Chồng bất ngờ kéo cả đại gia đình lên thành phố nghỉ lễ, ăn ở cả tuần như nhà mình. Đến khi tôi làm đúng một việc, cả họ nội từ đó về sau không một ai còn dám tự tiện kéo lên làm phiền nữa.
Chồng bất ngờ kéo cả đại gia đình lên thành phố nghỉ lễ, ăn ở cả tuần như nhà mình. Đến khi tôi làm đúng một việc, cả họ nội từ đó về sau không một ai còn dám tự tiện kéo lên làm phiền nữa.
Mọi chuyện bắt đầu vào đúng kỳ nghỉ lễ năm ấy.
Đó lẽ ra phải là khoảng thời gian hiếm hoi chỉ dành cho hai vợ chồng.
Tôi đã lên kế hoạch từ cả tháng trước. Một khu nghỉ dưỡng nhỏ ở ngoại ô đã được đặt cọc, điện thoại tắt bớt công việc, chỉ mong có vài ngày bình yên để hâm nóng cuộc hôn nhân đang dần nguội lạnh sau những tháng ngày chỉ xoay quanh hóa đơn điện nước, tiền học của con và cơm áo gạo tiền.
Tôi cứ ngỡ lần này cuối cùng cũng được nghỉ.
Nhưng sáng hôm đó, khi tôi còn đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa sáng, chồng tôi vừa mặc áo vừa buông một câu nhẹ bẫng, như thể đang nói chuyện thời tiết.
“À, trưa nay cả nhà dưới quê lên chơi vài hôm nhé.”
Tôi khựng lại.
Chiếc dao trên tay cũng dừng giữa chừng.
“Cả nhà… là bao nhiêu người?”
Anh nhún vai, vẻ mặt thản nhiên.
“Thì bố mẹ, anh hai, chị dâu với mấy đứa nhỏ thôi. Không nhiều đâu.”
Tôi nhìn chồng, trong lòng chợt dấy lên linh cảm chẳng lành.
Đến gần trưa, tôi mới hiểu thế nào là định nghĩa của anh về hai chữ “không nhiều”.
Tám người.
Tám con người cùng lúc kéo đến căn hộ vỏn vẹn bảy mươi mét vuông của chúng tôi.
Tiếng chuông cửa vừa dứt, cả căn nhà lập tức biến thành một cái chợ.
Tiếng trẻ con la hét, đuổi bắt khắp nơi.
Tiếng người lớn cười nói oang oang.
Vali, túi xách, chăn gối chất kín phòng khách.
Người thì chiếm ghế sofa.
Người thì nằm luôn xuống thảm.
Có người còn tiện tay mở tủ lạnh lấy nước như đang ở chính nhà mình.
Tôi đứng giữa căn phòng, tay vẫn cầm chiếc muôi, bỗng có cảm giác mình mới là người khách.
“Chào em dâu!”
“Ôi, nhà trên thành phố đẹp thật đấy!”
“Sướng nhỉ, ở chung cư mát mẻ thế này.”
Những lời khen liên tục vang lên.
Nhưng suốt từ lúc họ bước vào cho đến khi ổn định chỗ ngồi…
Không một ai hỏi tôi đúng một câu.
“Có tiện không?”
Hay đơn giản hơn…
“Bọn chị lên đông thế này, có làm phiền em không?”
Không.
Chưa từng có.
Tôi kéo chồng vào góc bếp.
Giọng đã cố hạ xuống hết mức.
“Sao anh không báo với em trước?”
Anh nhìn tôi khó chịu.
“Có gì đâu mà phải báo?”
“Đó là người nhà mình.”
“Nhà mình thì lên lúc nào chẳng được.”
Nhà mình.
Ba chữ ấy giống như chiếc búa gõ thẳng vào đầu tôi.
Tôi đã nghe anh nói câu đó không biết bao nhiêu lần.
Nhưng chưa lần nào tôi thấy lạnh lòng như hôm ấy.
Bởi hóa ra, trong suy nghĩ của anh…
Đó là nhà mình.
Nhưng người phải phục vụ tất cả… chỉ có mình tôi.
Những ngày sau đó là chuỗi ngày mệt mỏi đến nghẹt thở.
