Chồng đi công tác, lúc tôi tắ//m cho con g//ái 7 tu//ổi, con bé ghé sát tai tôi thì thầm: “Mẹ, tối nào ba cũng trốn dưới gầm gi//ường.”
Chồng đi công tác, lúc tôi tắ//m cho con g//ái 7 tu//ổi, con bé ghé sát tai tôi thì thầm: “Mẹ, tối nào ba cũng trốn dưới gầm gi//ường.”
Hơi nước trong phòng tắm mờ mịt.
Tôi bóp một ít dầu gội vào lòng bàn tay, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc mềm mại của con gái.
Niệm Niệm bảy tuổi ngồi trong chiếc bồ/n tắ//m nhỏ, hai đầu gối nhô lên khỏi mặt nước, trông như hai hòn đảo bé xíu.
Nước nóng làm hai má con bé ửng hồng, đôi mắt long lanh nhìn tôi.
“Mẹ.”
Con bé bỗng hạ thấp giọng, đôi tay nhỏ ôm lấy cổ tôi, hơi thở ấm áp phả bên tai.
“Con kể mẹ nghe một bí mật.”
Tôi mỉm cười, khẽ véo chiếc mũi nhỏ của con.
“Bí mật gì thế?”
“Ba tối nào cũng trốn dưới gầm giường nhà mình.”
Giọng con bé nhẹ như một chiếc lông vũ rơi xuống.
Chiếc vòi sen trong tay tôi “bộp” một tiếng rơi xuống nền.
Cột nước bắn thẳng lên trần nhà rồi ào ào đổ xuống.
“Niệm Niệm, đừng nói bậy.”
Tôi cúi xuống nhặt vòi sen lên, giọng hơi căng lại.
“Thật mà!”
Niệm Niệm nghiêm túc nhìn tôi, trong mắt không hề có ý đùa.
“Con tận mắt nhìn thấy, ba nằm rạp ở đó, không hề nhúc nhích.”
Tôi khóa vòi nước, ngồi xổm bên bồn tắm, nhìn chằm chằm vào đôi mắt trong veo của con gái.
“Con nhìn thấy lúc nào?”
“Nhiều lần lắm.”
Niệm Niệm bẻ ngón tay đếm.
“Tối thứ Ba, tối thứ Tư, rồi cả tối hôm qua nữa.”
Sống lưng tôi từng cơn lạnh buốt.
Tối thứ Ba, tôi nhớ rất rõ chồng tôi, Triệu Cảnh Xuyên, làm thêm trong phòng sách đến tận khuya.
Thứ Tư anh đi tiếp khách, lúc về thì tôi đã ngủ rồi.
Tối qua anh nói đau đầu nên hơn chín giờ đã lên giường nằm.
Tôi cố nhớ lại những đêm gần đây, cố tìm xem có điều gì bất thường hay không.
Nhưng ký ức giống như tờ giấy bị ngâm nước, nhòe thành một mớ hỗn độn.
“Niệm Niệm, có phải con nằm mơ không?”
Tôi cố giữ cho giọng mình thật bình tĩnh.
“Không phải mơ!”
Niệm Niệm sốt ruột, bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay tôi.
“Nửa đêm con dậy đi vệ sinh, nhìn thấy ba bò từ dưới gầm giường ra, còn suỵt với con, bảo con đừng nói cho mẹ biết.”
Tim tôi chợt thắt lại.
Vì sao Triệu Cảnh Xuyên lại trốn dưới gầm giường?
Anh đang theo dõi cái gì?
Hay đang chờ điều gì?
“Rồi sao nữa?”
Tôi nghe thấy giọng mình đang run.
“Rồi ba lên giường ngủ.”
Niệm Niệm chớp chớp mắt.
“Mẹ, có phải ba đang chơi trốn tìm với mẹ không?”
Tôi gượng gạo nở một nụ cười.
“Ừ, ba đang đùa với mẹ thôi.”
“Thế con cũng muốn chơi!”
Niệm Niệm hào hứng vỗ nước.
“Tối nay con cũng trốn!”
“Không được.”
Tôi buột miệng nói ra, giọng nghiêm khắc đến mức chính tôi cũng giật mình.
Niệm Niệm sững người.
Viền mắt con bé dần đỏ lên.
Tôi vội bế con lên, quấn khăn tắm quanh người con.
“Ngoan nào, mẹ chỉ sợ con bị lạnh thôi. Mình mặc quần áo trước nhé?”
Tôi sấy khô tóc cho con, thay đồ ngủ rồi dỗ con nằm xuống.
Niệm Niệm nhanh chóng ngủ thiếp đi, hơi thở đều đặn và dài.
Còn tôi vẫn ngồi bên mép giường, ngẩn người nhìn màn đêm ngoài cửa sổ.
