Chồng mất được 40 năm, tôi ở vậy nuôi 3 người con trưởng thành, tất cả đều thành đạt… Đến năm 60 tuổi, tôi muốn đi bước nữa với một người đàn ông hiền lành, tử tế. Các con đồng loạt phản đối, cho rằng mẹ già rồi còn cưới xin sẽ làm xấu mặt gia đình. Nhưng một biến cố xảy ra đã khiến cả ba đứa bật khóc, tự tay chuẩn bị lễ cưới cho mẹ…
Chồng mất được 40 năm, tôi ở vậy nuôi 3 người con trưởng thành, tất cả đều thành đạt… Đến năm 60 tuổi, tôi muốn đi bước nữa với một người đàn ông hiền lành, tử tế. Các con đồng loạt phản đối, cho rằng mẹ già rồi còn cưới xin sẽ làm xấu mặt gia đình. Nhưng một biến cố xảy ra đã khiến cả ba đứa bật khóc, tự tay chuẩn bị lễ cưới cho mẹ…
Ngày tôi nói muốn tái hôn, cả bàn cơm lặng ngắt.
Con trai cả đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
– Mẹ, mẹ có biết mình đang nói gì không?
Con gái út thì đỏ hoe mắt:
– Bố mới mất… à không… mẹ sống vì bố cả đời rồi, sao giờ lại nghĩ đến chuyện lấy chồng?
Tôi cười buồn.
Thật ra, bố chúng nó đã mất từ bốn mươi năm trước.
Ngày ấy tôi mới hai mươi tuổi, con trai cả chưa đầy ba tuổi, con trai thứ hai mới hơn một tuổi, còn con gái út vẫn còn nằm trong bụng mẹ.
Một mình tôi gồng gánh nuôi ba đứa trẻ.
Ban ngày làm công nhân may.
Ban đêm nhận thêm việc khâu thuê.
Có thời gian phải đi rửa bát ở quán ăn đến mười một giờ đêm mới về.
Đã có người thương tôi.
Có người ngỏ ý cưới.
Có người sẵn sàng nuôi cả ba đứa con riêng.
Nhưng tôi đều từ chối.
Tôi sợ các con phải chịu cảnh mẹ kế, cha dượng. Tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:
“Đợi các con lớn đã.”
Rồi năm tháng cứ thế trôi qua.
Con trai cả trở thành giám đốc một công ty xây dựng.
Con trai thứ hai là bác sĩ.
Con gái út mở doanh nghiệp riêng.
Đứa nào cũng có nhà, có xe, có cuộc sống đáng mơ ước.
Còn tôi…
Ngoài căn nhà nhỏ và chiếc giường cũ, chẳng còn gì cho riêng mình.
Ông tên Hòa.
Sáu mươi lăm tuổi.
Vợ mất đã hơn mười năm.
Chúng tôi quen nhau trong câu lạc bộ dưỡng sinh của phường.
Ông hiền.
Ít nói.
Mỗi lần đi tập đều mang theo bình nước nóng cho tôi.
Biết tôi đau đầu gối, ông lặng lẽ tìm loại cao dán tốt rồi đặt trước cửa nhà.
Không bao giờ vượt quá giới hạn.
Không bao giờ khiến tôi khó xử.
Sau gần ba năm làm bạn, ông mới ngập ngừng hỏi:

– Nếu bà không chê… mình nương tựa nhau lúc tuổi già được không?
Tôi suy nghĩ rất lâu mới gật đầu.
Vậy mà…
Các con phản đối dữ dội.
Con trai cả nói:
– Mẹ không nghĩ đến bố sao?
Tôi nghẹn lời.
Người đã khuất bốn mươi năm.
Còn người sống… cũng cần được sống chứ.
Con dâu thì bóng gió:
– Người ta nhìn vào sẽ cười cho nhà mình.
Con rể im lặng, nhưng cũng không đồng ý.
