Chồng vừa mất chưa đầy một năm, mẹ chồng đã chia 1.000m² đất trị giá 10 tỷ đồng cho hai con gái ruột, đồng thời tuyên bố
Chồng vừa mất chưa đầy một năm, mẹ chồng đã chia 1.000m² đất trị giá 10 tỷ đồng cho hai con gái ruột, đồng thời tuyên bố:
“Nhà này không có phần của con dâu.”
Tôi mỉm cười, lặng lẽ rời đi mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì.
Nhiều tháng sau, khi bà nằm trên giường bệnh, hai người con gái lần lượt tìm đủ lý do để né tránh việc chăm sóc. Điện thoại của tôi nhận hơn 50 cuộc gọi cầu cứu từ nhà chồng.
Đến cuộc gọi thứ 51, tôi mới nghe máy.
Và câu trả lời của tôi ngay sau đó đã khiến cả gia đình sững sờ, không ai tin nổi người con dâu từng bị xem là “người dưng” lại có thể nói ra điều ấy…
Ánh chiều tà cuối thu rọi qua tấm kính cửa sổ, nhuộm căn phòng khách rộng lớn bằng một màu vàng nhợt nhạt, lạnh lẽo. Bà Bích, mẹ chồng tôi, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế bọc da chạm trổ, dáng vẻ uy nghiêm như một vị nữ hoàng đang phán quyết. Đối diện bà là tôi, Hạ, và hai người chị chồng, Thảo và Mai. Trên bàn trà, không phải trà nóng hay bánh ngọt, mà là sấp giấy tờ nhà đất có đóng dấu đỏ chót, nặng trịch như một tảng đá đè lên lồng ngực tôi.
“Giấy tờ đã xong xuôi cả,” bà Bích đặt bút xuống, tiếng cạch khô khốc. “Mảnh đất 1000m^2 ở mặt tiền, giá trị thị trường 10 tỷ đồng, chính thức chia đôi cho Thảo và Mai. Các con lo liệu mà phát triển sự nghiệp.”
Thảo, chị cả, đẩy gọng kính, cười khẩy một tiếng. “10 tỷ, coi như cũng tạm đủ để Thảo mở rộng chuỗi cửa hàng. Cảm ơn mẹ.” Mai, cô út, không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại, vừa đắc thắng, rồi khẽ nắm chặt sấp giấy tờ.
Tôi ngồi đó, hai tay đan vào nhau trên đùi, cố giữ cho hơi thở mình không r:un r:ẩy. Hùng, chồng tôi, đã mất cách đây chưa đầy ba tháng. Bàn thờ anh vẫn nghi ngút khói hương trong một góc nhà. Căn nhà này giờ chỉ còn là một nhà trọ lạnh lẽo đối với mẹ con tôi.
“Mẹ… còn phần của mẹ con con?” Tôi cất tiếng, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng bất ngờ. Không hề có sự van xin hay nước mắt. Chỉ là một câu hỏi đầy đủ lễ nghĩa, dù tôi đã biết rõ câu trả lời.
Bà Bích nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, thâm ý. Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt s:ắc lạnh không hề chứa đựng một tia cảm xúc nào của một người bà, người mẹ. “Phần? Hạ à, con hỏi lạ. Mảnh đất này là tài sản riêng của mẹ và bố con để lại. Hùng đã mất, nó không còn là ‘con trai’ của mẹ nữa trong chuyện thừa kế theo luật,” bà khẽ nhấn mạnh từ luật, rồi nụ cười mỉ:a m:ai xuất hiện trên khóe môi.
Thảo hùa theo, giọng đầy ch:âm bi:ế:m: “Đúng rồi em dâu. Em nghĩ sao mà đòi chia chác? 1000m^2 đó là công sức giữ gìn của mẹ. Em là gì? Em là vợ Hùng, nhưng Hùng ch:ế:t rồi, em cũng chỉ là ‘dâu’. Mà dâu thì tính là người ngoài thôi.”