Chiếc đồng hồ trong phòng khách điểm mười một tiếng.
Triệu Cảnh Xuyên vẫn chưa về.
Sáng nay anh nói phải đi công tác, xách vali rời khỏi nhà.
Anh bảo lên tỉnh bàn dự án, ít nhất phải ba ngày mới về.
Nhưng tôi cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Tôi cầm điện thoại lên, mở WeChat của anh.
Tin nhắn cuối cùng được gửi lúc ba giờ chiều.
“Anh đến rồi, đang họp.”
Tôi gõ một dòng.
Rồi xóa đi.
Lại gõ một dòng nữa.
Cuối cùng vẫn xóa.
Sau cùng chỉ gửi một câu.
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Đặt điện thoại xuống, tôi bước tới cửa phòng ngủ, nhìn chiếc giường đôi rộng rãi.
Khung giường màu gỗ sồi, cách mặt đất khoảng hai mươi xen-ti-mét.
Một người quả thật có thể dễ dàng chui vào bên dưới.
Tôi quỳ xuống, vén tấm ga giường rủ xuống.
Bên dưới trống không.
Chỉ có vài hạt bụi lơ lửng trong ánh đèn.
Tôi đưa tay sờ mặt sàn, đầu ngón tay chạm vào một lớp bụi mỏng.
Có vẻ đã lâu không ai dọn dưới gầm giường.
Nhưng Niệm Niệm sẽ không vô duyên vô cớ nói ra những lời như vậy.
Con bé mới bảy tuổi.
Vẫn chưa có động cơ hay khả năng bịa chuyện.
Nếu con bé thật sự nhìn thấy.
Vậy thì chắc chắn là đã nhìn thấy.
Tôi đứng dậy, bước đến trước tủ quần áo rồi mở cửa tủ.
Quần áo của Triệu Cảnh Xuyên được treo ngay ngắn.
Vest.
Sơ mi.
Đồ mặc thường ngày.
Vali của anh không còn.
Túi đồ vệ sinh cá nhân cũng không còn.
Mọi thứ trông đều rất bình thường.
Nhưng trong lòng tôi vẫn bất an.
Tôi quay lại phòng khách, bật tivi lên, tùy tiện mở một chương trình.
Âm thanh lấp đầy căn phòng.
Nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng tôi.
Tôi và Triệu Cảnh Xuyên kết hôn đã chín năm.
Yêu nhau hai năm.
Kết hôn bảy năm.
Cuộc sống bình lặng như nước.
Anh làm quản lý dự án ở một công ty xây dựng.
Còn tôi là giáo viên mầm non.
Điều kiện kinh tế không giàu có, nhưng cũng chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Chúng tôi rất ít khi cãi nhau.
Cũng rất ít khi tâm sự.
Giống như phần lớn những cặp vợ chồng trung niên khác.
Ai bận việc người nấy.
Tôn trọng nhau như khách.
Tôi vẫn luôn cho rằng cuộc sống như vậy cũng khá tốt.
Nhưng lúc này, tôi chợt nhận ra mình hiểu người đàn ông này quá ít.
Mỗi ngày anh về nhà lúc mấy giờ?
Trong lòng anh đang nghĩ gì?
Vì sao nửa đêm lại trốn dưới gầm giường?
Những câu hỏi ấy giống như từng đàn kiến, bò kín trái tim tôi.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với đôi mắt thâm quầng.
Niệm Niệm đã dậy từ sớm, đang ôm con búp bê ngồi ngẩn người trên ghế sofa.
“Mẹ, khi nào ba mới về?”
“Chắc còn hai ngày nữa.”
Tôi đi vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
“Thế tối nay ba còn trốn dưới gầm giường không?”
Niệm Niệm đi theo sau, ngẩng mặt hỏi tôi.
Tay tôi khựng lại.
“Niệm Niệm, sau này bất kể con nhìn thấy điều gì, cũng phải nói ngay cho mẹ biết, hiểu chưa?”
“Dạ biết rồi.”
Niệm Niệm ngoan ngoãn gật đầu.
Ăn sáng xong, tôi đưa con đi học.
Trên đường về, tôi vẫn luôn nghĩ về chuyện này.
Có nên gọi điện cho Triệu Cảnh Xuyên không?
Nhưng gọi rồi thì biết nói gì?
“Chồng à, em nghe nói anh trốn dưới gầm giường?”
Làm sao có thể hỏi thành lời được.
Tôi quyết định kiểm tra camera trong nhà trước.
Năm ngoái nhà từng bị trộm, tôi đã lắp một chiếc camera ở phòng khách.
Tuy góc quay có hạn, nhưng ít nhất vẫn quay được cửa phòng ngủ.
Về đến nhà, tôi mở máy tính, trích xuất bản ghi camera.
