Cô dâu trả lại hết lại nhà chồng 2 cuốn sổ đỏ cùng 20 cây vàng cưới rồi dắt người mẹ nh//ặt r//ác ra đi ngay khi chú rể nói câu…
Cô dâu trả lại hết lại nhà chồng 2 cuốn sổ đỏ cùng 20 cây vàng cưới rồi dắt người mẹ nh//ặt r//ác ra đi ngay khi chú rể nói câu…
Tôi chưa từng nghĩ ngày cưới của mình… lại là ngày tôi bước ra khỏi một cuộc hôn nhân.
Không phải sau một thời gian chung sống.
Không phải sau những cãi vã.
Mà là… ngay trong chính ngày cưới.
—
Tôi tên là Hạ.
Hai mươi sáu tuổi.
Tôi không sinh ra trong một gia đình giàu có. Thậm chí… nếu nói thẳng, tôi lớn lên từ bãi rác.
Người phụ nữ mà tôi gọi là “mẹ” – không phải mẹ ruột của tôi.
Bà là người nhặt rác.
Năm tôi lên năm, tôi bị bỏ lại trước một bãi rác ven đường. Người ta nói tôi bị mẹ ruột vứt bỏ. Tôi không nhớ gì cả, chỉ nhớ mình đã khóc rất nhiều.
Và rồi… có một người phụ nữ đến, bế tôi lên.
“Con ơi… sao lại ở đây một mình…”
Đó là lần đầu tiên tôi gặp mẹ.
—
Mẹ không có gì.
Một căn lều tạm.
Một chiếc xe đẩy cũ.
Và đôi bàn tay lúc nào cũng lấm lem.

Nhưng mẹ có một thứ mà nhiều người không có..
… tình yêu thương vô điều kiện dành cho một đứa trẻ xa lạ. Mẹ nhặt nhạnh từng vỏ chai, từng tờ báo cũ, chắt chiu từng đồng tiền lẻ để tôi có tấm áo lành lặn đi học, để tôi không phải chịu cái đói, cái rét. Thanh xuân và sức khỏe của mẹ đều gửi lại nơi bãi rác, đổi lấy sự trưởng thành và một tấm bằng đại học của tôi ngày hôm nay.
Với tôi, mẹ là tất cả.
Thế nên, khi Tuấn – chồng tôi – quỳ gối cầu hôn, tôi đã thẳng thắn nói về hoàn cảnh của mình. Tuấn lúc đó nắm chặt tay tôi, thề thốt: “Anh yêu em vì chính em, anh tôn trọng mẹ vì bà đã nuôi dưỡng người con gái tuyệt vời như thế.”
Tôi đã tin. Tôi tin đến mức nghẹn ngào, ngỡ rằng cuộc đời cuối cùng cũng mỉm cười với hai mẹ con.
Cho đến ngày hôm nay. Ngày cưới của chúng tôi.
Nhà Tuấn giàu có, tiệc cưới được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố. Mẹ tôi, trong bộ áo dài nhung đỏ mà tôi tự tay chọn, ngồi ở hàng ghế đầu dành cho đại diện nhà gái. Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn của mẹ run run nắm chặt chiếc túi xách cũ – món đồ duy nhất mẹ không chịu thay vì bảo “để đựng tiền mừng cho các con cho may mắn”.
Lễ thành hôn diễn ra tốt đẹp trong tiếng vỗ tay của quan khách. Bố mẹ Tuấn lên trao cho chúng tôi hai cuốn sổ đỏ của căn hộ trung tâm và 20 cây vàng cưới làm của hồi môn. Nhìn những món quà lấp lánh, mọi người bên dưới trầm trồ, ngưỡng mộ. Tôi cũng mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc.
Nhưng bi kịch luôn biết cách chọn thời điểm để hạ màn.
Khi tiệc cưới đến phần chúc rượu, mẹ tôi vì không quen đi giày cao gót nên lúc đứng dậy đã vô tình vấp vào váy, ngã nhào vào bàn bên cạnh. Chiếc ly rượu đổ òa, nước rưới lên bộ vest sang trọng của bố Tuấn, còn mẹ thì ngã xoài ra sàn, chiếc túi xách cũ bung ra, mấy đồng tiền lẻ và vài món đồ lặt vặt rơi vãi.
Không gian bỗng chốc lặng ngắt. Tiếng nhạc cưới vẫn du dương nhưng tiếng xì xào của quan khách bắt đầu rộ lên.
Tôi hốt hoảng định chạy lại đỡ mẹ, nhưng Tuấn đã nhanh hơn một bước. Anh ta lao đến, không phải để đỡ mẹ tôi, mà là để giật phắt cánh tay bà đứng dậy, kéo thô bạo vào góc khuất sau sân khấu. Tôi vội vã chạy theo.