Mai im lặng từ nãy giờ, bỗng chen vào một câu nhẹ nhàng nhưng t:à:n nh:ẫ:n: “Chị Hạ, chị đã có bảo hiểm nhân thọ của anh Hùng rồi. Số tiền đó đủ cho mẹ con chị sống thoải mái. Đừng quá tham lam.”
Tôi nhếch mép, nhìn thẳng vào ba khuôn mặt đang hả hê trước mặt. Tâm can tôi lúc này không còn là sự đau khổ của người vợ mất chồng, mà là cơn gi:ận d:ữ lạnh lẽo của một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Đúng, tôi không tham lam,” tôi đáp, giọng điềm tĩnh đến đ:áng s:ợ. “10 tỷ, tôi không thiếu, mà Hùng cũng không thiếu, chúng tôi còn rất nhiều thứ khác. Nhưng tôi hỏi là vì lẽ phải. Và vì tôi muốn nghe chính miệng mẹ nói ra.”
Bà Bích vặn lại, ném câu nói định mệnh vào tôi như một mũi tên tẩm đ:ộ:c: “Dâu là người dưng, con gái mới là người nhà. Con gái là dòng m:á:u. Dâu chỉ là người ngoài, hết thời hạn thì tự khắc phải trả lại ‘vật sở hữu’ của người ta.”

Câu nói đó, như một đòn chí mạng, đã x:é to:ạc mọi hy vọng mong manh cuối cùng trong tôi về tình thân. Tôi ngẩng cao đầu, hít một hơi sâu, nén tất cả sự tổn thương và uất hận xuống tận cùng đáy lòng. Tôi không khóc. Tôi không cãi. Vì tôi biết, lời cãi vã lúc này chỉ là sự yếu đuối
Tôi từ tốn đứng dậy, cúi đầu chào bà Bích một cách đúng mực, rồi nhìn sang hai người chị chồng.
“Mẹ và các chị đã nói vậy, con xin phép ghi nhớ. Từ nay về sau, con và cháu sẽ không làm phiền đến gia đình mình nữa.”
Tôi thu dọn quần áo của hai mẹ con, dắt tay đứa con trai nhỏ bước ra khỏi cánh cổng ngôi nhà đó mà không mang theo bất cứ thứ gì ngoài sự tự tôn. Tài sản lớn nhất anh Hùng để lại cho mẹ con tôi không phải là tiền bảo hiểm, mà là một công ty xuất nhập khẩu nhỏ do hai vợ chồng tự tay gầy dựng từ những ngày gian khó. Khi anh mất, tôi tạm giao quyền quản lý cho cấp dưới vì quá đau buồn. Nhưng lời cãi vã ngày hôm đó như một gáo nước lạnh làm tôi bừng tỉnh. Tôi lao vào công việc, vực dậy công ty, mở rộng kinh doanh. Chỉ trong vòng chưa đầy một năm, doanh thu đã tăng trưởng vượt bậc, cuộc sống của mẹ con tôi hoàn toàn tự chủ và sung túc.
Trong khi đó, ở bên kia chiến tuyến, luật nhân quả lại đến sớm hơn người ta tưởng.
Mảnh đất 10 tỷ vừa sang tên xong, Thảo và Mai lập tức lao vào những cuộc đầu tư mạo hiểm. Thảo dùng tiền mở chuỗi cửa hàng nhưng gặp đúng thời kỳ suy thoái, thua lỗ liên miên, nợ nần chồng chất. Mai thì bị chồng lừa gạt, ôm sạch số tiền bán đất chung vốn rồi biến mất tăm. Chưa đầy nửa năm, số tài sản 10 tỷ đồng bốc hơi không còn một cọng tóc.
Giữa lúc gia đình khốn đốn nhất, bà Bích đột ngột đổ bệnh. Cơn tai biến khiến bà liệt nửa người, mọi sinh hoạt cá nhân đều phải phụ thuộc vào người khác.
