Chồng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho nh/â:n t/ình nuôi con, tôi nói một câu khiến anh t:ái mặt ngh:ẹ:n lời….Em cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… nuôi con.”

Chồng xin vợ 500 triệu để bồi thường cho nh/â:n t/ình nuôi con, tôi nói một câu khiến anh t:ái mặt ngh:ẹ:n lời….Em cho anh mượn 500 triệu được không? Anh cần đưa cho cô ấy… nuôi con.”

Câu nói vang lên giữa căn bếp ấm áp của gia đình, khiến tôi như chết lặng. Chồng tôi người từng thề non hẹn biển, giờ lại đứng đó, xin tiền tôi để chu cấp cho con riêng với người tình.

Trời Hà Nội vào cuối tháng Mười, lạnh se sắt. Tôi – Thu Hà – đang đứng nấu bữa tối trong căn nhà nhỏ ở quận Thanh Xuân, nơi hai vợ chồng và con gái 5 tuổi của tôi, bé Gấu, sống bình yên suốt bao năm qua.

Chồng tôi – Tuấn – là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công trình. Tôi làm kế toán tại một công ty tư nhân, thu nhập ổn định. Sau bao năm vất vả tích góp, chúng tôi vừa trả xong căn nhà này cách đây 6 tháng. Những tưởng, sau bao nhiêu giông bão, cuộc sống đã bắt đầu dễ thở hơn một chút.

Nhưng rồi, buổi tối hôm đó, mọi thứ đổ vỡ chỉ bằng một câu nói.

Tuấn bước vào bếp, vẻ mặt đăm chiêu, tay mân mê chiếc điện thoại. Anh nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài.

Hà này, anh… anh có chuyện muốn nói.

Tôi dừng tay, lau vội dầu mỡ bám trên áo, nhìn anh.

Có chuyện gì vậy?

Tuấn ngập ngừng một lát rồi nói, như thể phải cố ép từng chữ ra khỏi miệng:

Anh cần mượn em 500 triệu. Anh… anh cần chu cấp cho con riêng… của anh và Nhung.

Tôi chế//tt lặng. Cái muôi đang cầm trên tay rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Gì cơ? – Tôi hỏi lại, giọng run lên.

Tuấn cúi đầu, giọng lí nhí như một đứa trẻ mắc lỗi:

– Là Nhung – cô ấy có thai khi anh đi công trình ở Quảng Ninh năm ngoái. Anh… anh không biết cho đến khi cô ấy sinh. Giờ cô ấy yêu cầu anh có trách nhiệm. Cô ấy không kiện, chỉ yêu cầu anh hỗ trợ 500 triệu để nuôi con trong 5 năm đầu.

Tôi không biết nên cười hay nên khóc…sau khi bình tĩnh tôi đưa ra một quyết định….

Tôi đứng im rất lâu. Không khóc. Không gào lên.
Chỉ là tim tôi như bị ai đó bóp chặt, đau đến mức… trống rỗng.

Năm năm hôn nhân. Một đứa con chung. Một căn nhà vừa trả xong nợ.
Vậy mà anh đứng trước mặt tôi, xin 500 triệu – tiền mồ hôi nước mắt của tôi – để “bồi thường” cho người đàn bà khác và đứa trẻ anh lén có sau lưng vợ.

Tôi cúi xuống, nhặt chiếc muôi lên, đặt lại lên bếp.
Rồi quay người, nhìn thẳng vào Tuấn.

Giọng tôi rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy lạ.

“Em cho anh mượn được.”

Tuấn ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt anh sáng lên như người sắp được cứu rỗi.

“Thật hả em? Anh biết em là người hiểu chuyện mà. Anh hứa, đây chỉ là trách nhiệm thôi, anh vẫn…”

Tôi giơ tay ra hiệu cho anh im lặng.

Rồi tôi nói một câu, rất chậm, rất rõ:

“Nhưng trước khi đưa tiền, sáng mai anh ký giúp em hai thứ:
Một là đơn thuận tình ly hôn.
Hai là giấy cam kết toàn bộ căn nhà này và quyền nuôi con thuộc về em.
Sau đó… em đưa anh đủ 500 triệu. Không thiếu một đồng.”

Căn bếp im phăng phắc.

Tuấn đứng sững. Mặt anh tái mét, môi mấp máy nhưng không thốt ra được lời nào.

“Em… em nói cái gì?” – anh lắp bắp.

Tôi nhìn anh, lần đầu tiên trong đời, không còn yêu, không còn giận – chỉ còn sự tỉnh táo lạnh lùng.

“Anh đang xin tiền của vợ anh để lo cho con với người khác.
Vậy thì em cũng xin anh một thứ công bằng cho mẹ con em.”

Tuấn run run:

“Nhưng… ly hôn thì con mình… nhà cửa…”

Tôi mỉm cười. Một nụ cười rất nhạt.

“Anh yên tâm. Em không lấy của anh thứ gì không thuộc về mình.
Căn nhà này, tiền trả nợ 70% là của em.
Con gái là người em mang nặng đẻ đau.
Còn anh… anh đã chọn rồi.”

Tuấn ngồi phịch xuống ghế. Hai tay ôm đầu.

“Anh… anh không nghĩ mọi chuyện lại như vậy…”

Tôi quay lại bếp, tắt bếp ga, bữa tối dở dang bốc khói.

“Em cũng không nghĩ.
Nhưng khác anh, em không trốn tránh hậu quả.”

Đêm đó, tôi ôm con ngủ trong phòng.
Tuấn ngồi ngoài phòng khách đến sáng.

Ba ngày sau, anh ký.

Một tuần sau, tôi chuyển đủ 500 triệu vào tài khoản của anh – đúng như lời hứa.
Cũng trong ngày hôm đó, tôi bế con rời khỏi căn nhà… nhà đã đứng tên tôi.

Trước khi đi, tôi quay lại, nói câu cuối cùng với người đàn ông từng là chồng mình:

“Anh đã làm tròn trách nhiệm với con riêng của anh.
Còn em… em cũng vừa làm tròn trách nhiệm với chính mình.”

Cánh cửa khép lại.

Ngoài trời, Hà Nội vẫn lạnh.
Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu… tôi thấy lòng mình nhẹ đi.