Chồng đưa mỗi tháng có 5 triệu cho nhà 4 người tiêu nhưng lúc nào cũng ngh;i ng;ờ vợ là đem tiền về cho nhà ngoại, thấy tôi mua cho mẹ đ;ẻ bộ quần áo, anh làm to;á;ng lên rồi nói “đừng có đem tiền về cho mẹ cô rồi bắt tôi nai lưng làm”
Chồng đưa mỗi tháng có 5 triệu cho nhà 4 người tiêu nhưng lúc nào cũng ngh;i ng;ờ vợ là đem tiền về cho nhà ngoại, thấy tôi mua cho mẹ đ;ẻ bộ quần áo, anh làm to;á;ng lên rồi nói “đừng có đem tiền về cho mẹ cô rồi bắt tôi nai lưng làm”.
Lương tháng chồng đưa chỉ có 5 triệu, đủ lo cơm nước, học hành cho hai đứa nhỏ thì đã thắt chặt lắm rồi. Tôi phải xoay xở đủ kiểu, vừa làm thêm buôn bá/n on/li/ne, vừa tiết kiệm từng đồng mới có chút tiền riêng. Hôm nay, đi ngang chợ thấy bộ quần áo hợp với mẹ, tôi mua về làm quà vì bà cả đời tần tảo nuôi tôi, chưa từng nghĩ đến bản thân.
Vậy mà vừa bước chân về nhà, chồng đã cau có, mặt nặng như chì. Anh cầm túi quần áo trong tay tôi, giơ lên trước mặt rồi gằn giọng:
– “Tiề/n đâu mà cô mua cái này? Cô lại giấu tôi mang tiề/n về cho nhà ngoại phải không?”

– “Cô tưởng tôi không biết à? Lúc nào cũng vin vào cái cớ buôn bán! Nhà này mỗi tháng tôi đổ vào 5 triệu, xoay xở thế nào là việc của cô, nhưng đừng có mang tiền nuôi bên ngoại rồi bắt tôi nai lưng làm!”
Tôi nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng:
– “Anh thử nghĩ xem, 5 triệu nuôi 4 miệng ăn, đóng tiền học cho hai con, rồi điện nước, xăng xe… thì lấy đâu ra dư dả? Nếu không có em cày thêm, chắc gia đình này sống bằng gì? Mẹ đ/ẻ em cũng là mẹ, chỉ một bộ quần áo thôi mà anh cũng không cho?”
Anh đ/ậ/p m/ạnh cái túi xuống bàn, giọng đanh thép:
– “Tôi nói cho cô biết, từ nay một đồng cũng không được đem về nhà ngoại! Nếu không thì đừng trách!”
Không khí trong nhà căng như dây đàn. Hai đứa nhỏ h/oả/ng hốt ôm nhau nhìn cảnh bố mẹ c/ãi v/ã. Tôi run run ôm con, trong lòng dấy lên một cơn tủi hờn lẫn ph/ẫ/n u/ấ/t: bao năm làm dâu, làm vợ, tôi chỉ mong chồng hiểu và chia sẻ, nào ngờ chỉ một chút tình nghĩa dành cho mẹ ruột thôi mà cũng bị quy chụp thành “ă/n ch/ặn tiền”.
Tôi nhìn anh, nghẹn giọng nhưng rắn rỏi:
– “Anh đưa ít thì em phải lo, em tự làm thêm thì anh nghi ngờ. Vậy rốt cuộc anh muốn em sống thế nào đây?”
Sau trận c/ãi vã hôm ấy, chồng càng si/ế/t ch/ặ/t chuyện tiề/n nong. Anh kiểm tra từng đồng tôi chi tiêu, thậm chí còn bắt tôi ghi chép lại xem hôm nay mua gì, hết bao nhiêu. Tôi ngh/ẹ/n tứ/c, nhưng vẫn nhẫn nhịn vì hai đứa nhỏ.
Thế nhưng anh đâu ngờ, ngoài công việc chính, tôi còn nhận thêm làm cộng tác viên viết bài, buôn b/án lặt vặt. Mỗi tháng tôi cũng tự kiếm được 7 – 8 triệu, nhưng tôi gi/ấu kín, không hề khoe kho/ang. Tất cả số tiền đó, tôi cẩn thận ghi lại trong sổ, thậm chí còn in sao kê chuyển khoản cất riêng để một ngày nào đó có bằng chứng.
Đỉn/h điểm là hôm gi/ỗ bà tôi, tôi mua ít đồ về quê thắp hương. Chồng nhìn thấy lại nổi kh/ù/ng, trước mặt cả bố mẹ đ/ẻ tôi, anh g/ào lên……
Anh đứng ngay giữa sân, mặt đỏ gay, tay chỉ thẳng vào tôi trước mặt bố mẹ đẻ và họ hàng:
– “Tôi đã cấm cô rồi mà cô vẫn chứng nào tật nấy! Nhà tôi thì chẳng có gì ăn, vậy mà cô dám mang tiền về nuôi bên ngoại à? Cô coi tôi là thằng ngu để cô qua mặt sao?”
Cả sân giỗ bỗng im phăng phắc. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía vợ chồng tôi. Tôi thấy bố mình run run chống gậy, mẹ thì tím mặt, xấu hổ đến mức không nói nên lời.
Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi cắn chặt môi, cố giữ bình tĩnh:
– “Anh đừng ăn nói hồ đồ! Đồ tôi mua chỉ đáng mấy trăm bạc, tiền ấy tôi tự làm ra chứ chẳng động đến đồng nào của anh. Đừng đứng đây mà làm tôi nhục trước mặt bố mẹ tôi nữa!”
Anh vẫn không chịu dừng, gằn giọng đầy hằn học:
– “Tôi nai lưng làm nuôi cả cái nhà này, còn cô thì cứ kiếm cớ để mang tiền về cho nhà ngoại. Cô có giỏi thì tự nuôi con đi, đừng có bám vào tôi nữa!”
Câu nói ấy như sét đánh ngang tai. Bố tôi run rẩy đập gậy xuống đất, giọng nghẹn lại:
– “Anh nói gì vậy? Nó là vợ anh, là mẹ hai đứa con anh, thế mà anh mở miệng đòi bỏ rơi? Đàn ông gì mà hẹp hòi, nhỏ nhen đến thế?”
Không khí căng thẳng đến mức tôi cảm giác như sắp nghẹt thở. Tôi ôm hai con sát vào lòng, nhìn chồng bằng ánh mắt vừa đau đớn vừa phẫn uất. Bao nhiêu năm nhẫn nhịn, bao nhiêu tủi hờn bị dồn nén, giờ như muốn vỡ tung ra.
Trong đầu tôi chỉ vang lên một ý nghĩ: nếu cứ sống thế này, tôi rồi sẽ chết dần trong uất ức mất thôi…