Cô g::ái bị mẹ k::ế gả b//án cho người đàn ông bị m//ù ngồi xe l::ăn hơn 20t lấy 200 triệu. Đêm tân hôn chồng ghé tai ti/ết l/ộ một bí mật độ/ng tr/ời, tôi biết rằng cả đời này không thể thoát được anh ta…
Cô g::ái bị mẹ k::ế gả b//án cho người đàn ông bị m//ù ngồi xe l::ăn hơn 20t lấy 200 triệu. Đêm tân hôn chồng ghé tai ti/ết l/ộ một bí mật độ/ng tr/ời, tôi biết rằng cả đời này không thể thoát được anh ta…
Tôi vừa tròn 20t. Tuổi tr:ẻ của tôi lẽ ra phải là những ngày tháng rực rỡ với giảng đường đại học và những hẹn hò lãng mạn. Thế nhưng, số ph:ận lại đ:ẩy tôi vào một ngã rẽ tăm tối. Sau khi mẹ tôi mất, bố tái hôn với người phụ nữ tên Bà Dung. Bà ta là một người c:ay ngh:iệt, luôn xem tôi như cái gai trong mắt. Cuối cùng, Bà Dung đã biến tôi thành m:ón hà:ng. Bà gả tôi cho nhà họ Lâm ở thị trấn bên cạnh với giá 200 triệu đồng. Chú rể là Lâm Phong, hơn tôi 20t, một người đàn ông giàu có nhưng bất hạnh. Anh ta bị t/ai n/ạn cách đây 10 năm, bị m/ù và phải ngồi xe l/ăn từ đó đến nay.
Ngày cưới, tôi mặc chiếc váy cô dâu trắng muốt, nhưng lòng tôi là một v/ực sâ/u lạnh lẽo. Tôi biết, mình lấy anh ta chỉ để mẹ kế có tiền tiêu xài. Nhưng tôi không hề đ/ơn đ/ộc. Tôi có Quốc Việt, người yêu của tôi. Chúng tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ. Đêm tân hôn, tôi sẽ lợi dụng sự m/ù lò/a của Lâm Phong để b/ỏ tr/ốn. Việt sẽ đợi tôi ở cuối con đường, chúng tôi sẽ cùng nhau chạy tr/ốn đến một thành phố xa lạ, bắt đầu một cuộc sống mới.
Đêm tân hôn diễn ra trong căn phòng tân hôn rộng lớn, tĩnh lặng đến đáng sợ. Lâm Phong ngồi trên chiếc xe l/ăn, anh mặc bộ vest đen lịch lãm, nhưng khuôn mặt anh trầm mặc, đôi mắt chỉ là hai khoảng trống vô hồn. Anh không nói nhiều, chỉ khẽ bảo tôi cứ tự nhiên nghỉ ngơi. Tôi bắt đầu diễn kịch. Tôi giả vờ e thẹn, nhẹ nhàng rót nước, cố ý gây ra tiếng động lớn để Việt xác định vị trí của tôi. Sau đó, tôi bắt đầu thu dọn hành lý cá nhân. Mọi thứ được giấu gọn trong chiếc túi xách nhỏ.
Khi Lâm Phong đã yên vị trên giư//ờng, tôi tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối tuyệt đối. “Anh ngủ ngon nhé, Lâm Phong,” tôi nói khẽ, giọng đầy vẻ quan tâm giả tạo. “Em cũng vậy, Trà,” giọng anh trầm ấm đáp lại. Tôi chờ đợi. Tiếng thở của anh đều đặn, tôi nghĩ anh đã ng/ủ s/ay. Tôi nhẹ nhàng nhón chân tiến về phía cửa sổ, nơi Việt đã hẹn sẵn. Ti/m tôi đ/ập thình thịch. Chỉ cần bước qua cánh cửa này, tôi sẽ thoát khỏi cuộc hôn nhân mu/a b/án này.
Tôi vừa chạm tay vào chốt khóa cửa sổ thì…