Cuối cùng, cả ba anh em thống nhất:
– Nếu mẹ cưới, chúng con sẽ không đến dự.
Tôi lặng lẽ cất chiếc áo dài mới vào tủ.
Rồi nhắn với ông Hòa:
– Hay mình thôi ông nhé…
Ông chỉ cười.
– Tôi chờ được mười năm thì chờ thêm cũng được.
Hai tháng sau.
Một buổi sáng, tôi đang quét sân thì bỗng ngã quỵ.
Tai biến nhẹ.
May hàng xóm phát hiện kịp nên đưa vào bệnh viện.
Lúc ba người con chạy đến, họ thấy một người đàn ông tóc đã bạc trắng đang ôm chặt tôi trên băng ca.
Ông vừa ký giấy nhập viện, vừa liên tục gọi bác sĩ.
Tay run đến mức không cầm nổi cây bút.
Suốt ba ngày tôi nằm viện.
Ông Hòa gần như không chợp mắt.
Tự tay lau người.
Đút từng thìa cháo.
Đỡ tôi tập đi.
Nửa đêm bác sĩ gọi là có mặt ngay.
Trong khi đó…
Ba người con đều bận.
Đứa thì họp.
Đứa phải trực bệnh viện.
Đứa đi công tác.
Ai cũng yêu mẹ.
Nhưng chẳng ai ở cạnh mẹ được quá hai tiếng.
Đêm thứ tư.
Con gái út quay lại lấy ít đồ.
Nó đứng ngoài cửa phòng rất lâu.
Thấy ông Hòa đang ngồi bóp nhẹ bàn tay tôi vì sợ tay tôi bị cứng.
Ông thì thầm:
– Bà cố khỏe nhé… Nếu bà có mệnh hệ gì thì tôi biết sống với ai đây…
Ông lặng lẽ quay đi lau nước mắt.
Con gái tôi cũng khóc.
Hôm sau.
Ba anh em xin bác sĩ cho gặp riêng.
Con trai cả nói trong nước mắt:
– Mấy chục năm nay chúng con cứ nghĩ chỉ cần gửi tiền, mua nhà, mua xe là báo hiếu đủ rồi.
Con trai thứ hai cúi đầu:
– Nhưng người mẹ cần nhất là có một người ở bên cạnh khi đau ốm.
Con gái út nắm lấy tay tôi.
– Mẹ… chúng con ích kỷ quá.
– Chúng con chỉ sợ mất hình ảnh của bố, mà quên mất mẹ cũng là một con người, cũng có quyền được yêu thương.
Tôi bật khóc.
Lần đầu tiên sau bốn mươi năm, tôi khóc như một cô gái trẻ.
Một tháng sau.
Đám cưới được tổ chức ngay tại sân vườn nhỏ trước căn nhà cũ.
Không rạp cưới linh đình.
Không sính lễ cầu kỳ.
Chỉ có vài chục người thân.
Chính con trai cả là người dắt tay tôi bước vào lễ đường.
Con trai thứ hai thay cha trao bó hoa cưới.
Con gái út tự tay cài chiếc khăn voan lên tóc mẹ.
Đến lúc nâng ly, con trai cả nghẹn ngào nói:
– Ngày xưa mẹ hy sinh cả tuổi xuân để nuôi chúng con khôn lớn.
– Phần đời còn lại, xin mẹ hãy sống cho chính mình.
Cả sân vỗ tay trong tiếng nấc.
Ông Hòa siết chặt tay tôi.
Ông khẽ nói:
– Cảm ơn bà… vì cuối cùng cũng cho tôi cơ hội được chăm sóc bà.
Tôi nhìn lên bầu trời xanh.
Trong lòng thầm nhủ với người chồng đã khuất:
“Ông à… Em đã giữ trọn lời hứa nuôi các con nên người. Bây giờ, cho phép em được sống nốt quãng đời còn lại với một người biết yêu thương và trân trọng em. Em tin… ở nơi xa, ông cũng sẽ mỉm cười.”