Mỗi sáng tôi là người dậy đầu tiên.
Đi chợ.
Nấu ăn.
Pha cà phê.
Rửa rau.
Đến trưa lại tất tả dọn dẹp.
Chiều chuẩn bị bữa tối.
Đêm muộn còng lưng rửa cả núi bát đĩa.
Không một ai bước vào bếp hỏi:
“Để chị giúp.”
Hay:
“Em nghỉ chút đi.”
Thứ tôi nhận được chỉ là những câu nói nghe qua tưởng khen, nhưng càng nghe càng thấy chói tai.
“Em dâu nhanh tay thật.”
“Con gái thành phố đảm đang ghê.”
“Ở quê chị không biết dùng mấy cái bếp này đâu.”
Nói xong…
Họ lại ngồi xuống xem tivi.
Còn tôi tiếp tục quay cuồng trong căn bếp nóng hầm hập.
Lũ trẻ thì khỏi phải nói.
Chúng chạy khắp nhà như vừa được thả khỏi chuồng.
Giày dép dẫm thẳng lên thảm.
Bánh kẹo bóc xong vứt đầy sofa.
Nước ngọt đổ lên sàn cũng chẳng ai lau.
Đồ chơi bày kín phòng khách.
Ăn xong, bát đĩa để nguyên trên bàn, ai đứng dậy người nấy đi.
Có hôm tôi vừa lau sàn xong, mấy đứa nhỏ lại chạy chân đất vào, để lại từng vệt đen dài.
Tôi nhẹ nhàng nhắc:
“Các con nhớ cất đồ chơi giúp cô nhé.”
Chị dâu lập tức cười xòa.
“Ôi dào, trẻ con mà em. Kệ tụi nó đi.”
Tôi cười đáp.
Nhưng trong lòng, sự nhẫn nhị//n đã bắt đầu đầy lên từng chút một….
…Sự nhẫn nhịn đã bắt đầu đầy lên từng chút một.
Đỉnh điểm là vào ngày thứ năm của kỳ nghỉ lễ.
Chiều hôm đó, tôi vừa đi làm về sau một buổi phải lên cơ quan giải quyết việc gấp, người mệt rã rời. Vừa mở cửa ra, tôi suýt ngất lịm khi thấy phòng khách không chỉ có 8 người nhà chồng, mà có thêm gần chục người lạ hoắc đang ngồi ăn uống, nhậu nhẹt linh đình.
Hóa ra, anh hai của chồng đã tự tiện gọi thêm bạn bè làm ăn trên thành phố đến nhà chúng tôi để “giao lưu”, thể hiện độ hoành tráng. Chiếc thảm lụa tôi mua vài triệu bị đổ đầy nước lẩu, ghế sofa bám mùi khói thuốc nồng nặc.
Chị dâu thấy tôi về, liền gọi với xuống bếp: “Ơ em dâu về rồi à? Vào rửa thêm ít rau với lấy thêm bát đũa ra đây, thiếu đồ rồi này!”
Chồng tôi ngồi giữa đám bạn của anh trai, mặt đỏ gay vì rượu, cũng hất hàm: “Nhanh tay lên em, mọi người đang đợi.”
Lúc đó, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Sự chịu đựng suốt 5 ngày qua chính thức vỡ vụn. Nhưng thay vì lao vào gào thét hay khóc lóc như những người đàn bà bất lực, tôi đột nhiên mỉm cười. Một nụ cười cực kỳ bình thản.
“Vâng, mọi người cứ tự nhiên, để em chuẩn bị.”
Tôi vào bếp, chu đáo phục vụ họ đến tận cuối buổi. Tôi dọn dẹp sạch sẽ, không than vãn một lời. Đêm đó, khi mọi người đã ngủ say, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính lên và làm đúng một việc.
Sáng hôm sau là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, cả nhà họ nội đang lục đục chuẩn bị hành lý để ra xe về quê. Chồng tôi đứng ở phòng khách, ra vẻ chủ nhà hào phóng: “Lần sau lễ Tết cả nhà cứ lên đây nhé, nhà em lúc nào cũng nghênh đón!”
