Cô dâu trả lại hết lại nhà chồng 5 cuốn sổ đỏ cùng 50 cây vàng cưới rồi dắt người mẹ nh//ặt r//ác ra đi ngay khi chú rể nói câu…
Cô dâu trả lại hết lại nhà chồng 5 cuốn sổ đỏ cùng 50 cây vàng cưới rồi dắt người mẹ nh//ặt r//ác ra đi ngay khi chú rể nói câu…
Mai từng thề: “Sau này con thành công, con sẽ mua cho mẹ căn nhà nhỏ, để mẹ không phải chịu kh//ổ thêm nữa. Ngày cưới, Mai nhất quyết mời mẹ đến dự, dù mẹ bảo chỉ muốn đứng ngoài nhìn con mặc váy cưới là đủ.
Thế nhưng, ngay trong tiệc cưới, b//i kị//ch đã xảy ra.
Khi mẹ Mai bước lên sân khấu định chụp ảnh chung, mẹ chồng cô lạnh lùng gi//ật lại, giọng ch//át chúa giữa bao quan khách:
“Bà xuống ngay đi. Đám cưới nhà tôi không phải chỗ để phường nh//ặt r//ác lên làm bẩ//n sân khấu! Con bà vào nhà tôi thì sau cũng chỉ làm ngư//ời ở thôi chứ không phải là cành cao gì đâu mà vội mừng”.
Không khí im phăng phắc. Từng ánh mắt đổ dồn về phía mẹ Mai – người phụ nữ nhỏ bé ru//n r//ẩy, mắt rưng rưng nhìn con gái. Mai ch///ết lặng. Cô cố nén nước mắt, quay sang chồng thì thấy Tuấn cúi đầu, anh ta lí nhí: “Em cứ làm theo lời mẹ anh đi, mẹ em đứng vào chụp ảnh làm gì. 5 cuốn sổ đỏ và 50 cây vàng kia cưới xong là phải đưa ngay cho mẹ anh cất, em làm mất chiếc nhẫn nào là ch///ết vơí mẹ đấy”.
Mai b//ất ng//ờ…

Mai đứng sững giữa sân khấu, tim như vỡ vụn. Tiếng xì xào bên dưới càng lúc càng lớn.
Người mẹ gầy gò, đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng nhặt ve chai, chỉ biết cúi gằm, khẽ nói:
– “Thôi con, mẹ ra ngoài cũng được…”
Khoảnh khắc ấy, Mai hiểu – người đàn bà đã nuôi mình bằng những đồng tiền lượm lặt kia không đáng bị sỉ nhục, dù chỉ một lần.
Cô tháo găng tay, tháo nhẫn cưới, bước thẳng đến chỗ mẹ chồng. Giọng cô run lên nhưng dứt khoát:
– “Cảm ơn bác đã dạy con hôm nay biết rõ mình lấy chồng hay bán mình.”
Rồi cô quay sang chú rể:
– “Anh nói đúng, 5 cuốn sổ đỏ và 50 cây vàng cưới này, em không xứng đáng giữ.”
Giữa hàng trăm khách, Mai tháo từng sợi vòng, từng chiếc kiềng vàng, đặt tất cả lên bàn tiệc.
Tiếng kim loại chạm nhau vang lên lạnh buốt.
Cô rút trong túi phong bì đỏ chứa toàn bộ giấy tờ, để ngay ngắn trước mặt mẹ chồng:
– “Đây là của hồi môn bên anh cho. Em trả lại nguyên vẹn. Còn người mẹ ‘nhặt rác’ này, chính là người đã dạy em thế nào là nhân phẩm. Xin lỗi, con không thể để mẹ bị làm nhục thêm.”
Cô nắm tay mẹ, từng bước rời khỏi sân khấu. Váy cưới trắng kéo dài, lướt trên nền sảnh đầy hoa rơi – trông như dải lụa xé toạc mọi giả dối.
Phía sau, mẹ chồng há hốc, còn Tuấn đứng chết lặng.
Một vị khách thì thầm:
– “Đời có khi chẳng cần nhiều vàng, chỉ cần chút lòng tự trọng như cô gái ấy là đủ.”
Ba tháng sau, người ta thấy Mai mở một quán cà phê nhỏ bên bờ sông. Mẹ cô phụ bán, vẫn dáng lam lũ nhưng gương mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Khách quen kể rằng, hôm nào trời nắng, cô chủ vẫn hay nói đùa:
– “Hồi xưa tôi bỏ chồng ngay trong đám cưới, giờ lại thấy cảm ơn mình vì đã dám bước ra.”
Còn 5 cuốn sổ đỏ và 50 cây vàng – người ta đồn nhà chồng Tuấn phải bán dần để trả nợ sau mấy vụ làm ăn thua lỗ.
Riêng Mai, cô chẳng cần giàu có, chỉ cần bên cạnh mẹ, được sống đúng nghĩa – đó mới là của hồi môn quý giá nhất đời cô.