Vừa vào đến hành lang nội bộ, Tuấn liền buông tay khiến mẹ loạng choạng. Mặt anh ta đỏ gay vì tức giận và xấu hổ. Anh ta nhìn mẹ tôi bằng ánh mắt ghê tởm, rồi quay sang tôi, gầm lên một câu mà cả đời này tôi không bao giờ quên được:
“Cô nhìn lại mẹ cô xem! Đã bảo là hôm nay chỉ cần ngồi im một chỗ, loại người nhặt rác hạ đẳng không biết phép tắc, rốt cuộc cũng chỉ làm xấu mặt cái nhà này thôi! Nuôi cô khôn lớn thì sao chứ, cái dòng máu bẩn thỉu ở bãi rác thì mãi mãi không sang lên được!”
Chát!
Tiếng tát chát chúa vang lên trong không gian yên ắng của hành lang. Tay tôi run lên bần bật. Tuấn ôm mặt, trợn mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.
Phía sau, mẹ tôi hốt hoảng giữ tay tôi lại, nước mắt bà lã chã rơi: “Hạ ơi, mẹ xin lỗi… mẹ vụng về quá… con đừng cãi nhau với chồng…”
Nhìn những giọt nước mắt của mẹ, nhìn đôi bàn tay run rẩy đầy những vết sẹo của năm tháng mưu sinh, trái tim tôi thắt lại, rồi một sự bình tĩnh đến đáng sợ xâm chiếm lấy tâm trí tôi. Tôi nhìn người đàn ông trước mặt – kẻ vừa vài giờ trước còn thề non hẹn biển, hóa ra sự tử tế của anh ta chỉ là một lớp bọc giả tạo, và bên trong là một sự khinh miệt sâu sắc dành cho đấng sinh thành của tôi.
Tôi quay người bước thẳng ra sân khấu chính, nơi bố mẹ Tuấn và hàng trăm quan khách vẫn đang xôn xao. Tuấn và mẹ tôi vội vã đuổi theo sau.
Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người, tôi bước lên bục, cầm chiếc micro.
“Xin lỗi mọi người vì sự cố vừa rồi,” tôi nói, giọng dõng dạc và rõ ràng. “Nhưng trước khi bữa tiệc tiếp tục, tôi có vài điều muốn làm cho rõ.”
Tôi tháo chiếc kiềng vàng dày cộm trên cổ xuống, tháo cả những chiếc vòng vàng trên cổ tay, đặt tất cả lên chiếc khay bạc trên bàn cưới. Tiếp đó, tôi rút hai cuốn sổ đỏ từ trong chiếc tráp hỷ, đặt chồng lên đống vàng.
Tôi quay sang bố mẹ Tuấn, cúi đầu chào một cách lịch sự nhưng lạnh lùng:
“Thưa hai bác, đây là hai cuốn sổ đỏ và 20 cây vàng mà hai bác đã trao. Con xin phép được trả lại toàn bộ không thiếu một li. Con cảm ơn lòng tốt của hai bác, nhưng con nghĩ gia đình mình quá cao quý, con và mẹ con không trèo cao nổi.”
Bố mẹ Tuấn mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp không nói nên lời. Dưới khán đài, quan khách xôn xao bàn tán như vỡ tổ. Tuấn lao lên định giữ tay tôi: “Hạ! Em điên rồi à? Em làm cái trò gì thế này?!”
Tôi hất tay anh ta ra, ánh mắt thẳng thắn và sắc lẹm nhìn thẳng vào mắt Tuấn:
“Anh nói đúng, mẹ tôi là người nhặt rác. Nhưng từ bãi rác đó, mẹ đã nuôi tôi thành một con người biết tự trọng, biết yêu thương, chứ không phải một kẻ có học thức nhưng máu lạnh và khinh rẻ đồng loại như anh. Anh nói dòng máu của tôi bẩn thỉu? Vậy thì cuộc hôn nhân này, cái danh phận con dâu nhà giàu này, tôi cũng không cần.”
Nói rồi, tôi cởi phăng chiếc khăn voan đội đầu vứt xuống đất. Tôi quay lại phía mẹ, người vẫn đang đứng ngơ ngác và lo sợ ở góc sân khấu.
Tôi bước đến bên mẹ, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp, lấm lem của bà. Tôi nở một nụ cười thật tươi, nụ cười hạnh phúc nhất kể từ đầu ngày đến giờ:
“Mẹ ơi, mình về nhà thôi.”
Mẹ nhìn tôi, đôi mắt nhòe lệ dần chuyển sang sự kiên định. Bà gật đầu, nắm chặt tay tôi.
Chúng tôi quay lưng đi, bước thẳng ra khỏi khán phòng sang trọng. Tiếng Tuấn gọi với theo, tiếng xì xào của họ hàng nhà trai dần lùi lại phía sau. Chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi quét trên mặt đất, nhưng tôi không còn quan tâm nữa.
Tôi chưa từng nghĩ ngày cưới của mình lại là ngày tôi ly hôn. Nhưng tôi biết, đây là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời 26 năm qua của mình. Tôi có thể không có một người chồng giàu có, không có một đám cưới hào nhoáng, nhưng tôi có mẹ. Và chỉ cần có mẹ, đi đến đâu, nơi đó cũng là nhà.