ là người ở nhờ thôi.”

Tuấn hớt hải từ trong phòng chạy ra, mặt cắt không còn giọt máu: — “Mai, em điên à? Đây là nhà của chúng mình mà?”

— “Là nhà của ‘tôi’, không phải ‘chúng mình’. Anh và mẹ anh đã đuổi tôi đi, thì tôi cũng không có nghĩa vụ phải nuôi hai ‘con ong’ trong chính căn nhà của mình nữa.” – Mai lạnh lùng quay sang người mua – “Hợp đồng đặt cọc đã ký, trong vòng 24 giờ tới, tôi sẽ bàn giao nhà trống. Mời bà Phán và anh Tuấn thu dọn đồ đạc.”

Bà Phán khuỵu xuống sàn, miệng lắp bắp không ra tiếng. Bà cứ ngỡ con trai mình tài giỏi, lấy được vợ giàu thì căn nhà này nghiễm nhiên thuộc về họ Trần nhà bà. Tuấn cuống cuồng níu lấy tay Mai: — “Mai ơi, anh sai rồi, mẹ cũng chỉ vì nóng nảy thôi… Em bán nhà thì mẹ con anh biết đi đâu?”

Mai gạt tay chồng ra, nhìn thẳng vào mắt anh ta: — “Anh bảo tôi về nhà đẻ đợi mẹ anh nguôi giận mới được về đúng không? Giờ thì anh cũng đưa mẹ anh về nhà đẻ của anh mà đợi tôi nguôi giận nhé. Tiếc là, cơn giận này của tôi sẽ không bao giờ nguôi đâu.”

Chiều hôm đó, nhìn hai mẹ con Tuấn lếch thếch xách vali đứng ở sảnh chung cư chờ taxi trong sự xì xào của hàng xóm, Mai cảm thấy nhẹ lòng đến lạ. Cô cầm hộp thuốc bổ mới mua, bắt chuyến xe sớm nhất về quê. Với cô, mẹ đẻ là duy nhất, còn những kẻ chỉ biết hưởng thụ trên công sức của cô mà lại còn chà đạp lên lòng hiếu thảo đó, thì không xứng đáng có được một chỗ đứng trong cuộc đời cô thêm một giây nào nữa.