Cô gái mang th//ai khi đang học đại học rồi mất tích, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật……..

Cô gái mang th//ai khi đang học đại học rồi mất tích, 10 năm sau người mẹ mới biết sự thật……..

“Con gái tôi không bao giờ bỏ đi mà không nói một lời. Tôi tin có chuyện gì đó đã xảy ra…” – bà Hoa lẩm bẩm khi nhìn vào tấm ảnh cũ trên bàn thờ.

Câu chuyện bắt đầu cách đây mười năm, khi Lan – cô nữ sinh năm ba đại học, duy nhất trong gia đình – đột ngột biến mấ/t. Lan vốn là niềm tự hào của cha mẹ: học giỏi, chăm ngoan, hiền lành, sống kín đáo. Nhưng rồi một ngày, Lan bỗng không trở về ký túc xá sau giờ học. Điện thoại không liên lạc được. Bạn bè, thầy cô đều không biết tung tích.
Gia đình hoảng loạn. Bà Hoa cùng chồng đi khắp nơi tìm kiếm: từ bệnh viện, công an, đến tận quê của bạn bè Lan. Nhưng mọi manh mối đều rơi vào ngõ cụt. Từ một cuộc sống bình yên, cả nhà rơi vào cơn ác mộng không hồi kết.

Điều kỳ lạ là trước khi mất tích, Lan có nhiều biểu hiện khác lạ. Cô thường xin về quê ít ngày, hay giấu mẹ chuyện gì đó. Bà Hoa từng vô tình nhìn thấy trong balo của con một tờ giấy khám thai, nhưng Lan chỉ nói dối rằng đi cùng bạn, rồi lảng sang chuyện khác. Lúc ấy bà cũng không nghi ngờ nhiều. Đến khi Lan mất tích, ký ức về tờ giấy khám thai kia mới ám ảnh bà từng ngày.

Suốt nhiều tháng trời, gia đình đi tìm. Có người nói nhìn thấy Lan cùng một chàng trai lạ đi xe khách về tỉnh khác. Có người lại bảo Lan từng đến bệnh viện phụ sản một mình. Nhưng không bằng chứng cụ thể nào được xác nhận. Cảnh sát cũng kết luận “tự nguyện bỏ đi”, và hồ sơ dần bị gác lại.

Mười năm trôi qua, cuộc sống gia đình bà Hoa nhuốm màu tang tóc. Người chồng vì đau khổ mà sinh bệnh, mất sau vài năm. Bà Hoa một mình lặng lẽ sống với nỗi đau mất con, mỗi ngày thắp nhang cầu mong Lan còn sống.
Cho đến một buổi sáng mưa, khi bà Hoa nhận được một cuộc gọi lạ. Giọng phụ nữ bên kia run run:

“Bác… có phải bác là mẹ của chị Lan không? Con… con có chuyện muốn nói với bác về chị ấy.”

Cuộc gọi đó mở ra sự thật chấ//n động mà suốt 10 năm bà Hoa không hề biết.

Bà Hoa run đến mức suýt đánh rơi chiếc điện thoại.

— Cô… cô là ai?

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng người phụ nữ nghẹn lại:

— Con là Mai… bạn cùng phòng ký túc xá với chị Lan năm đó.

Cái tên ấy như tia chớp xé ngang ký ức. Mai – cô bé ít nói, quê miền Trung, từng đến nhà bà Hoa chơi vài lần.

— Con biết Lan đang ở đâu hả? — bà Hoa gần như bật khóc.

Bên kia thở dài.

— Chị ấy… đã sinh con. Ngay sau khi mất tích.

Tai bà Hoa ù đi.

Mọi mảnh ghép mười năm trước bỗng ào về: tờ giấy khám thai, những lần Lan lén về quê, ánh mắt con bé mỗi khi bà hỏi chuyện.

Mai kể, giọng đứt quãng:

Lan mang thai với một người đàn ông hơn cô nhiều tuổi – một giảng viên thỉnh giảng ở trường. Ông ta đã có gia đình. Khi Lan báo tin có thai, ông ta chối bỏ, thậm chí dọa sẽ khiến cô bị đuổi học nếu làm lớn chuyện.

