Chồng đều đặn gửi 15 triệu mỗi tháng cho nhà nội, nhưng khi bố mẹ tôi cần giúp đỡ, anh lạnh lùng nói: “Đó là việc của em.” Tôi không đôi co, chỉ bình tĩnh thực hiện một kế hoạch nhỏ… và cái kết khiến chính anh phải cúi đầu xin lỗi….
Chồng đều đặn gửi 15 triệu mỗi tháng cho nhà nội, nhưng khi bố mẹ tôi cần giúp đỡ, anh lạnh lùng nói: “Đó là việc của em.” Tôi không đôi co, chỉ bình tĩnh thực hiện một kế hoạch nhỏ… và cái kết khiến chính anh phải cúi đầu xin lỗi….
“Anh vừa chuyển tiền cho bà nội đấy. Em xem tháng này có gì ngon thì đặt thêm gửi về quê cho các cụ. Phận làm con, báo hiếu là cái đức để đời.”
Tôi cúi mặt và miếng cơm trắng, cảm giác ngh:ẹ-n ứ n-ơi c-ổ họng.
“Vâng, em biết rồi.” – Tôi đáp, giọng nhẹ tênh như gió thoảng.
Khải là trưởng phòng kinh doanh, lương tháng ngót nghét năm chục triệu. Tôi là giáo viên tiểu học, lương viên chức cộng thêm dạy thêm cũng chỉ được hơn chục triệu. Trong mắt Khải, anh là trụ cột, là “v;-ua” của cái nhà này. Và cái luật bất thành văn mà anh đặt ra suốt ba năm qua là: Mỗi tháng anh biếu bố mẹ đẻ 15 triệu để ông bà tiêu vặt, còn nhà ngoại… tuyệt nhiên khô:-ng m-ột x;;-u.\
Đầu tháng Mười, bố tôi nhập viện cấp cứ:-u vì su-y t-:im độ 3. Tin dữ bay đến lúc nửa đêm khiến tay chân tôi rụng rời. Cần ph-ẫ:u thu-ật g;-ấp, chi ph-í dự kiến cả trăm triệu.
Tôi vét sạch tài kh;oả-n tiế;t kiệm của mình, chỉ còn vỏn vẹn hai mươi tri;ệu. Số t:-iền ấy chẳng thấm vào đâu. Cực chẳng đã, tôi phải mở lời với Khải.
Tối hôm đó, tôi đợi Khải cơm nước xong xuôi, mới rón rén ngồi xuống cạnh anh:
“Anh à… Bố em… bố phải m;ổ t;-im. Chi phí hơ-i lớn, anh xem có thể…”
Khải đang lướt điện thoại, ngẩng lên nhíu mày:
“Lại t:-iền à? Tháng này anh vừa dồn tiền đ-ầu tư đấ-t với bạn, rồi gửi về cho bà nội 15 triệu hôm qua rồi. Giờ trong thẻ còn có v:ài tri;ệ;u tiêu vặt thôi.”
“Nhưng b;ố đ;ang ng;-uy k-ị;ch…” – Giọng tôi run lên. – “Anh có thể v;;:;ay tạm bạn bè, hoặc… hay là mình xin lại 15 tri;-ệu vừa gửi mẹ? M-ẹ chưa dùng đến đâu, coi như mình m;ượ;-n tạ-;m…”
Khải qu;ắ;c m;ắt, đ;-ập tay xuống bàn:
“Em đ;-=i-ên à? T-iền đã biếu bố mẹ là tiền của bố mẹ, đ-:-òi lại thế nào? Em mu;ốn anh mang tiếng là th;-ằ;ng con b-:ất hi;ế;;:u, cho rồi còn đ;-òi lại à? Bố e-;m ốm thì a;nh e;m đằng ng;oại đâu? Sao cứ hở ra là đ;-è đ-:ầ-u cư;ỡi; c:;;ổ t;hằ;-ng rể; này?”
Tôi không khóc. Nước mắt lúc này là thứ xa xỉ và v:-ô dụ-ng. Tôi đứng dậy, dọn dẹp bát đũa, lòng tĩnh lặng như mặt hồ ch-t.
“Được rồi. Em hiểu rồi.”
Đó là câu cuối cùng tôi nói với anh về chuyện tiền nong.
Ba ngày sau, tôi lẳng lặng làm một việc. Tôi không cãi vã, không chiến tranh lạnh, cũng không bỏ về ngoại. Tôi chỉ âm thầm đặt một thứ lên bàn làm việc của Khải vào sáng sớm….
Đó là một quyển sổ da màu nâu cũ kỹ, bên cạnh là một phong thư dầy cộp và một tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên tôi.
Khi Khải vừa ngủ dậy, còn đang ngáp dài bước ra phòng khách thì thấy tôi đã ăn mặc chỉnh tề, vali dựng sẵn ở cửa. Anh nhíu mày, nhìn tập tài liệu trên bàn rồi cười nhạt: — Em lại bày trò gì đấy? Định dọa ly hôn để ép anh nộp tiền à?
Tôi không giải thích, chỉ bình tĩnh nói: — Anh cứ mở cuốn sổ ra đọc đi. Rồi ký đơn. Em đi bệnh viện với bố đây.
