Chồng tôi lương tháng chỉ vỏn vẹn 15 triệu đồng, nhưng tháng nào cũng đều đặn biếu mẹ 5 triệu, nên cả gia đình chỉ còn 10 triệu để xoay xở mọi chi phí.
Chồng tôi lương tháng chỉ vỏn vẹn 15 triệu đồng, nhưng tháng nào cũng đều đặn biếu mẹ 5 triệu, nên cả gia đình chỉ còn 10 triệu để xoay xở mọi chi phí. Thế nhưng, thay vì ghi nhận sự cố gắng ấy, mẹ chồng và chị chồng ngày nào cũng bóng gió rằng tôi tiêu xài hoang/ phí, sống bá//m chồng và chẳng biết kiếm tiền…Tôi không cãi vã, cũng chẳng rơi một giọt nước mắt. Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ treo một tờ giấy lên bức tường phòng khách rồi bình tĩnh nói:
“Con ở lại ngôi nhà này là vì yêu anh ấy, chứ không phải vì 5 triệu mỗi tháng hay vì căn nhà này. Hôm nay con sẽ dọn đi. Từ giờ, cả nhà tự lo lấy cuộc sống của mình.”
Bầu không khí trong căn nhà nhỏ ba tầng này luôn đặc quánh lại bởi một thứ mùi khó chịu – mùi của sự xét nét, sự tính toán chi li đến từng đồng xu, và trên hết, mùi của sự áp bức vô hình giáng xuống đầu Mai. Cô ngồi ngay ngắn bên mâm cơm, cố gắng nuốt trôi miếng thịt kho mặn chát, nhưng cổ họng lại như bị một nắm cát chặn lại. Đã bao lâu rồi bữa ăn gia đình không còn là nơi chia sẻ, mà biến thành một phiên tòa xét xử cô mỗi ngày?
Bà Lan, mẹ chồng cô, đặt bát đũa xuống cái “choang” dứt khoát, tiếng động đủ để át đi tiếng ti vi đang chiếu bản tin tài chính. Bà nheo mắt nhìn Mai, đôi mắt hằn lên sự bực dọc đã ủ mầm suốt cả buổi chiều. “Này cô Mai, tôi hỏi cô chứ cái hộp sữa hạt cô mua ở siêu thị hôm qua ấy, bao nhiêu tiền một hộp? Sao lại phải mua cái loại nhập ngoại đắt đỏ thế làm gì không biết? Chồng thì lương lậu được chừng ấy, đưa cho mẹ giữ 5 triệu để phòng thân, còn lại 10 triệu để chi tiêu cả nhà, cô lại bày vẽ đủ thứ phí phạm.”
Chị Hà, chị chồng Mai, đang nhấm nháp miếng dưa muối, lập tức hùa theo, giọng nói nghe s:ắc lẹm như một lư:ỡi d:ao c:ạo. “Phải đấy mẹ. Em dâu ạ, em làm công việc văn phòng, lương cũng có chừng mực thôi chứ, sao không học cách chi tiêu hợp lý hơn? Cái áo em mặc hôm nay hình như là cái thứ năm trong tháng này rồi đấy. Thử hỏi, có người vợ nào mà lại không biết nghĩ cho cái nhà này như thế không?”
Mai chỉ ngẩng đầu lên một chút, đôi mắt cô chực trốn tránh những ánh nhìn soi mói kia. Cô biết, bất kể cô có trả lời thế nào, sự thật có minh bạch đến đâu, thì câu trả lời của cô cũng sẽ bị bóp m//éo thành lời ngụy biện. “Dạ thưa mẹ, hộp sữa hạt đó con mua giảm giá 50%, tính ra chỉ hơn 200 nghìn, con mua để cả nhà uống bồi bổ thêm ạ. Còn cái áo này, con mua từ năm ngoái rồi…” Cô ngập ngừng, biết rằng mỗi lời giải thích chỉ như thêm củi vào ngọn l:ử:a gh:e:n t:ị và khi:nh thư:ờng.
“Giảm giá? Cô tưởng tôi không biết tính toán chắc? Giảm giá mà vẫn là thứ xa xỉ. Cái nhà này chỉ cần sữa Ông Thọ là đủ, ai mà cần cái thứ hạt cỏ gì đó?” Bà Lan gằn giọng, khuôn mặt bà Lan nhăn lại dưới ánh đèn vàng vọt của phòng ăn, mỗi nếp nhăn dường như chứa đựng cả một sự oán giận không tên. “Cô nhìn lại xem, lương thằng Tùng 15 triệu, nó đưa cho mẹ 5 triệu là để mẹ lo cho nó sau này, còn lại 10 triệu để cô xoay xở. Tôi đã bảo rồi, cô đừng có cái kiểu ‘chủ động tài chính’ gì đó của bọn trẻ mà tiêu sạch tiền của chồng.”
