Chồng nói “chưa đủ tiền mua nhà”, đến khi vợ b;í m//ật tra sổ đỏ thì tên chủ sở hữu khiến cô suýt ngất, màn lật kèo vào ngày giỗ tổ khiến cả họ nhà chồng câ;;m ní;;n…

7 năm sống chung, vợ chồng Tùng và My vẫn phải thuê nhà. Anh Tùng lúc nào cũng bảo:
“Từ từ, anh đang gom tiền, đầu tư vào làm ăn, chờ vài tháng nữa chắc mua được nhà.”
Chị My tin chồng. Cô là giáo viên tiểu học, lương không cao, nhưng có tiền tiết kiệm từ hồi còn độc thân. Nhiều lần muốn gom tiền để mua một căn chung cư nhỏ, anh Tùng đều xua tay:
“Anh là đàn ông, nhà là chuyện của anh.”
Một hôm, chị vô tình nghe mẹ chồng lỡ miệng: “Cái nhà mà Tùng mới mua đẹp lắm, mỗi tội xa trung tâm. Con bé Uyên dọn vô rồi chưa nhỉ?”
Uyên? Uyên nào? Chị hỏi lại, mẹ chồng cười trừ rồi lảng đi. Tối đó, chị tra cứu số thửa đất qua một người quen làm địa chính. Khi cái tên “Trần Thị Uyên” – không phải ai khác, mà là đồng nghiệp nữ thân mật bất thường của chồng – hiện lên trong cột Chủ sở hữu, chị suýt n;/ôn.
Căn nhà đó được mua bằng khoản vay đứng tên công ty anh Tùng, còn người đứng tên là Uyên – nhưng số tiền trả góp mỗi tháng… vẫn trích từ tài khoản chung của vợ chồng.
Tức là: Chị đã “góp tiền” mua nhà cho bồ của chồng. Chị không làm ầm. Không đánh ghe;/n. Suốt 4 tháng trời, chị làm việc với luật sư riêng, âm thầm chuẩn bị một trận lật kèo không khoan nhượng.
Ngày giỗ tổ bên chồng là dịp đông đủ nhất: từ cô bác tới em út, ai cũng có mặt.
Anh Tùng vẫn vui vẻ, khoe: “Tình hình làm ăn năm nay tốt, chắc chuẩn bị xây nhà mới, nhưng vẫn ưu tiên cho tổ tiên trước!”Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Bảo hiểm nhân thọ
Chị My mỉm cười đứng lên: “Tiện nói đến nhà đất, em cũng có chuyện muốn chia sẻ với cả nhà…”
Chị lấy từ túi ra một xấp hồ sơ đỏ. Bằng giọng nhẹ như không:
“Đây là sổ đỏ căn nhà ở khu C – đang đứng tên Trần Thị Uyên.
Nhưng tiền trả góp hàng tháng là từ tài khoản chung của vợ chồng em – do anh Tùng trích ra mỗi kỳ.
Nghĩa là em đang góp tiền nuôi bồ của chồng, phải không ạ?”
Cả họ nhà chồng ch;/ết lặng. Mẹ chồng run tay làm rơi bát cơm.
Anh Tùng mặt tái mét, lắp bắp…

Anh Tùng mặt tái mét, lắp bắp: “My… em nói gì vậy? Em bị điên à? Ai là Uyên nào? Cô ta là đồng nghiệp của anh, có liên quan gì đến chuyện này?”

Chị My vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, nhưng ánh mắt kiên quyết. Chị đưa tay chỉ thẳng vào mặt anh Tùng, tay kia giơ cao cuốn sổ đỏ: “Anh Tùng, anh đừng vờ vịt nữa. Anh quên rằng tôi là giáo viên, nhưng tôi cũng có những mối quan hệ riêng sao? Mẹ anh đã vô tình nói ra, và tôi cũng đã tự mình điều tra. Đây là bằng chứng không thể chối cãi.”

“Căn nhà này, đáng lẽ phải là tổ ấm của vợ chồng mình, nhưng lại đứng tên người phụ nữ khác. Và số tiền anh vẫn dùng để trả góp hàng tháng, đều là tiền mồ hôi công sức của cả hai chúng ta. Anh nghĩ tôi ngốc đến mức không nhận ra sao?”

Bầu không khí trong phòng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Những ánh mắt dò xét, trách móc đổ dồn vào anh Tùng. Mẹ chồng anh Tùng lúc này đã không còn giữ được bình tĩnh. Bà run rẩy đứng dậy, chỉ vào mặt con trai: “Tùng! Mày làm cái trò gì vậy? Mày còn giấu diếm mẹ sao? Mày có biết con My nó đã khổ sở thế nào khi sống chung với mày không có một mái nhà tử tế không?”

Anh Tùng nhìn quanh, thấy tất cả mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt thất vọng và khinh bỉ. Anh ta biết, lần này mình đã hoàn toàn bị lật tẩy. Anh ta không còn lời nào để biện minh. “My… anh… anh xin lỗi…”

Chị My lạnh lùng cắt ngang lời anh: “Xin lỗi? Xin lỗi có thể bù đắp được 7 năm tuổi xuân của tôi không? Xin lỗi có thể trả lại cho tôi niềm tin đã mất không?” Chị quay sang nhìn cả gia đình chồng: “Hôm nay, tôi muốn mọi người làm chứng. Tôi sẽ ly hôn. Và tôi sẽ đòi lại tất cả những gì thuộc về tôi, bao gồm cả số tiền mà tôi đã “góp” để mua căn nhà cho bồ của chồng tôi.”

Nói rồi, chị My đặt mạnh cuốn sổ đỏ xuống bàn, xoay người bước ra khỏi nhà, bỏ lại sau lưng sự hỗn loạn và những gương mặt bàng hoàng của gia đình chồng. Anh Tùng đứng đó, sụp đổ hoàn toàn. Căn nhà mà anh ta cố gắng che giấu, giờ đây đã trở thành bằng chứng thép kết tội anh ta. Và cuộc hôn nhân 7 năm của anh ta, cũng chính thức tan vỡ.