Chồng đòi lấy 10 tỷ mua nhà cho nhân tình, vợ vẫn vui vẻ đồng ý nhưng tới ngày ả ta dọn đến nhà mới chị quyết định đ-ánh úp bằng màn l::ật kèo ở phút 89 lấy lại tất cả cho các con mình…
Chồng đòi lấy 10 tỷ mua nhà cho nhân tình, vợ vẫn vui vẻ đồng ý nhưng tới ngày ả ta dọn đến nhà mới chị quyết định đ-ánh úp bằng màn l::ật kèo ở phút 89 lấy lại tất cả cho các con mình…
“Cô ký đi, rồi chuyển 10 tỷ vào tài khoản cho tôi. Tôi cần mua căn hộ cao cấp cho Ngọc. Cô ấy đang ma::ng th::ai con trai tôi, tôi không thể để cô ấy chịu thiệt thòi.” Hùng né::m xấp hồ sơ xuống mặt bàn kính, âm thanh chát chúa vang lên trong căn phòng khách sang trọng lạnh lẽo. Anh ta nhìn tôi – người vợ đã đầu g:ối tay ấ:p 10 năm qua – bằng ánh mắt ráo hoảnh, không chút tình nghĩa.
Tôi đặt ly trà hoa cúc xuống, chỉnh lại vạt áo lụa, mỉm cười nhẹ nhàng: – Anh muốn 10 tỷ để mua nhà cho cô ta, rồi sau đó anh sẽ ly hôn và để lại quyền nuôi con cho tôi? – Đúng thế! – Hùng hất hàm – Cô thông minh thì nên biết điều. Tiền trong két là tài sản chung, tôi có quyền lấy một nửa.
Tôi im lặng vài giây, giả vờ suy tư, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt chồng: – Được thôi. Em đồng ý. Thậm chí, em sẽ đứng ra lo thủ tục mua bán giúp anh để anh đỡ mất công. Miễn là anh vui, và các con không phải chứng kiến cảnh bố mẹ c:ãi vã. Hùng sững sờ. Anh ta đã chuẩn bị sẵn kịch bản tôi sẽ khóc lóc, g:ào th:ét hay gọi điện mách bố mẹ hai bên. Nhưng thái độ bình thản đến lạ lùng của tôi khiến anh ta vừa mừng vừa lo. Nhưng rồi, sự háo hức về tổ ấm mới với cô bồ trẻ đẹp đã đánh bay mọi nghi ngờ.
Ba tuần sau đó là những ngày tôi bận rộn ngược xuôi. Tôi rút 10 tỷ từ sổ tiết kiệm, trực tiếp liên hệ cò đất, chọn căn hộ view sông đẹp nhất khu Ruby Garden. Thậm chí, tôi còn tận tình dẫn ả nhân tình của chồng – Ngọc – đi chọn nội thất. Ngọc năm nay mới 24t, trẻ măng, mắt s:ắc như d::ao cau. Ả nhìn tôi vẻ đắc thắng, thi thoảng còn buông lời m:ỉa m:ai: – Chị Hiền đúng là người vợ quốc dân. Chồng bỏ đi theo em mà chị vẫn chu đáo thế này, bảo sao anh Hùng chán chị. Đàn bà quá ngoan thì tẻ nhạt lắm.

Tôi chỉ cười, tay vân vê chiếc nhẫn cưới đã lỏng lẻo: – Ừ, chị già rồi, chỉ mong anh ấy hạnh phúc. Căn nhà này coi như quà chị tặng hai người. Ngày bàn giao nhà cũng đến. Hùng hớn hở ký vào một xấp giấy tờ dày cộp mà tôi đưa. – Đây là thủ tục sang tên và đăng ký điện nước, anh ký nhanh kẻo bên công chứng họ về – Tôi giục. Hùng liếc qua loa rồi ký xoẹt một cái, tâm trí anh ta đang đặt vào bữa tiệc tân gia tối nay với Ngọc…
Tối hôm đó, căn hộ view sông ngập tràn ánh đèn lấp lánh và tiếng nhạc du dương. Hùng và Ngọc đang nâng ly vang chúc mừng cho tổ ấm mới thì tiếng chuông cửa vang lên. Ngọc hớn hở ra mở cửa, nghĩ rằng đó là dịch vụ giao hoa hay quà tặng từ bạn bè của Hùng.
Nhưng người đứng trước cửa không phải nhân viên giao hàng, mà là tôi, đi cùng một luật sư và ba người đàn ông mặc đồng phục của đơn vị quản lý tài sản.