Tùng, chồng Mai, ngồi đối diện cô, tay cầm bát cơm, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào màn hình điện thoại. Anh là một người đàn ông hiền lành, nhưng hiền lành một cách nh:u như:ợc. Anh tránh né mọi x:ung độ:t, để mẹ và chị mình mặc sức m:ạt s:át vợ. Sự im lặng của anh, đối với Mai, còn đau đớn hơn bất kỳ lời chỉ trích nào. Nó là sự đồ:ng l:õa, là sự ph:ản b:ội ngấm ngầm.
Mai hít một hơi sâu, cô cảm thấy lồng ngực mình căng cứng như sắp n:ổ tung. Cô muốn hét lên rằng 10 triệu đồng đó là để chi tiêu cho cả căn nhà, bao gồm tiền ăn, tiền điện nước, tiền sinh hoạt của ba người lớn và cả những chi phí lặt vặt của riêng Tùng. Cô cũng muốn nói rằng, tiền lương của cô, vốn dĩ cô không hề bắt buộc phải đóng góp vào, cô đã dùng để mua sắm cho gia đình những món đồ lớn hơn, như cái tủ lạnh mới bị hỏng gần đây.
“Mẹ à, con…” Mai vừa mở lời, bà Lan đã cắt ngang, giọng điệu chuyển sang một sự m:ỉ:a m:ai đầy kị:ch t:ính. “Cô không cần phải ‘mẹ’ ‘con’ với tôi nữa. Tôi chỉ cần cô chứng minh được cái năng lực của mình thôi. Hay cô muốn tôi nhắc lại chuyện cô mua cái nồi cơm điện hơn 3 triệu mà nấu cơm vẫn ch:á:y không? Cái nồi hơn 3 triệu đấy! Lương của người ta có khi cả tháng mới bằng được cái nồi của cô!”
Chị Hà đặt tay lên trán, thở dài một cách khoa trương. “Thật sự, mẹ nói đúng. Em làm ở công ty tài chính mà, sao không tự đầu tư hay kinh doanh gì đó đi? Thấy cô bạn đồng nghiệp của con bé Lan nhà hàng xóm không? Nó chỉ là kế toán thôi, mà nó đã kiếm thêm tiền gấp đôi lương chính rồi đấy. Người ta gọi là ‘tháo vát’ ấy. Chứ em, chỉ thấy lương thì ‘ba cọc ba đồng’ mà ăn xài lại ‘tây’ quá.”
“Ba cọc ba đồng,” Mai lặp lại trong đầu. Đó là câu cửa miệng của chị chồng cô. Cô làm ở một công ty truyền thông nước ngoài, mức lương không hề thấp, nhưng trong mắt gia đình này, nó luôn là “ba cọc ba đồng” chừng nào nó chưa thể che lấp được cái hố sâu của lòng tham và sự đố kỵ.
Đêm đó, Mai nằm bên Tùng, cảm giác cô đơn bủa vây còn lớn hơn cả sự tức giận. Cô nhìn trần nhà, nơi bóng đêm bao trùm lên mọi góc khuất, như thể đang che giấu những bí mật và những lời nói dối vụn vỡ. Tùng thở đều, anh đã ngủ say, hoàn toàn không biết đến trận chiến tâm lý mà vợ mình đang trải qua. Anh không biết rằng, cô đang cân nhắc một quyết định có thể làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời họ.
Sự áp bức tiếp tục gia tăng trong tuần lễ tiếp theo, như một cơn bão nhiệt đới tích tụ năng lượng trước khi đổ bộ. Mỗi buổi sáng, trước khi Mai đi làm, bà Lan lại đứng dựa cửa bếp, tay cầm tờ hóa đơn tiền điện, giọng nói đều đều nhưng đầy tính s:át thư:ơng. “Cô nhìn xem, tiền điện tháng này tăng 50 nghìn. Cô dùng máy lạnh nhiều quá đấy! Cô có biết 50 nghìn đó đủ để mẹ mua được nửa ký thịt không? Ăn tiêu phải nhìn trước ngó sau, cô ơi. Đừng có cái kiểu ‘nhà có điều kiện’ mà làm khổ cái lưng già này.”