Khải khựng lại trước thái độ dửng dưng của tôi. Anh tiến lại gần, lật mở cuốn sổ da. Đó là cuốn sổ nhật ký chi tiêu và ghi chép tài sản suốt 3 năm qua của hai đứa, nhưng điều khiến Khải sững sờ là những dòng chữ viết tay của chính mẹ đẻ anh ở những trang cuối, cùng một bảng sao kê ngân hàng.
Trong suốt 3 năm, số tiền 15 triệu Khải gửi về quê mỗi tháng đều được mẹ anh bí mật chuyển ngược vào một tài khoản tiết kiệm mang tên tôi.
Hóa ra, ngay từ năm đầu tiên làm dâu, mẹ Khải đã hiểu tính con trai mình: tự phụ, gia trưởng và luôn nghĩ tiền của mình là to nhất. Bà cụ biết nếu để Khải giữ tiền hoặc tiêu xài hoang phí thì gia đình nhỏ sẽ không bền, nên đã bàn với tôi, giả vờ nhận tiền “báo hiếu” để răn dạy Khải tính tiết kiệm, nhưng thực chất là gom lại làm quỹ phòng thân cho hai vợ chồng tôi.
Trong cuốn sổ, mẹ Khải viết rõ:
“Khải ạ, mẹ nhận tiền của anh không phải vì mẹ thiếu thốn. Vợ chồng anh chị cả ở quê lo cho bố mẹ không thiếu thứ gì. Mẹ giữ hộ anh chị số tiền này, định bụng khi nào các con mua nhà to hơn hoặc sinh cháu thì đưa lại. Cái Vy nó biết hết, nhưng nó tôn trọng anh nên chưa từng hé răng một lời, vẫn chăm chút cho anh từng bữa ăn, manh áo bằng đồng lương ít ỏi của nó. Hôm qua cái Vy gọi điện cho mẹ hỏi vay tiền mổ tim cho ông thông gia, mẹ hỏi ra mới biết anh đối xử với nhà ngoại cạn tình như thế. Mẹ nhục nhã thay cho anh. Số tiền 540 triệu này là tiền của anh, mẹ trả lại hết vào tài khoản của cái Vy để lo cho ông. Còn anh, mẹ không có đứa con bất hiếu, ích kỷ như vậy.”
Khải đọc đến đâu, mặt tái mét đến đấy. Anh đứng chôn chân tại chỗ, tay cầm cuốn sổ run bần bật.
Chưa dừng lại ở đó, bên trong phong thư dầy cộp là tất cả những hóa đơn, chứng từ chi tiêu trong nhà suốt 3 năm qua. Từ tiền điện, tiền nước, tiền ăn uống hàng ngày, tiền đối nội đối ngoại nhỏ nhặt… đều được chi trả bằng tiền lương của tôi. Khoản lương 50 triệu của Khải ngoài 15 triệu gửi về quê, phần lớn anh ném vào các mối quan hệ nhậu nhẹt, đầu tư thua lỗ bên ngoài và mua sắm cá nhân, nhưng anh luôn ảo tưởng mình là người nuôi sống cái nhà này.
— Vy… anh… — Giọng Khải nghẹn lại, điện thoại trên tay anh bỗng đổ chuông. Là cuộc gọi của mẹ anh.
Khải vừa áp máy lên tai, tiếng mẹ anh đã oang oang từ loa ngoài, nghiêm khắc và dứt khoát: — Anh ký đơn ly hôn chưa? Ký xong thì cuốn gói về quê, tôi với bố anh quỳ xuống xin lỗi nhà thông gia. Loại đàn ông bo bo giữ tiền, bỏ mặc bố vợ chết đi sống lại thì không xứng đáng có vợ có con!

Khải buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi bộp xuống ghế sofa. Anh nhìn sang tôi, người vợ mà ba năm qua anh nghĩ là “ăn bám”, là “bề dưới”, giờ đây đang đứng nhìn anh bằng ánh mắt lạnh tanh, không một chút oán hận, chỉ có sự thất vọng tột cùng.
“Bịch!” — Khải quỳ sụp xuống sàn nhà, hai tay bấu chặt lấy vạt áo tôi, giọt nước mắt hối hận muộn màng lã chã rơi: — Vy… anh sai rồi. Anh khốn nạn quá. Anh xin em… đừng đi. Bố đang cần mổ, anh sẽ vào viện ngay bây giờ, anh sẽ quỳ xin lỗi bố mẹ. Em cho anh một cơ hội chuộc lỗi được không em?
Tôi cúi xuống, gỡ từng ngón tay của anh ra khỏi áo mình. Tôi không xúc động, cũng không mủi lòng. Tôi biết, trận chiến này tôi đã thắng, và cái giá phải trả cho sự ích kỷ của anh ta là sự tôn trọng cuối cùng của tôi đã biến mất.
— Anh vào viện vì nghĩa vụ của một người con rể, hoặc vì sợ mẹ anh từ mặt, chứ không phải vì tôi. Tiền mổ của bố, mẹ đã chuyển cho tôi rồi, tôi không cần một xu nào từ anh nữa. Còn tờ đơn đó, anh tự suy nghĩ rồi ký đi.
Tôi kéo vali, bước thẳng ra cửa, mặc cho Khải vẫn quỳ gối gục đầu khóc nghẹn phía sau. Từ hôm nay, tôi sẽ tự tay bảo vệ gia đình mình, và không một ai có quyền xem thường lòng tự trọng của tôi nữa.