Chồng tôi đi làm xa, lương mỗi tháng hơn ba mươi triệu. Tháng nào anh cũng đều đặn chuyển về cho nhà nội 15 triệu gọi là “tiền sinh hoạt cho ba mẹ”. Còn nhà tôi — nơi có tôi và hai đứa con đang chờ anh từng bữa cơm — thì không nhận nổi một đồng. Vì vậy tôi quyết làm 1 việc khiến anh xoay chuyển 180 độ!

Chồng tôi đi làm xa, lương mỗi tháng hơn ba mươi triệu. Tháng nào anh cũng đều đặn chuyển về cho nhà nội 15 triệu gọi là “tiền sinh hoạt cho ba mẹ”. Còn nhà tôi — nơi có tôi và hai đứa con đang chờ anh từng bữa cơm — thì không nhận nổi một đồng. Vì vậy tôi quyết làm 1 việc khiến anh xoay chuyển 180 độ!

“Anh vừa chuyển tiền cho bà nội đấy. Em xem tháng này có gì ngon thì đặt thêm gửi về quê cho các cụ. Phận làm con, báo hiếu là cái đức để đời.”

Tôi cúi mặt và miếng cơm trắng, cảm giác ngh:ẹ-n ứ n-ơi c-ổ họng.

“Vâng, em biết rồi.” – Tôi đáp, giọng nhẹ tênh như gió thoảng.

Khải là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ngót nghét năm chục triệu. Tôi là giáo viên tiểu học, lương viên chức cộng thêm dạy thêm cũng chỉ được hơn chục triệu. Trong mắt Khải, anh là trụ cột, là “v;-ua” của cái nhà này. Và cái luật bất thành văn mà anh đặt ra suốt ba năm qua là: Mỗi tháng anh biếu bố mẹ đẻ 15 triệu để ông bà tiêu vặt, còn nhà ngoại… tuyệt nhiên khô:-ng m-ột x;;-u.\

Đầu tháng Mười, bố tôi nhập viện cấp cứ:-u vì su-y t-:im độ 3. Tin dữ bay đến lúc nửa đêm khiến tay chân tôi rụng rời. Cần ph-ẫ:u thu-ật g;-ấp, chi ph-í dự kiến cả trăm triệu.

Tôi vét sạch tài kh;oả-n tiế;t kiệm của mình, chỉ còn vỏn vẹn hai mươi tri;ệu. Số t:-iền ấy chẳng thấm vào đâu. Cực chẳng đã, tôi phải mở lời với Khải.

Tối hôm đó, tôi đợi Khải cơm nước xong xuôi, mới rón rén ngồi xuống cạnh anh:

“Anh à… Bố em… bố phải m;ổ t;-im. Chi phí hơ-i lớn, anh xem có thể…”

Khải đang lướt điện thoại, ngẩng lên nhíu mày:

“Lại t:-iền à? Tháng này anh vừa dồn tiền đ-ầu tư đấ-t với bạn, rồi gửi về cho bà nội 15 triệu hôm qua rồi. Giờ trong thẻ còn có v:ài tri;ệ;u tiêu vặt thôi.”

“Nhưng b;ố đ;ang ng;-uy k-ị;ch…” – Giọng tôi run lên. – “Anh có thể v;;:;ay tạm bạn bè, hoặc… hay là mình xin lại 15 tri;-ệu vừa gửi mẹ? M-ẹ chưa dùng đến đâu, coi như mình m;ượ;-n tạ-;m…”

Khải qu;ắ;c m;ắt, đ;-ập tay xuống bàn:

“Em đ;-=i-ên à? T-iền đã biếu bố mẹ là tiền của bố mẹ, đ-:-òi lại thế nào? Em mu;ốn anh mang tiếng là th;-ằ;ng con b-:ất hi;ế;;:u, cho rồi còn đ;-òi lại à? Bố e-;m ốm thì a;nh e;m đằng ng;oại đâu? Sao cứ hở ra là đ;-è đ-:ầ-u cư;ỡi; c:;;ổ t;hằ;-ng rể; này?”