Chị Hà thì lại tập trung vào khía cạnh “giá trị con người,” cô ta luôn có một sự ám chỉ đầy c:ay nghi:ệt đối với công việc của Mai. “Em đi làm cả ngày, về nhà chỉ lo ôm cái điện thoại, không nấu nướng, không dọn dẹp tử tế. Tiền lương thì chẳng thấm vào đâu so với công sức mẹ và em trai tôi phải gánh. Em xem, ‘con nhà người ta’ ấy, lương chỉ cần 8 triệu thôi, nhưng họ quán xuyến nhà cửa gọn gàng, lại còn biết chăm sóc mẹ chồng từng li từng tí.”
Mai đứng thẳng người, đối diện với chị chồng, cố gắng giữ vẻ bình thản đến mức lạnh lùng. “Chị Hà, em đi làm 8 tiếng một ngày, công việc của em không cho phép em vừa làm vừa ‘ôm điện thoại’ như chị nói. Em cũng đã thuê người dọn dẹp hàng tuần rồi. Chị có vẻ rất hiểu về ‘con nhà người ta’ nhỉ? Vậy chị có biết họ có phải gánh vác cả một gia đình bằng 10 triệu đồng mỗi tháng không, hay họ có bị so sánh với một người phụ nữ vô hình nào đó mỗi ngày không?”
“Ôi chao! Cô giận rồi hả?” Chị Hà cười khẩy, nụ cười đó khiến Mai muốn quay đi ngay lập tức. “Cô thấy mình bị x:úc ph:ạm à? X:úc ph:ạm cái gì? X:úc ph:ạm sự thật à? Cô nhìn lại mình đi. Cái nhà này là tổ ấm của vợ chồng cô, mà cô đóng góp được gì? Thằng Tùng lương 15 triệu, nó đưa mẹ 5 triệu là đúng rồi, nó còn phải lo cho tương lai, lo cho mẹ nó chứ. Cô chỉ lo cho cái thân cô thôi.”
Đỉnh điểm của sự k:ịch tí:nh đến vào tối thứ Sáu, khi cả gia đình quây quần xem một chương trình thực tế về tài chính. Một nhân vật trong chương trình khoe khoang về khả năng đầu tư sinh lời của mình. Bà Lan lập tức tắt ti vi cái rụp, quay sang nhìn Mai với ánh mắt rực l:ử:a….
Bà Lan lập tức tắt ti vi cái rụp, quay sang nhìn Mai với ánh mắt rực lửa, giọng nói cao vút đầy cay nghiệt: “Đấy! Cô trắng mắt ra chưa? Người ta cũng là đàn bà con gái, người ta kiếm tiền tỷ, mang tiền về phụng dưỡng cha mẹ chồng. Còn cô, rước về cái nhà này mười năm nay, tôi chưa được miếng ngon quả ngọt nào từ tiền của cô, chỉ thấy con trai tôi còng lưng nuôi báo cô một người vợ hoang phí!”
Chị Hà đứng bên cạnh bĩu môi, hùa theo: “Mẹ nói chỉ có chuẩn. Em xem lại bản thân mình đi, sống bám chồng mà mặt lúc nào cũng vênh lên. Thằng Tùng hiền quá nên mới bị em dắt mũi, chứ gặp người khác người ta bỏ từ tám hoánh rồi!”
Tùng vẫn như mọi khi, cắm mặt vào điện thoại, khẽ thở dài: “Mẹ với chị thôi đi, Mai nó cũng đi làm mà…” Nhưng lời nói yếu ớt ấy nhanh chóng bị tiếng quát của bà Lan át đi. Tùng lại im lặng, mặc định sự chịu đựng của vợ là điều hiển nhiên.
Mai nhìn ba con người trước mặt. Một người mẹ chồng tham lam, một người chị chồng đố kỵ, và một người chồng nhu nhược đến đáng sợ. Cô không cãi vã, cũng chẳng rơi một giọt nước mắt. Nỗi đau khổ suốt bao năm qua bỗng chốc hóa thành một sự bình thản đến lạ lùng. Cô đứng dậy, lặng lẽ bước về phòng.
