Chồng é;/p tôi nhường phòng ngủ cho nhân tình trẻ đẹp, còn bắt tôi nấu ăn hầu hạ cô ta hằng ngày, nhưng họ không thể ngờ được rằng, bữa cơm tối hôm nay sẽ là dấu chấm hết cho cả hai người, tôi đã chuẩn bị rất kĩ…
Chồng é;/p tôi nhường phòng ngủ cho nhân tình trẻ đẹp, còn bắt tôi nấu ăn hầu hạ cô ta hằng ngày, nhưng họ không thể ngờ được rằng, bữa cơm tối hôm nay sẽ là dấu chấm hết cho cả hai người, tôi đã chuẩn bị rất kĩ…
Tiếng dao băm trên thớt đá đều đặn, khô khốc như nhịp tim của một kẻ đã ch;/ết lâm sàng. Trong căn bếp dát vàng ròng, tôi – chủ nhân thực sự của ngôi nhà này – đang lúi húi chuẩn bị món “Gan ngỗng áp chảo sốt vang đỏ” cho chồng và nhân tình của anh ta.
“Chị nhớ làm chín kỹ một chút, em không ăn được đồ tái, hại da lắm.”
Giọng nói nũng nịu của Vy vang lên từ phía sofa. Cô ta đang mặc chiếc áo choàng lụa mà Nam mua tặng tôi kỷ niệm 10 năm ngày cưới, đôi chân dài vắt vẻo trên thành ghế mà tôi dày công chọn lựa. Nam ngồi cạnh, vuốt ve mái tóc cô ta, ánh mắt nhìn tôi không chút gợn sóng, chỉ có sự ra lệnh lạnh lùng:
“Nhanh tay lên. Vy đói rồi. Xong việc thì cô xuống phòng kho dưới cầu thang mà ăn, đừng lảng vảng ở đây làm tụi này mất ngon.”
Ba tháng trước, Nam công khai đưa Vy về. Anh ta không ly hôn vì không muốn chia tài sản, thay vào đó, anh ta dùng quyền lực và sự thao túng kinh tế để biến tôi thành một “con sen” cao cấp. Tôi bị đuổi khỏi phòng ngủ chính – nơi tràn ngập kỷ niệm – để nhường chỗ cho những tiếng cười đùa lẳng lơ của họ mỗi đêm. Tôi im lặng. Tôi cam chịu. Tôi nấu ăn cho họ mỗi ngày.
Nhưng họ không biết rằng, sự im lặng của một người đàn bà bị dồn vào đường cùng chính là sự im lặng của một quả bom hẹn giờ.
7 giờ tối. Ánh nến lung linh trên bàn tiệc. Nam và Vy ngồi đối diện nhau, hạnh phúc như một cặp uyên ương thực thụ. Tôi đứng nép vào bóng tối của hành lang, quan sát họ thưởng thức món khai vị.
“Rượu hôm nay ngon tuyệt, anh nhỉ?” Vy nháy mắt, nhấp một ngụm vang đỏ đậm đặc.
Nam cười mãn nguyện: “Cứ hưởng thụ đi em yêu. Từ mai, căn nhà này sẽ hoàn toàn thuộc về chúng ta. Tôi đã chuẩn bị xong giấy tờ chuyển nhượng, chỉ chờ ‘vợ tôi’ ký vào đêm nay thôi.”
Tôi bước ra từ bóng tối, trên tay cầm chiếc khay bạc đựng món chính. Gương mặt tôi không chút biểu cảm, nhưng đôi môi khẽ nở một nụ cười mà nếu Nam tinh ý, anh ta sẽ thấy nó giống hệt nụ cười của tử thần.
“Món chính đây. Gan ngỗng đặc biệt, ” tôi thầm thì.
Sự thật ki;/nh ho–àng
Họ bắt đầu ăn. Một miếng, hai miếng. Vy đột nhiên buông dĩa, tay ôm lấy cổ họng, mặt biến sắc: “Anh… sao em thấy… khó thở quá? Người em nóng ran…”
Nam định đứng dậy đỡ cô ta nhưng chính anh ta cũng khuỵu xuống. Sau đó 5 phút thì.

Vy vừa buông dĩa, ôm cổ họng thì… chuông báo động khói trong bếp bất ngờ vang lên inh ỏi.
Nam hoảng hốt đứng bật dậy. Cảm giác khó thở không phải vì độc — mà vì căn phòng kín đang bị kích hoạt hệ thống xông hơi khử khuẩn.
Tôi bấm điều khiển trong túi áo.
— “Hai người đừng lo. Chỉ là khí gây choáng nhẹ. Không chết được đâu.”
Nam trừng mắt nhìn tôi, giọng run lên:
— “Cô… cô làm cái trò gì vậy?”
Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên sau ba tháng, tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh ta.
— “Một bữa tối chia tay. Nhưng là chia tay trong tỉnh táo.”
Cửa phòng ăn bật mở.
Luật sư của tôi, cán bộ phường, và hai người của ngân hàng bước vào.
Tôi đặt tập hồ sơ dày cộp lên bàn.
— “Anh Nam, anh vừa thừa nhận trước mặt nhân chứng rằng anh ép tôi ký chuyển nhượng tài sản trong tình trạng bị khống chế tinh thần.
— Vy, em vừa mặc áo choàng trị giá 320 triệu được mua bằng tiền từ tài khoản chung đứng tên tôi.”
Tôi bấm nút.
📺 Màn hình lớn bật lên.
Camera an ninh trong nhà chiếu rõ:
-
Cảnh Nam đuổi tôi xuống kho
-
Cảnh Vy lục tủ trang sức
-
Cảnh họ bàn nhau ép tôi ký giấy ngay tối nay
Nam khuỵu xuống ghế.
Vy bật khóc nức nở.
Luật sư nói chậm rãi:
— “Hành vi này đủ cấu thành cưỡng ép tài sản, ngoại tình công khai, và chiếm dụng tài sản chung.”
Tôi cúi xuống, ghé sát tai Vy, thì thầm:
— “Em ăn gan ngỗng thấy ngon không?
— Nó được mua bằng tiền của người mà em đang cướp chồng đấy.”
Tôi quay sang Nam:
— “Phòng ngủ, căn nhà, công ty… từ giây phút này, không còn thuộc về anh nữa.”
Cảnh sát còng tay Nam.
Vy ngồi sụp xuống nền đá cẩm thạch, gào khóc.
Tôi khoác áo, bước ra ngoài.
Lần đầu tiên sau mười năm, tôi ra khỏi căn nhà đó với tư cách người chiến thắng.