Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, lao thẳng vào phòng ngủ thì phát hiện ra lão chồng không hề…

Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày, vừa vào đến phóng khách đã thấy tiếng ú ớ, lao thẳng vào phòng ngủ thì phát hiện ra lão chồng không hề…

Chồng tôi nằm một chỗ 10 năm trời, t;/ai nạ–n giao thông khiến não tổ-n thương, sống thực vật – mọi thứ từ tắm rửa, thay quần áo, xoay người đến cho ăn, đều một tay tôi lo.

Tôi chưa từng kêu một câu, chẳng bỏ đi, dù nhiều người khuyên:

“Thôi, còn trẻ thì làm lại cuộc đời đi.”

Nhưng tôi tin: người còn đó, tình còn đó.

Hôm rồi về quê giỗ ông nội, tôi vội lên sớm hơn dự kiến một ngày vì nhớ nhà, nhớ chồng. Vừa mở cửa bước vào phòng khách, tôi nghe tiếng ú ớ phát ra từ phòng ngủ của anh.

Tim tôi đập thình thịch.

Tôi nghĩ anh bị nghẹn, khó thở, hay lên cơn co giật như mấy lần trước. Tôi quăng luôn túi đồ, lao thẳng vào phòng…

Rồi tôi đứng ch;/ết lặng.

Không có cảnh anh mấp máy như tai biến, không hề run giật.

Chồng tôi đang… ngồi dậy.

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Chồng tôi – người đã nằm một chỗ sống thực vật suốt 10 năm trời, ăn uống qua ống, không mở mắt, không phản ứng – đang phát ra âm thanh ú ớ trong phòng ngủ. Tôi chạy thẳng vào với trái tim thắt lại vì lo lắng, nào ngờ…

Tôi đứng chết lặng ngay cửa.

Trên giường, “ông chồng thực vật” của tôi đang ngồi dậy bình thường, tay ôm chặt một cô gái ngồi trên xe lăn, mặt áp sát vào nhau, hôn thắm thiết.



Còn tôi – người hầu hạ lau rửa từng giọt, xoay mình từng đêm, bón từng thìa cháo suốt 10 năm – đứng đó như hóa đá.

Tôi hét lên:

“Anh… anh bị liệt mà!?”

Cô gái trên xe lăn giật mình quay lại, tay run run, còn chồng tôi – người lẽ ra không cử động nổi – đẩy tôi ra và gào ú ớ mấy tiếng rồi… nói rõ từng chữ lật mặt đến mức ki;/nh khủ–ng..

…và rồi, giữa căn phòng quen thuộc, anh ta nói rõ từng chữ — giọng khàn nhưng hoàn toàn tỉnh táo:

“Cô im đi. Đừng làm ầm lên.”

Tôi không tin vào tai mình.

Mười năm.
Mười năm tôi thức trắng đêm xoay người cho anh, mười năm lau từng vết loét, mười năm nghe bác sĩ nói “không còn hy vọng”, mười năm từ chối tái giá, từ chối hạnh phúc của chính mình.

Vậy mà người đàn ông ấy… đang nói chuyện.

Tôi run rẩy hỏi, giọng vỡ ra:

“Anh… anh nói được từ bao giờ?”

Anh ta né ánh mắt tôi, siết tay cô gái trên xe lăn chặt hơn, rồi thản nhiên đáp:

“Hơn ba năm nay.”

Ba năm.

Tôi bật cười, nhưng nước mắt trào ra không kiểm soát:

“Vậy suốt ba năm đó… anh giả vờ?”

Anh ta im lặng.
Cô gái trên xe lăn cúi gằm mặt, môi run bần bật.

Tôi nhìn sang cô ta:

“Cô là ai?”

Cô gái nghẹn ngào:

“Em… em là người chăm sóc được thuê thêm hồi chị đi làm ca đêm. Anh ấy… anh ấy tỉnh dần, nhưng bảo em đừng nói. Anh ấy nói… nếu chị biết thì sẽ bỏ đi, không còn ai nuôi anh ấy nữa…”

Tôi hiểu ra tất cả.

Anh ta không liệt.
Anh ta chỉ không muốn tỉnh.

Không muốn làm chồng.
Không muốn làm đàn ông.
Không muốn gánh trách nhiệm.

Anh ta để tôi làm trâu làm ngựa, để tôi nuôi, để tôi hy sinh tuổi xuân… còn mình thì trốn trong cái mác “thực vật” an toàn.

Tôi nhìn anh ta rất lâu.

Rồi tôi nói đúng một câu, rất nhẹ:

“Vậy từ hôm nay, anh tự chăm sóc cuộc đời mình đi.”

Tôi quay người bước ra.

Phía sau, anh ta hoảng loạn gọi với theo:

“Cô đi đâu!? Cô là vợ tôi mà!”

Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa, không quay đầu:

“Vợ của anh đã chết từ ngày anh chọn giả làm người chết rồi.”

Ba ngày sau, tôi nộp đơn ly hôn, kèm toàn bộ hồ sơ y tế, video ghi âm lời thú nhận của anh ta, và đơn tố cáo lừa đảo – trục lợi bảo hiểm suốt nhiều năm.

Anh ta mất tất cả: tiền bảo hiểm, danh dự, và cả người con gái ngồi xe lăn kia — vì cô ta cũng bị điều tra vì đồng lõa che giấu.

Còn tôi?

Lần đầu tiên sau mười năm, tôi ngủ một giấc không phải bật dậy giữa đêm.