Lan hoảng loạn. Cô giấu tất cả, kể cả gia đình. Cô từng nhiều lần cầm điện thoại định gọi cho mẹ, nhưng rồi lại thôi.

— Chị ấy sợ bác thất vọng… sợ bác xấu hổ vì có đứa con gái “không chồng mà chửa” — Mai nấc lên.

Khi bụng đã lớn không thể giấu, Lan xin bảo lưu kết quả học tập rồi âm thầm rời ký túc xá. Mai là người duy nhất biết. Hai người bắt xe về một tỉnh xa, thuê phòng trọ rẻ tiền.

Lan sinh một bé trai.

Nhưng ca sinh khó. Mất máu nhiều. Trong bệnh viện huyện nghèo, không đủ điều kiện truyền máu kịp thời.

Lan không qua khỏi.

Trước khi nhắm mắt, cô nắm tay Mai, thì thào:

— Đừng cho mẹ biết… Mẹ sẽ đau lắm… Nhờ cậu… tìm cho con một nơi tốt cho thằng bé… Đừng để nó bị khinh rẻ…

Mai đã làm theo lời bạn. Cô gửi đứa bé vào một mái ấm, sau đó chuyển đi nơi khác làm việc. Suốt mười năm, cô sống trong dằn vặt.

— Con không đủ can đảm gặp bác… Con sợ nhìn thấy bác… Nhưng tuần trước, con biết bác vẫn ngày nào cũng đi tìm tin chị Lan… Con không chịu nổi nữa…

Bà Hoa không khóc thành tiếng. Nước mắt lặng lẽ rơi ướt vạt áo.

— Cháu tôi… bây giờ ở đâu?

Mai nói tên mái ấm và gửi địa chỉ.

Chiều hôm đó, dưới cơn mưa lất phất, bà Hoa bắt xe đến nơi.

Trong sân mái ấm, một cậu bé khoảng chín tuổi đang ngồi đọc sách dưới gốc cây bàng. Khuôn mặt nó khiến bà chết lặng.

Đôi mắt. Chiếc mũi. Cả cái cách mím môi khi tập trung — giống Lan như đúc.

Cô quản lý nhẹ nhàng nói:

— Thằng bé được đặt tên là Minh. Nó ngoan lắm, học giỏi, nhưng ít nói. Từ nhỏ đã không có người thân đến nhận.

Bà Hoa bước từng bước chậm chạp đến gần.

— Con tên Minh à?

Cậu bé ngẩng lên. Ánh mắt trong veo nhưng có gì đó buồn rất sâu.

— Dạ.

— Con… có muốn biết mẹ con là ai không?

Cậu bé cúi xuống, lắc đầu.

— Con chỉ mong… nếu mẹ còn sống… mẹ đừng thấy con là gánh nặng.

Câu nói ấy như nhát dao xoáy thẳng vào tim bà.

Bà quỳ xuống, ôm chặt lấy đứa trẻ.

— Không… Mẹ con chưa từng nghĩ con là gánh nặng. Mẹ con yêu con đến mức chấp nhận rời xa cả gia đình… chỉ để con không bị tổn thương.

Cậu bé sững người.

Bà Hoa run run lấy từ túi áo ra tấm ảnh cũ đã sờn mép.

— Đây là mẹ con. Lan. Con gái của bà.

Minh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi nhìn lại gương mặt người phụ nữ trước mặt.

Mưa ngoài sân rơi nặng hạt hơn.

Mười năm tìm kiếm.

Mười năm thắp nhang cầu mong con còn sống.

Bà Hoa không tìm lại được Lan.

Nhưng bà tìm được máu mủ của con mình.

Tối hôm ấy, trên bàn thờ, bà Hoa đặt thêm một bức ảnh nhỏ cạnh di ảnh Lan.

Bà khẽ nói trong làn khói nhang:

— Con yên tâm… Mẹ tìm được cháu rồi. Từ nay… mẹ sẽ thay con yêu thương thằng bé.

Ngoài sân, tiếng cười của Minh lần đầu vang lên trong căn nhà đã lặng lẽ suốt mười năm.

Và sau một thập kỷ chìm trong mất mát, bà Hoa cuối cùng cũng tìm được lý do để sống tiếp.