Lúc này, bộ mặt thật của “dòng máu ruột rà” mới hoàn toàn lộ diện. Thảo viện cớ phải trốn nợ, cả tháng không bén mảng đến bệnh viện. Mai thì khóc lóc kể khổ, nói mình phải đi làm thuê kiếm sống, không có thời gian lẫn tiền bạc để nuôi một người già bệnh tật. Họ đùn đẩy nhau, rồi cuối cùng, cả hai chợt nhớ đến đứa con dâu “người dưng” ngày nào.
Họ bắt đầu gọi điện cho tôi. Từ những lời dặn dò, chuyển sang van xin, và cuối cùng là cầu cứu. 50 cuộc gọi nhỡ từ Thảo, Mai và cả số máy bàn của bệnh viện hiển thị trên màn hình. Tôi nhìn chúng, lòng lặng như mặt hồ mùa đông.
Đến cuộc gọi thứ 51 của Mai, tôi mới chậm rãi nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia, giọng Mai lạc đi, xen lẫn tiếng khóc nghẹn ngào: “Chị Hạ… em xin chị… Chị đến bệnh viện cứu mẹ với. Em và chị Thảo thực sự hết cách rồi, tụi em không có tiền đóng viện phí, cũng không ai chăm bà được. Dù sao… dù sao bà cũng là mẹ của anh Hùng mà chị!”
Tôi im lặng vài giây, lắng nghe tiếng máy thở và tiếng ồn ào từ phòng bệnh qua điện thoại. Khóe môi tôi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Tôi cất tiếng, giọng bình thản, rành rọt từng chữ:
“Mai này, em quên lời mẹ dạy ngày chia đất rồi sao? Mẹ nói: ‘Dâu là người dưng, con gái mới là người nhà. Con gái là dòng máu. Dâu chỉ là người ngoài, hết thời hạn thì tự khắc phải trả lại vật sở hữu.’“
Đầu dây bên kia nín bặt. Tôi nói tiếp, âm lượng không hề có chút giận dữ, chỉ có sự lạnh lùng đến thấu xương:
“Chồng chị đã mất, ‘thời hạn’ làm dâu của chị cũng đã hết từ ngày hôm đó. Các chị nắm giữ 10 tỷ đồng dòng máu ruột rà, thì giờ hãy dùng chính dòng máu đó mà báo hiếu. Khoản viện phí và nghĩa vụ chăm sóc này, người ngoài như chị thực sự không có tư cách để gánh vác thay hai đứa con gái hiếu thảo của mẹ.”
“Chị Hạ… chị tàn nhẫn thế sao? Mẹ đang sắp…” Mai gào lên trong bất lực.
“Chị không tàn nhẫn, chị chỉ đang làm đúng luật của mẹ em đề ra thôi.” Tôi ngắt lời. “Nhưng để trọn nghĩa tào khang với anh Hùng, chị sẽ gửi vào tài khoản của bệnh viện 50 triệu đồng. Đó là số tiền chị thay mặt anh Hùng – người con trai đã khuất – gửi thẳng cho bệnh viện để trả tiền thuốc men cho mẹ, coi như tròn chữ hiếu của anh ấy. Còn về phần chị và cháu, từ nay xin đừng làm phiền.”
Tôi dứt lời rồi cúp máy, không để cho Mai có cơ hội nói thêm một câu nào nữa. Tôi thẳng tay chặn hoàn toàn tất cả các số điện thoại của nhà chồng cũ.
Hạ điện thoại xuống bàn, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng chiều nay không còn lạnh lẽo như một năm trước nữa, nó ấm áp và rực rỡ một cách lạ thường. Tôi bước đến bên bàn thờ anh Hùng, thắp một nén hương, khẽ mỉm cười: “Anh yên nghỉ nhé, mẹ con em sống rất tốt.”