Hình ảnh cho thấy, lúc mười một giờ bốn mươi phút tối qua, Triệu Cảnh Xuyên xuất hiện ở hành lang.
Anh mặc đồ ngủ, đi chân trần, trên tay cầm điện thoại.
Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt anh, biểu cảm rất kỳ lạ.
Không giống như đang nhìn điện thoại.
Mà giống như… đang chờ đợi điều gì đó.
Anh đứng ở cửa phòng ngủ, bất động suốt khoảng năm phút.
Sau đó anh quay người đi về phía phòng khách, rồi biến mất khỏi khung hình.
Hơn mười phút sau, anh quay trở lại.
Lần này anh khom người, trên tay dường như cầm thứ gì đó.
Tôi tua chậm đoạn video, phóng to hết mức có thể vào đôi bàn tay đang khom xuống của Triệu Cảnh Xuyên.
Vật anh ta cầm trên tay dần hiện rõ qua lớp điểm ảnh vỡ mờ. Đó là một chiếc tua-vít và một thiết bị điện tử nhỏ màu đen, mỏng dính bằng nửa lòng bàn tay. Anh ta lén lút nhìn quanh, rồi cúi rạp người xuống, bò vào phòng ngủ.
Chính là khoảnh khắc này. Khoảnh khắc mà Niệm Niệm tỉnh dậy đi vệ sinh và nhìn thấy anh ta bò dưới gầm giường.
Nhưng điều khiến tôi lạnh tóc gáy không phải là tư thế bò của anh ta, mà là thứ thiết bị kia. Với tư cách là một giáo viên mầm non từng phải tham gia các lớp tập huấn bảo mật quyền riêng tư cho trẻ nhỏ, tôi lập tức nhận ra: Đó là một chiếc máy ghi âm và định vị tầm xa siêu nhỏ, thường được ngụy trang để nghe lén.
Triệu Cảnh Xuyên không phải trốn dưới gầm giường vì sở thích quái dị. Anh ta bò vào đó là để lắp đặt thiết bị nghe lén ngay dưới đầu giường của tôi.
Đầu ngón tay tôi run bần bật. Tại sao anh ta phải nghe lén tôi? Năm tháng nay anh ta nói tăng ca, nói đi công tác, chẳng lẽ không phải vì công việc, mà là để tạo ra những khoảng thời gian trống nhằm theo dõi nhất cử nhất động của tôi ở nhà? Hay anh ta đang nghi ngờ tôi điều gì?
Không. Sự lạnh lùng và toan tính của Triệu Cảnh Xuyên mười năm qua bảo tôi rằng, anh ta không bốc đồng làm một việc tốn công sức như vậy chỉ vì ghen tuông vô cớ. Phải có một âm mưu lớn hơn.
Tôi lập tức tắt máy tính, chạy lao vào phòng ngủ. Tôi quỳ sụp xuống, bật đèn pin điện thoại, rọi sâu vào góc khuất nhất của gầm giường, ngay bên dưới vị trí tôi hay nằm ngủ.
Quả nhiên, dính chặt vào thanh gỗ ngang của dát giường là chiếc máy màu đen đang nhấp nháy một chấm đỏ cực khẽ. Tôi thò tay giật mạnh nó ra. Chiếc máy vẫn đang ở trạng thái hoạt động.
Đúng lúc đó, một chiếc phong bì thư bằng da cũ bám đầy bụi bị kẹp sâu trong khe giữa đầu giường và tường rơi rụng xuống đất. Có lẽ do lúc Triệu Cảnh Xuyên loay hoay lắp máy đã vô tình làm nó suy chuyển.
Tôi nhặt phong bì lên, bên trong là một xấp tài liệu. Khi lật mở từng tờ giấy, hai tai tôi lùng bùng, tim như ngừng đập.
Đó là bản hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá năm triệu tệ (khoảng mười bảy tỷ đồng) mang tên tôi, người thụ hưởng duy nhất nếu tôi gặp tai nạn tử vong là Triệu Cảnh Xuyên. Hợp đồng được ký cách đây đúng năm tháng – trùng khớp với thời điểm anh ta bắt đầu thường xuyên “tăng ca” và trốn dưới gầm giường.
Kèm theo đó là một tờ đơn bệnh án nặc danh được in từ bệnh viện tâm thần, trong đó ghi rõ họ tên, ngày sinh của tôi với chẩn đoán: “Bệnh nhân có dấu hiệu tâm thần phân liệt, tự sát tiềm ẩn.”
