Cô g;:ái trẻ làm thêm ở phòng trà vô tình hát một khúc ca xưa. Trong góc tối, vị đại gia quyền lực bật khóc như đứ-a t-rẻ giữa khán phòng khiến tất cả sữ/ng s/ờ…
Cô g;:ái trẻ làm thêm ở phòng trà vô tình hát một khúc ca xưa. Trong góc tối, vị đại gia quyền lực bật khóc như đứ-a t-rẻ giữa khán phòng khiến tất cả sữ/ng s/ờ…
Khách sạn sang trọng mà tôi làm thêm cho ca tối cuối tuần thường rất yên ắng, ánh đèn vàng chiếu lấp lánh trên nền thảm đỏ, không khí ấm áp pha chút trang trọng. Tôi chỉ là một cô gái sinh viên làm thêm, hát vài khúc nhỏ cho khách nghe, không ai biết tên tôi.
Tối hôm ấy, vì khách sạn tổ chức chương trình mini concert, tôi đứng trên sân khấu nhỏ, tay nắm micro, định hát một bài hát cũ mà mẹ tôi từng dạy. Một khúc ca xưa, đơn giản, lời ca không nổi tiếng, nhưng giai điệu nhịp nhàng, bình dị. Tôi hát mà lòng mình nhè nhẹ rung động, giai điệu trôi qua, như gợi nhớ một phần ký ức mơ hồ của tuổi thơ.
Khách đến thưởng thức im lặng, ánh mắt họ chăm chú, nhưng tôi chưa từng nghĩ rằng dưới khán phòng, có một người đàn ông sẽ bị lay động đến mức… thay đổi hoàn toàn.
Ông xuất hiện muộn, bước vào giữa khán phòng, vẻ ngoài sang trọng, phảng phất quyền lực. Người đàn ông này, tôi biết sau, là một đại gia có tiếng trong ngành bất động sản. Từ lâu, ông được biết đến là người lạnh lùng, quyết đoán, ít khi bộc lộ cảm xúc trước công chúng. Nhưng tối hôm ấy, khi tiếng hát của tôi vang lên câu đầu tiên, tôi cảm nhận một luồng không khí lạ lùng.
Ông đứng im, mắt nhắm nghiền, hai tay run run, như cố nén điều gì. Lúc ấy, tôi vẫn chỉ nghĩ rằng ông đang bị cuốn hút bởi giai điệu. Tôi hát tiếp, giọng mượt mà nhưng đầy cảm xúc, lời ca không quá sến súa, không quá bi lụy. Nhưng mỗi câu hát, tôi dường như nghe thấy ông thở dài khẽ, rồi bỗng… một tiếng nấc nghẹn vang lên.
Tôi khựng lại, nhìn xuống dưới khán phòng. Ông ta, một người đàn ông mà tôi từng nghe kể là không bao giờ rơi lệ trước bất kỳ điều gì, giờ đây ôm mặt, run rẩy như một đứa trẻ. Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhân viên khách sạn, những vị khách VIP, tất cả đều sữ/ng s//ờ.
Lúc kết thúc bài hát, ông bước lên sân khấu mà không nói một lời, lao tới ôm chặt tôi, khiến tôi sữ;;ng ngư::ời. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì cảm nhận được hơi thở nặng nề, run rẩy, và một cảm giác bi thương khôn tả tỏa ra từ ông.
— Tại sao… tại sao bài hát này… — ông thều thào, giọng khàn đặc. Tôi lùi lại một bước, nhìn ông với ánh mắt tò mò. Không ai trong khán phòng nói gì, chỉ có tôi và ông.
Ông nhắm mắt, nước mắt tuôn rơi, run rẩy như đứa trẻ nhỏ….

Tôi chưa từng thấy một người đàn ông lớn tuổi nào khóc như thế. Không phải tiếng khóc giận dữ, không phải tiếng khóc kiềm chế, mà là tiếng khóc của một đứa trẻ bị mất đi điều quý giá nhất đời mình. Những giọt nước mắt ấy rơi xuống sàn sân khấu, vừa nặng nề, vừa xót xa, khiến cả khán phòng lặng như tờ.
Tôi run rẩy cầm micro, không biết phải nói gì. Tôi chỉ là một cô gái nghèo hát kiếm thêm tiền học. Tôi không quen ông, cũng không biết thân phận ông. Thế nhưng giây phút ấy… tôi cảm giác mình vừa chạm vào một nỗi đau sâu đến mức không thể gọi tên.
Người đàn ông cố gắng lấy lại bình tĩnh. Ông quay sang ban tổ chức, giọng nghẹn:
— Cho tôi… xin phép được nói vài lời.
Không ai dám từ chối. Ông bước lên phía micro, đôi mắt đỏ hoe nhìn khắp khán phòng. Sau mấy giây im lặng đau đớn ấy, ông nói:
— Bài hát này… là bài hát cuối cùng tôi nghe từ con gái mình… trước khi nó rời khỏi thế giới này.
Cả khán phòng chết lặng.
Ông nhìn tôi, như nhìn xuyên qua tôi, thấy một linh hồn khác trong thân thể nhỏ bé ấy.
— Nó hát bài này trong buổi diễn cuối cùng ở trường. Hôm đó tôi bận họp, tôi đã bảo nó thu lại rồi gửi cho tôi sau. Nó cười, nó bảo: “Ba chỉ cần đến thôi, con không cần gì khác.” Nhưng tôi không đến. Và rồi… hôm sau tai nạn xảy ra. Tôi đã không bao giờ nghe được con bé hát nữa.
Ông cúi đầu, bàn tay run bần bật:
— Đã 7 năm rồi… 7 năm tôi chưa nghe lại bài hát này. Tôi cố tránh nó. Cố quên đi. Nhưng từ khi cô cất tiếng hát… tôi tưởng như con bé đang đứng đây, ngay trên sân khấu này.
Tôi cúi mặt. Cả thân thể như tê dại. Tôi không ngờ một bài hát vô danh, một khúc ca của mẹ tôi, lại có thể gợi lên một bi kịch như thế.
Ông lau nước mắt, khẩn thiết nói với tôi:
— Cô gái… nếu có thể… cô hãy hát lại bài hát đó một lần nữa. Nhưng lần này… hãy để tôi được ngồi xuống như một người cha. Và nghe như thể đó là lần cuối.
Cả hội trường im phăng phắc. Nhiều người đã rơi nước mắt.
Tôi hít thật sâu. Và rồi, lần thứ hai, tôi cất giọng. Nhưng khác hoàn toàn so với lần đầu — vì giờ đây tôi không chỉ hát cho khán giả, không chỉ hát để kiếm tiền, mà hát cho một người cha đang bẻ gãy trái tim mình vì nỗi nhớ không có lối thoát.
Ông ngồi dưới ghế, hai tay siết chặt mép bàn, lặng lẽ khóc… không còn là đại gia, không còn là người quyền lực, chỉ còn là một người cha mất con.
Khi câu hát cuối cùng vang lên:
“Người đi nhưng tiếng ca còn, người xa mà lòng chẳng xa…”
Ông ngẩng lên, mắt đỏ hoe, gật đầu thật chậm… như một lời từ biệt muộn màng.
Và tôi biết.
Khoảnh khắc đó, cuộc đời tôi — và có lẽ cả cuộc đời ông — đã vừa thay đổi một cách lặng lẽ nhưng vĩnh viễn.