Hùng nhíu mày, buông ly rượu xuống: – “Hiền? Cô đến đây làm gì? Thủ tục xong xuôi rồi, tiền cũng đã trả, cô định đến đây phá đám à?”
Ngọc cũng khoanh tay, bĩu môi đầy thách thức: – “Chị Hiền, chị đã đóng vai cao thượng đến phút cuối thì đừng có quay xe làm trò chứ? Nhà này giờ là của tụi em rồi!”
Tôi không đáp lời cô ta, chỉ thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa da bò đắt tiền mà chính tay tôi đã chọn giúp họ. Luật sư của tôi bước lên, mở chiếc cặp da và rút ra một tệp văn bản đặt lên bàn.
– “Anh Hùng, cô Ngọc, chúng tôi đến đây để thông báo yêu cầu bàn giao lại căn hộ này ngay lập tức. Toàn bộ đồ đạc cá nhân của hai người phải được di dời trước 10 giờ sáng mai.”
Hùng đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai: – “Thằng khốn này nói cái gì đấy? Nhà này chính tay tôi ký giấy mua, tiền 10 tỷ là tiền tài sản chung của tôi!”
Tôi bật cười, tiếng cười giòn giã phá tan bầu không khí ngột ngạt: – “Hùng à, anh thông minh cả đời nhưng lại quên mất một quy tắc cơ bản của pháp luật. Tiền trong két là tài sản chung, anh muốn rút 10 tỷ đi mua nhà cho nhân tình thì phải có sự đồng ý bằng văn bản của tôi. Khi anh bảo tôi lo thủ tục, tôi đã rút số tiền đó dưới danh nghĩa ‘khoản vay cá nhân từ công ty gia đình của tôi’ mà anh cũng có cổ phần nhưng không quản lý.”
Sắc mặt Hùng bắt đầu tái nhợt khi nghe đến hai chữ “khoản vay”. Tôi tiếp tục, giọng đanh thép:
– “Còn xấp giấy tờ dày cộp mà anh ký xoẹt một cái ở văn phòng công chứng mà không thèm đọc kỹ ấy? Đó không phải là giấy sang tên cho anh hay Ngọc. Đó là Hợp đồng mua bán tài sản đứng tên hai con của chúng ta, tôi là người giám hộ hợp pháp. Còn chữ ký của anh? Đó là Biên bản thỏa thuận tự nguyện dùng toàn bộ phần tài sản chung trị giá 10 tỷ của anh để thực hiện nghĩa vụ cấp dưỡng một lần cho hai con sau khi ly hôn!”
Ngọc nghe đến đây thì rụng rời tay chân, chiếc ly pha lê trên tay rơi xuống sàn vỡ tan tành. Ả lao đến giật lấy xấp giấy tờ trên bàn, mắt trợn trừng khi nhìn thấy dòng chữ rõ mồn một: Chủ sở hữu căn hộ: Nguyễn Minh Khang và Nguyễn Tuệ Lâm (Tên hai đứa con của tôi).
Hùng run rẩy, lắp bắp không thành tiếng: – “Cô… cô gài bẫy tôi? Cô dám tước đoạt tài sản của tôi?”
– “Tôi không gài bẫy, tôi chỉ giúp anh thực hiện đúng lời anh nói thôi.” – Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc túi xách, nhìn thẳng vào cặp nhân tình đang đứng chôn chân tại chỗ – “Anh nói muốn để lại quyền nuôi con cho tôi và lấy một nửa tài sản đúng không? Thì đây, một nửa tài sản của anh đã được chuyển thẳng vào tương lai của các con một cách hợp pháp, không mất đi đâu một xu. Anh muốn làm bố thiên hạ, muốn cho nhân tình hưởng vinh hoa phú quý, thì tự đi mà cày cuốc bằng hai bàn tay trắng.”
Tôi tiến lại gần Ngọc, khẽ ghé sát tai ả ta: – “Chị già rồi, nhưng đầu óc chị không già. Cảm ơn em mấy tuần qua đã rước cái gánh nặng này đi giùm chị. À, nhớ dọn nhà trước 10 giờ sáng mai nhé, nếu không ban quản lý sẽ ném hết đồ của hai người ra xe rác đấy.”
Quay lưng bước ra khỏi căn hộ, tôi nghe thấy tiếng Ngọc gào thét ăn vạ và tiếng Hùng chửi bới trong bất lực. Đơn ly hôn tôi đã nộp lên tòa từ chiều. Chiếc ghế phụ xe của tôi từ nay sẽ chỉ để chở hai con đi ăn những món chúng thích, đón nhận một cuộc đời mới rực rỡ và sạch sẽ vô cùng.