Tôi bủn rủn tay chân, ngã ngồi xuống sàn nhà. Tôi hiểu rồi. Triệu Cảnh Xuyên muốn tạo dựng một hiện trường giả. Anh ta lắp máy nghe lén dưới gầm giường để ghi âm lại những âm thanh sinh hoạt, thậm chí có thể cắt ghép giọng nói của tôi lúc mê sảng hoặc mệt mỏi để biến tôi thành một kẻ có vấn đề về tâm thần. Sau đó, anh ta sẽ dàn dựng một vụ tai nạn hoặc ép tôi “tự sát” để nuốt trọn số tiền bảo hiểm khổng lồ kia.
Anh ta xách vali nói đi công tác ba ngày, nhưng camera cho thấy tối qua anh ta vẫn ở đây. Anh ta không hề đi tỉnh. Anh ta đang ở rất gần, có thể là ngay trong khu chung cư này, lén lút quan sát tôi qua chiếc máy định vị và nghe lén.
Tôi nhìn chiếc máy nghe lén trên tay, ép bản thân phải lấy lại sự bình tĩnh của một người mẹ. Con gái tôi mới bảy tuổi, tôi không thể để hai mẹ con gặp nguy hiểm.
Tôi không ngắt nguồn chiếc máy. Tôi đặt nó lại vị trí cũ dưới gầm giường.
Sau đó, tôi cầm điện thoại của mình lên, cố tình đi qua đi lại trong phòng ngủ và nói to một mình, giả vờ như đang gọi điện cho mẹ đẻ: – Alo mẹ ạ? Tối nay con đưa Niệm Niệm về ngoại chơi hai hôm nhé. Cảnh Xuyên đi công tác rồi, nhà neo đơn con hơi sợ. Vâng, lát nữa tám giờ tối con bắt xe về luôn.
Nói xong, tôi lập tức thu dọn một ít quần áo của hai mẹ con cho vào túi xách, khóa chặt cửa sổ, rồi rời khỏi nhà ngay lập tức để đến thẳng đồn công an quận.

Tại đồn công an, tôi giao nộp toàn bộ bằng chứng: từ đoạn video trích xuất camera, chiếc máy nghe lén, cho đến xấp tài liệu bảo hiểm và bệnh án giả mạo. Các chiến sĩ công an lập tức nhận thấy tính chất nghiêm trọng của vụ án lập mưu sát hại trục lợi bảo hiểm này. Một đội trinh sát được cử đi cùng tôi để giăng bẫy bắt một mẻ lưới gọn.
Đúng tám giờ tối, tôi bật định vị điện thoại di động của mình ở chế độ di chuyển về hướng ngoại thành (nhưng thực chất là gửi chiếc điện thoại đó theo xe của một người bạn), còn tôi và lực lượng công an lặng lẽ phục kích bên trong căn hộ trống.
Đến mười một giờ rưỡi đêm, phòng khách tối om.
“Cạch.”
Tiếng chìa khóa tra vào ổ rất khẽ. Cửa bảo vệ mở ra, một bóng đen lẻn vào nhà. Hắn đi chân trần, không bật đèn, trên tay cầm một lọ thuốc dạng xịt – loại thuốc mê cực mạnh mà hắn định dùng để ép tôi uống rồi kéo ra ban công dàn dựng hiện trường nhảy lầu tự sát sau khi nghĩ rằng tôi đã đưa con về ngoại và ở nhà một mình.
Ngay khi bóng đen vừa tiến đến cửa phòng ngủ, hệ thống đèn phòng khách đột ngột bật sáng trưng.
– Giơ tay lên! Công an đây!
Triệu Cảnh Xuyên giật mình, lọ thuốc trên tay rơi bộp xuống sàn. Nhìn thấy tôi đứng cạnh ba chiến sĩ công an đang chĩa thẳng camera ghi hình và còng số tám vào mình, mặt anh ta cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống đất, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Một tuần sau, thủ tục khởi tố Triệu Cảnh Xuyên với tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản và lên kế hoạch giết người có tổ chức chính thức được phê duyệt. Với những bằng chứng đanh thép không thể chối cãi, anh ta phải đối mặt với mức án tù nghiêm khắc nhất của pháp luật.
Ngày tôi đưa Niệm Niệm đến trường, bầu trời sau cơn mưa dầm bỗng trở nên trong xanh, rực rỡ ánh nắng. Con bé nắm chặt tay tôi, vừa nhảy chân sáo vừa ngước lên hỏi: – Mẹ ơi, ba không chơi trốn tìm dưới gầm giường nữa hả mẹ?
Tôi mỉm cười, cúi xuống ôm lấy bờ vai nhỏ bé của con, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ: – Ừ, ba thua cuộc rồi con ạ. Từ nay về sau, nhà mình sẽ không còn ai trốn ở đó nữa.
Tôi dắt con bước đi dưới ánh bình minh, biết rằng giông bão kinh hoàng nhất đã qua đi, và cuộc sống bình yên của hai mẹ con tôi giờ đây mới thực sự bắt đầu.