Tôi không khóc. Nước mắt lúc này là thứ xa xỉ và v:-ô dụ-ng. Tôi đứng dậy, dọn dẹp bát đũa, lòng tĩnh lặng như mặt hồ ch-t.

“Được rồi. Em hiểu rồi.”



Đó là câu cuối cùng tôi nói với anh về chuyện tiền nong.

Ba ngày sau, tôi lẳng lặng làm một việc. Tôi không cãi vã, không chiến tranh lạnh, cũng không bỏ về ngoại. Tôi chỉ âm thầm đặt một thứ lên bàn làm việc của Khải vào sáng sớm.

Sáng hôm đó, khi Khải chuẩn bị đi làm, anh khựng lại trước tập hồ sơ màu xanh đặt ngay ngắn trên bàn.

Bên ngoài, tôi ghi một dòng rất rõ ràng:

“Đơn ly hôn – Đề nghị phân chia tài sản và quyền nuôi con.”

Tay anh khẽ run.

Anh mở ra.

Bên trong không chỉ là đơn ly hôn đã ký sẵn phần của tôi.

Còn có:

– Bảng kê chi tiêu suốt ba năm qua của gia đình nhỏ này.
– Hóa đơn viện phí của bố tôi.
– Sao kê tài khoản thể hiện mỗi tháng anh chuyển 15 triệu về nhà nội.
– Và một bản cam kết vay tiền tôi vừa ký với ngân hàng để lo ca mổ cho bố.

Tổng số nợ: 120 triệu.

Phần “người tham chiếu” tôi để trống.

Khải đứng sững rất lâu.

Tối hôm đó, anh về sớm.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không bật tivi, không cắm mặt vào điện thoại.

Anh ngồi xuống trước mặt tôi.

Giọng anh trầm hẳn đi:

— Em… làm thật à?

Tôi nhìn anh bình thản.

— Em không muốn làm lớn chuyện. Nhưng em không thể tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà gia đình nhỏ này luôn đứng sau “bổn phận” của anh.

Anh im lặng.

Tôi nói tiếp, nhẹ nhàng nhưng rành rọt:

— Em không cấm anh báo hiếu. Nhưng nếu tiền của anh chỉ dành cho nhà nội, còn khi nhà ngoại gặp biến cố thì anh phủi tay… thì em và hai con là gì trong cuộc đời anh?

Căn phòng yên tĩnh đến ngột ngạt.

Tôi không khóc.

Chỉ nói thêm một câu cuối cùng:

— Nếu anh nghĩ mình chỉ có một gia đình duy nhất là bố mẹ ruột… thì em sẽ trả anh về đúng nơi đó.

Đêm đó, anh không ngủ.

Sáng hôm sau, Khải xin nghỉ làm.

Anh tự mình về quê nội.

Ba ngày sau, anh quay lại.

Trên tay là sổ tiết kiệm.

— Anh đã nói chuyện với bố mẹ. Anh xin lại một phần tiền, giải thích rõ mọi chuyện. Bố mẹ hiểu rồi.

Anh đặt cuốn sổ xuống trước mặt tôi.

— Từ nay tiền lương anh chuyển thẳng vào tài khoản chung. Hai bên nội ngoại, mình sẽ lo công bằng. Và bố em… anh sẽ đứng ra vay thêm nếu cần.

Tôi nhìn anh.

Không còn vẻ “vua” của ngày trước.

Chỉ còn một người đàn ông đang thật sự sợ mất gia đình.

Anh khẽ nói:

— Anh đã nhầm. Anh nghĩ báo hiếu là gửi tiền. Nhưng anh quên mất… mình còn một mái nhà khác cần anh bảo vệ.

Tôi khép lại tập hồ sơ ly hôn.

Không phải vì tôi yếu mềm.

Mà vì lần đầu tiên, anh đã hiểu.

Đôi khi, để một người xoay chuyển 180 độ, không cần gào thét hay van xin.

Chỉ cần cho họ thấy… nếu không thay đổi, họ sẽ mất tất cả.