“Đúng đấy ạ, nhưng trước khi đi, em có chút quà gửi cả nhà.”
Tôi bước ra, trên tay cầm một xấp giấy vừa in, chia cho bố mẹ chồng một bản, anh hai một bản, và đập thẳng vào ngực chồng một bản.
Đó là một Bảng kê khai chi phí dịch vụ lưu trú và phục vụ.
Mọi người sững sờ nhìn vào tờ giấy. Trên đó ghi chi tiết không thiếu một xu:
-
Tiền phòng: 5 ngày x 2 phòng (tính theo giá homestay ngày lễ) = 10.000.000đ.
-
Tiền ăn uống: 15 bữa chính + phụ (bao gồm cả bữa nhậu của khách anh hai) = 12.500.000đ.
-
Phí dịch vụ dọn dẹp, rửa bát, giặt ủi: 5 ngày x 1.000.000đ = 5.000.000đ.
-
Tiền đền bù tài sản: Hư hỏng thảm lụa và sofa bẩn = 4.000.000đ.
-
Tổng cộng: 31.500.000đ.
-
Giảm giá người nhà 10%, còn lại: 28.350.000đ. Chia đều cho 3 hộ gia đình.
Sắc mặt của bố mẹ chồng và anh hai lập tức chuyển từ đỏ sang mét. Chồng tôi giận run người, quát lớn: “Cô điên rồi à? Người nhà mình lên chơi mà cô tính từng đồng thế này à? Cô làm nhục tôi vừa thôi!”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói đanh thép, vang lên rõ ràng từng chữ để cả họ cùng nghe:
“Tôi không điên. Anh mở mồm ra là ‘nhà mình’, nhưng căn nhà này tiền thuê, tiền trả góp mỗi tháng 70% là từ lương của tôi. Anh rước cả họ lên đây hưởng thụ, coi tôi như con ở miễn phí không công suốt một tuần trời.
Nếu là người nhà biết điều, người ta sẽ phụ giúp, sẽ hỏi han. Còn đây là các người đi du lịch miễn phí, coi tôi là nô lệ. Anh hai thích sĩ diện mời bạn đến nhậu nhẹt phá phách thì tự đi mà trả tiền.
Tôi gửi số tài khoản ở bên dưới. Trong ngày hôm nay, nếu tôi không nhận đủ tiền chuyển khoản từ anh hai và bố mẹ, toàn bộ hình ảnh và video ghi lại cảnh mọi người bày bừa, nhậu nhẹt, cùng tờ hóa đơn này sẽ được gửi thẳng về group dòng họ ở quê, và gửi cho cả cơ quan của anh hai lẫn chồng tôi để mọi người cùng phân xử xem ai mới là người biết nhục!”
Chị dâu lắp bắp: “Cô… cô ghê gớm vừa thôi, làm dâu cái kiểu gì thế?”
Tôi cười nhạt: “Dâu hay không thì cũng là con người, không phải con ở. Các người không nể mặt tôi, thì tôi việc gì phải giữ thể diện cho các người?”
Cả phòng khách im phăng phắc như tờ. Không một ai dám ho he thêm một lời nào nữa. Họ vội vàng xách vali, kéo nhau ra cửa như chạy trốn, mặt mũi ai nấy xám xịt, không còn cái vẻ nghênh ngang như lúc mới lên.
Đến chiều hôm đó, điện thoại tôi tinh tinh thông báo nhận đủ tiền. Anh hai chồng cắn răng chuyển khoản vì sợ bị bôi tro trát trấu vào mặt với cơ quan. Chồng tôi tối đó về nhà, quỳ sụp xuống xin lỗi và thu mình lại như một con gián, không bao giờ dám tự tiện quyết định điều gì trong ngôi nhà này nữa.
Và đúng như tôi dự đoán, từ đó về sau, cả họ nội truyền tai nhau rằng tôi là đứa “ghê gớm, nanh nọc, động vào là mất tiền”. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Đổi lại sự “mang tiếng” đó, căn nhà của tôi đã tìm lại được sự bình yên tuyệt đối, và không một ai trong cái họ ấy còn dám tự tiện bước chân lên thành phố làm phiền tôi dù chỉ một lần.