Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng gào khóc ngất lịm…

Con dâu bận đi công tác, để cháu cho bà nội trông, trở về thấy nhà cửa vẫn ngăn nắp, cháu ngủ ngon, nhưng mở tủ lạnh ra thì mẹ trẻ bỗng gào khóc ngất lịm…

Chị Hạnh lấy chồng muộn, 6 năm chạy chữa khắp nơi mới sinh được cậu con trai đầu lòng. Bởi vậy, đứa bé là “báu vật” của cả gia đình, đặc biệt là với vợ chồng chị.

Một lần, công ty cử chị đi công tác đột xuất 3 ngày. Ban đầu chị định đưa con đi cùng, nhưng chồng khuyên:

“Có bà nội ở nhà, để bà trông cho, em yên tâm đi làm.”

Thấy mẹ chồng tỏ vẻ vui vẻ, nhiệt tình nhận trông cháu, chị cũng xuôi lòng.

Ba ngày công tác trôi qua, chị trở về. Căn nhà quen thuộc vẫn ngăn nắp, gọn gàng. Trong phòng, con trai đang ngủ ngoan trong nôi, hơi thở đều đều, khuôn mặt hồng hào. Mẹ chồng ngồi cạnh, vừa quạt vừa khe khẽ hát ru. Nhìn cảnh tượng ấy, tim chị như tan chảy vì hạnh phúc, nghĩ bụng “may mắn có bà”.

Chị Hạnh bước xuống bếp dọn đồ, mở tủ lạnh để cất thực phẩm mang về. Và rồi…

Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sững sờ, cả người run lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng chính là…

Chị hoảng hốt, mở nắp một hộp ra, mùi ta-nh nồng xộc thẳng vào mũi. Tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại. Chị gào khóc, ôm ngực rồi ngã quỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt. Hóa ra…

Cánh cửa tủ vừa bật ra, chị sững sờ, cả người run lên bần bật. Bên trong, ngăn trên cùng là những hộp nhựa đựng đầy thịt cóc sống, còn nguyên nội tạng và cả những phần trứng cóc. Mùi tanh nồng, ngai ngái xộc thẳng vào mũi chị. Chị hoảng hốt, mở nắp một hộp ra, tim chị nghẹt thở, mọi thứ trước mắt tối sầm lại.

Hóa ra, mẹ chồng chị, vì nghe theo một lời khuyên của người hàng xóm, tin rằng thịt cóc có thể giúp con trai chị ăn khỏe, lớn nhanh mà không hề biết rằng tim, gan, và trứng cóc chứa độc tố chết người. Bà đã lén lút cho cháu mình ăn, và những phần còn lại được bà cất giữ cẩn thận trong tủ lạnh.

Chị Hạnh gào khóc, ôm ngực rồi ngã quỵ ngay dưới nền gạch lạnh ngắt. Sự thật này quá tàn nhẫn, quá kinh hoàng đối với chị. May mắn là chị trở về sớm, nếu không, hậu quả sẽ thật khôn lường.

Chị Hạnh lồm cồm bò dậy, hai tay ôm lấy khuôn mặt đầy đau đớn. Chị gọi ngay xe cấp cứu và tức tốc đưa con trai đến bệnh viện.

Sau khi thăm khám và làm các xét nghiệm cần thiết, bác sĩ kết luận: may mắn con trai chị chưa kịp ăn phần tim, gan và trứng cóc nên không có dấu hiệu ngộ độc. Cậu bé đã bảo toàn được tính mạng.

Nghe lời bác sĩ, chị Hạnh bật khóc nức nở, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm. Chị cảm ơn trời đất vì đã cho con trai mình một cơ hội sống sót.

Về nhà, không khí trở nên nặng trĩu. Mẹ chồng chị, bà Hảo, ngồi lặng lẽ ở một góc, khuôn mặt thất thần, đôi mắt đỏ hoe. Bà đã hối hận vô cùng. Vì một chút thiếu hiểu biết, tin vào những lời truyền miệng vô căn cứ mà bà suýt chút nữa đã gây ra tội lỗi tày trời, suýt chút nữa đã cướp đi sinh mạng của cháu nội mình. Bà xin lỗi chị Hạnh, xin lỗi vì đã khiến con dâu phải lo lắng, đau khổ.

Từ đó, chị Hạnh và mẹ chồng đã thấu hiểu nhau hơn. Chị nhận ra rằng mẹ chồng chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho con trai mình, chỉ là cách làm của bà chưa đúng. Chị nhẹ nhàng giải thích cho bà về sự nguy hiểm của việc tin vào những lời khuyên thiếu khoa học, còn bà cũng từ bỏ những thói quen cũ. Tình cảm giữa mẹ chồng và nàng dâu sau cơn sóng gió không còn căng thẳng mà trở nên gắn bó hơn.