Sáng hôm sau, khi cả nhà còn chưa ngủ dậy, Mai đã thu dọn xong toàn bộ hành lý cá nhân. Trước khi bước ra khỏi cửa, cô lặng lẽ dùng băng dính treo một tờ giấy khổ A4 lên ngay bức tường chính giữa phòng khách, nơi trang trọng nhất.
Tiếng động sột soạt làm bà Lan, chị Hà và Tùng tỉnh giấc. Khi họ bước xuống nhà, Mai đã đứng sẵn ở cửa với chiếc vali bên cạnh. Cô nhìn thẳng vào ba người, bình tĩnh nói:
“Con ở lại ngôi nhà này là vì yêu anh ấy, chứ không phải vì 5 triệu mỗi tháng hay vì căn nhà này. Hôm nay con sẽ dọn đi. Từ giờ, cả nhà tự lo lấy cuộc sống của mình.”
Bà Lan định há miệng mắng nhiếc, nhưng Tùng đã nhìn thấy tờ giấy trên tường. Anh ta bước tới, giật phắt tờ giấy xuống. Đó không phải là một bức thư tuyệt mệnh, cũng không phải đơn ly hôn, mà là Bảng kê chi tiết tài chính 6 tháng gần nhất của gia đình, được in rõ ràng từ file Excel của một chuyên viên truyền thông chuyên nghiệp:
-
Tổng thu nhập Hùng đưa: 10.000.000 VNĐ/tháng.
-
Chi phí cố định (Tiền điện, nước, internet, tiền dọn vệ sinh, tiền gas): 4.500.000 VNĐ/tháng.
-
Tiền ăn uống, sinh hoạt của 3 người lớn (Bà Lan, Tùng, Mai): 6.000.000 VNĐ/tháng.
-
Tiền thuốc men, thực phẩm bổ sung của bà Lan (do Mai mua riêng): 2.000.000 VNĐ/tháng.
-
Tiền xăng xe, tiêu vặt, đám đình của Tùng: 2.500.000 VNĐ/tháng.
-
Tổng chi thực tế: 15.000.000 VNĐ/tháng.
Dưới cùng là dòng chữ in đậm, đỏ chót:
“Khoản bù chi mỗi tháng: 5.000.000 VNĐ. Toàn bộ tiền mua tủ lạnh (22 triệu), tivi phòng khách (15 triệu), sửa mái nhà năm ngoái (40 triệu) đều trích từ lương 45 triệu/tháng của Mai. Hộp sữa hạt 200k là dùng tiền lương của Mai để mua cho bà Lan vì bà bị tiểu đường, không uống được sữa Ông Thọ.”
Kèm theo tờ giấy là một tệp sao kê ngân hàng và hóa đơn đỏ có tên người mua là Nguyễn Thị Mai.
Tùng đọc xong, mặt mũi xám ngoét, tay run bần bật. Anh ta nhìn vợ, lắp bắp: “Mai… em… lương em 45 triệu cơ à? Sao em bảo…”
“Nếu em không nói lương em ‘ba cọc ba đồng’, thì liệu mẹ và chị có để em yên ổn làm việc, hay sẽ tìm cách đào mỏ cho bằng hết?” Mai cười nhạt. Cô nhìn sang bà Lan và chị Hà, lúc này cả hai người đều đang đứng hình, mặt mũi cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy những con số rành rành cùng mức lương thật của cô con dâu “bám chồng”.
“Mười năm qua, tôi dùng tiền của mình để bao bọc cho sự sĩ diện của các người, để chồng tôi được tiếng là ‘đều đặn biếu mẹ 5 triệu’. Từ ngày mai, với 10 triệu của con trai mẹ đưa, mẹ hãy tự cân đối tiền điện nước, tiền ăn cho cả nhà, và nhớ mua sữa Ông Thọ để uống nhé.”
Nói rồi, Mai dứt khoát kéo vali bước ra cửa, lên chiếc taxi đã đợi sẵn.
Cánh cửa khép lại. Căn nhà ba tầng chìm vào một sự im lặng chết chóc. Bà Lan nhìn tờ hóa đơn tiền điện tháng này vừa gửi đến, nhìn căn bếp trống trơn không có người cơm bưng nước rót, chợt nhận ra cú sốc mất đi một nàng dâu kiếm tiền tỷ còn khủng khiếp hơn gấp trăm lần việc mất đi tiền bạc. Còn Tùng, gã chồng nhu nhược, chỉ biết ngồi sụp xuống sàn nhà, cay đắng hiểu rằng mình vừa tự tay đánh mất thứ trân quý nhất cuộc đời.