Chồng cũ n::ém 4 tỷ và bắt tôi chọn: “Tiền hay Con?”, tôi không do dự chọn Con và kéo valy rời khỏi nhà chồng. 10 năm sau gặp lại, anh ta ch///ết đứng khi nghe con trai nói câu này…
Chồng cũ n::ém 4 tỷ và bắt tôi chọn: “Tiền hay Con?”, tôi không do dự chọn Con và kéo valy rời khỏi nhà chồng. 10 năm sau gặp lại, anh ta ch///ết đứng khi nghe con trai nói câu này… Tôi tên Thanh. Mười năm trước, tôi từng là vợ của Quân – một doanh nhân bất động sản có tiếng ở đất Sài thành. Cuộc hôn nhân của chúng tôi được người ngoài ví như “trai tài gái sắc”, nhưng bên trong lại mục rỗng như một thân cây bị mối ăn.
Khi tôi si::nh bé Tôm được 2t, Quân bắt đầu công khai những mối quan hệ ngoài luồng. Anh cho rằng đàn ông có tiền thì có quyền hưởng thụ, còn tôi – một bà nội trợ lui về hậu phương – chỉ cần ngoan ngoãn chăm con là đủ.
Nhưng sức chịu đựng của con người có giới hạn. Đêm đó, tôi bắt gặp anh đưa nhân tình về tận cổng nhà. Sự sụp đổ không ồn ào, tôi chỉ lặng lẽ đặt tờ đơn ly hôn lên bàn.
Quân nhìn tờ đơn, nhếch mép cười, ánh mắt s::ắc lạnh như d::ao c::ạo: – “Cô muốn đi? Được thôi. Nhưng tôi là dân kinh doanh, mọi thứ phải sòng phẳng.”
Anh ta đẩy về phía tôi hai tờ giấy. – “Một vali 4 tỷ đồng – một nửa tài sản hiện mặt của tôi. Hai là quyền nuôi thằng Tôm. Cô chỉ được chọn một. Nếu chọn con, cô sẽ ra đi tay trắng, một xu cũng không có.”
Tôi nhìn người đàn ông mình từng đầu ấp tay gối, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Anh ta đang dùng chính đứa con ru::ột th::ịt của mình để mặc cả, để dồn tôi vào đường cùng, để xem tôi – một người đàn bà không nghề nghiệp – sẽ ch:::ết đ::ói thế nào nếu thiếu tiền của anh ta.
– “Tại sao anh có thể tàn nhẫn với con như vậy?” – Tôi run rẩy hỏi. – “Vì tôi không muốn chia tiền cho người l::ạ. Còn thằ::ng b::é, nếu cô không nuôi nổi thì để lại đây, tôi thuê v::ú em. Nhưng cô sẽ mất quyền làm mẹ.”
Không cần đến một giây suy nghĩ, tôi không chọn 4 tỷ– “Tôi chọn con…
Tôi kéo vali, một tay dắt bé Tôm bước ra khỏi cánh cổng sắt lạnh lẽo của căn biệt thự. Sau lưng tôi, tiếng cười ngạo mạn của Quân vẫn còn vang vọng: “Để xem loại đàn bà không tiền, không việc làm như cô nuôi nó bằng cái gì. Rồi sẽ có ngày cô phải quỳ gối bò về đây xin tôi bố thí thôi!”
Mười năm đó, cuộc đời tôi là một chuỗi những ngày dài cơm chan nước mắt. Tôi làm đủ mọi việc, từ rửa bát thuê, bán hàng rong đến khi chắt chiu mở được một sạp quần áo nhỏ ở chợ. Động lực duy nhất của tôi là bé Tôm. Con trai tôi càng lớn càng giống bố ở sự thông minh, nhưng lại mang trái tim ấm áp của mẹ. Tôi chưa bao giờ nói xấu Quân với con, tôi chỉ dạy con rằng: “Giá trị của một người đàn ông không nằm ở số tiền họ có, mà ở cách họ bảo vệ những người họ yêu thương.”
Mười năm sau, nhờ sự nhạy bén và liều lĩnh, tôi trở thành chủ một chuỗi cửa hàng thời trang có tiếng. Trong một buổi tiệc khánh thành trung tâm thương mại lớn, tôi tình cờ gặp lại Quân.
Quân của hiện tại trông già sạm và mệt mỏi. Nghe đâu những cuộc ăn chơi trác táng và sự phản bội của những cô nhân tình đã khiến sự nghiệp của anh ta sa sút nghiêm trọng. Khi nhìn thấy tôi trong bộ đầm sang trọng, quý phái, Quân sững sờ. Nhưng ánh mắt anh ta lập tức chuyển hướng sang chàng trai cao lớn, khôi ngô đang đứng cạnh tôi – bé Tôm năm nào, giờ đã là một thiếu niên 12 tuổi chững chạc.
Quân run rẩy tiến lại gần, cố nở một nụ cười lấy lòng: — “Tôm… là con phải không? Bố đây… Bố là bố của con đây. Con nhìn xem, con giống bố như tạc vậy.”
Quân định đưa tay ra chạm vào vai con, nhưng Tôm khẽ lùi lại một bước, đứng chắn phía trước tôi bằng một tư thế đầy bảo vệ. Con nhìn Quân bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng, rồi buông một câu khiến Quân chết đứng tại chỗ:

— “Thưa ông, mẹ tôi dạy rằng trên đời này thứ gì cũng có giá của nó. Mười năm trước, ông đã định giá tình phụ tử của mình là 4 tỷ đồng. Tiếc là mẹ tôi đã ‘mua’ đứt tôi từ ngày đó rồi. Hiện tại, giá trị của tôi là vô giá, và trong cuộc đời tôi… không có chỗ cho một món hàng đã thanh lý.”
Quân đứng lặng đi như một pho tượng giữa sảnh tiệc lộng lẫy. Những lời nói sắc lẹm của đứa con trai mà anh ta từng coi là công cụ mặc cả giờ đây dội lại như những cái tát trời giáng vào danh dự cuối cùng của anh ta.
Tôm quay sang nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự tự hào: — “Mẹ, chúng ta đi thôi. Đối tác đang chờ mẹ phía bên kia.”
Tôi mỉm cười, khoác tay con trai bước đi, không một lần ngoảnh lại. Phía sau chúng tôi, người đàn ông giàu có năm nào giờ chỉ còn là một kẻ trắng tay đúng nghĩa – không phải trắng tay về tiền bạc, mà là trắng tay về tình người. Hóa ra, khi bạn dùng tiền để đặt lên bàn cân cùng tình cốt nhục, thứ bạn mất đi mãi mãi chính là tư cách làm cha.